Old school Swatch Watches
Yêu Em, Em Biết Không!

Yêu Em, Em Biết Không!

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322741

Bình chọn: 8.00/10/274 lượt.

u An lên sàn catwalk ở Milan cũng coi như có chút danh tiếng, mặc dù Tiểu An ngây ngốc nhưng nhà họ Bùi cũng có thể chấp nhận.

Bùi Tử Nghị mặc kệ cha mẹ mình nghĩ như thế nào, anh vội vàng chuẩn bị lễ cưới, bao gồm cả chuyện mang Tiểu An đi thử áo cưới, chụp hình cưới.

Thành thật mà nói, Tiểu An cũng không quan tâm lắm đến chuyện này thậm chí không có hứng thú, cho nên anh phải nửa dụ dỗ nửa lừa gạt mới mang được Tiểu An đi, thậm chí còn dùng thứ Tiểu An thích nhất đó là kem. "Tiểu An, kem này cho em ăn, nhưng em phải theo anh đi thử áo cưới."

"Lạnh lạnh."

"Tiểu An, nếu em không theo anh đi thử áo cưới anh sẽ không cho em ăn kem,"

"Không thể... lạnh lạnh."

Cho nên Tiểu An không thể làm gì khác hơn là ngoan ngoãn theo anh đi thử áo cưới, quả nhiên kem là tử huyệt của cô, sau khi cưới anh sẽ sử dụng điều này thật tốt.

Trải qua hơn hai tuần chuẩn bị, cuối cùng hôn lễ cũng diễn ra, hôn lễ được tổ chức tại hội Kim Cơ, sở dĩ chọn địa điểm này vì để Tiểu An hoàn thành chung thân đại sự tại nơi cô thấy quen thuộc, và tất cả bạn nhỏ có thể cùng nhau chung vui, hơn nữa vì là trung tâm nuôi dạy trẻ em nên có thể tránh được giới truyền thông.

Nếu không chỉ bằng tin nhà họ Kỷ và nhà họ Bùi trở thành thông gia, thậm chí cô dâu còn là nhân vật như vậy, nhất định giới truyền thông sẽ không bỏ qua tin tức này.

Vì buổi hôn lễ này mà tất cả mọi người đều đến giúp đỡ, bao gồm cả Phương Hân Nghi và Giang Uy. Thật ra thì nhỏ anh đã không ưa Giang Uy, mỗi lần anh ở chung với cùng với Tiểu An Giang Uy đều đến để góp vui.

Thế nhưng vài năm nay, Giang Uy đến hội Kim Cơ giúp đỡ, cống hiến tâm lực, thậm chí anh cưới Tiểu An Giang Uy còn bị bắt làm phù rể.

Phương Hân Nghi thì không cần phải nói, tất nhiên cô ấy chính là phù dâu của Tiểu An, cô ấy bận rộn sắp xếp chỗ ngồi cho các bạn nhỏ, thâm chí còn dậy các bé trình diễn tiết mục mừng chị Tiểu An đáng yêu.

Hôm kết hôn, Tiểu An từ nhà họ Kỷ đi đến hội Kim Cơ, Phương Hân Nghi còn đặc biệt chuẩn bị cho cô một căn phòng làm phòng nghỉ.

Tiểu An mặc áo cưới bĩu môi, thật ra thì cô cảm thấy rất không thoải mái, áo cưới rất bó, nhất là ngực khiến cô không thoải mái.

Phương Hân Nghi mặc lễ phục màu hồng, ra ra vào vào sắp xếp, cho dù chân cà thọt, cô vẫn cố gắng hết sức, là người bạn tốt nhất của Tiểu An, có thể thấy Tiểu An hạnh phúc cô cũng rất vui vẻ, bận rộn một chút cũng không sao.

Tiểu An nhìn thấy Phương Hân Nghi, vui mừng kêu to, "Nghi Nghi, xinh đẹp!"

Phương Hân Nghi cười cười, "Hôm nay Tiểu An mới là xinh đẹp nhất!"

"Không thoải mái!"

Nhìn cô vặn vẹo nửa người trên, biết áo cưới khiến cô không thoải mái, nhưng cũng vì mặc áo cưới mà vóc người xinh đẹp của Tiểu An được tôn lên.

Tạ Thi Âm đi tới, "Đúng vậy! Tiểu An, mặc như thế rất đẹp! Nhẫn nại một chút được không?"

"Được..."

Lại nhìn Phương Hân Nghi, trong lòng Tạ Thi Âm đều là sự cảm ơn, "Hân Nghi, cám ơn con!"

"Bác gái, không nên nói như vậy, Tiểu An có thể lấy Bùi Tử Nghị con cũng rất vui!"

"Vậy còn con và Giang Uy thì định tính thế nào?"

Mặt Phương Hân Nghi đỏ bừng, ấp a ấp úng, "Làm gì có ạ!"

"Được, không có, con tự biết là được rồi!"

"Con... con ra ngoài chuẩn bị đây!" Phương Hân Nghi bước nhanh ra ngoài, đúng lúc đi lướt qua Giang Uy. Nhìn Giang Uy mặc vest láng bóng, cô lại càng đỏ mặt, mặc kệ Giang Uy đang gọi mình, cô nhanh chóng rời đi.

"Chuyện gì vậy?"

Lúc này một bạn nhỏ từ bên cạnh anh đi qua, đi đến phòng nghỉ... Cô bé kia là Tiểu Vi, cô bé đang cầm cái khay, trên khay có hai ly nước.

Tiểu An nhìn thấy Tiểu Vi xấu hổ đi tới, liền kêu: "Tiểu Vi..."

"Chị, dì, uống nước..."

Tạ Thi Âm cười cười, thương yêu nhìn Tiểu Vi, giống như nhớ tới khi Tiểu An còn bé cũng rất giống cô bé trước mắt, bà ngồi xổm xuống, nhận lấy ly nước, "Cảm ơn Tiểu Vi! Tiểu Vi rất ngoan!"

"Tiểu Vi!"

"Chị."

Tiểu An ôm lấy Tiểu Vi, vỗ vỗ lưng của bé, trấn an bé, Tiểu Vi thật giỏi, mới đầu còn sợ người lạ, bây giờ có thể chơi đùa với các bạn nhỏ khác, thậm chí còn bưng nước cho họ uống.

Tạ Thi Âm lại càng tin tưởng chỉ cần có người nguyện ý dẫn dắt bọn nhỏ, bọn nhỏ cũng có thể có cuộc sống của chính mình, cho dù không trôi chảy, ít nhất bọn nhỏ cũng đồng ý bước vào đó.

Tiểu Vi ra khỏi cửa phòng, Tạ Thi Âm nhìn con gái uống nước, lòng bà lại mềm xuống, cũng cảm thấy kích động, rất nhiều năm, bà đã từng cho rằng đời này sẽ vĩnh viễn không nhìn thấy ánh sáng, đời này chỉ có thể cùng Tiểu An ở dưới vực sâu tối tăm không nhìn thấy được năm đầu ngón tay.

Còn nhớ rõ đoạn thời gian bà thường ôm Tiểu An khóc lúc nửa đêm, bà con nhớ rõ buổi chiều mà bà ôm Tiểu An lên núi định vứt bỏ, còn nhó rõ buổi sáng bà ôm Tiểu An định cùng nhau chết, còn nhớ rõ...

Rât nhiều ký ức đều là bi thương, nhưng nó lại giống như một bài ca, đến nay vẫn vang lên, vẫn dễ nghe, êm tai như cũ.

Tiểu An là công thần, Tiểu An mới là trụ cột của cả gia đình, trước kia khi còn nhỏ Tiểu An dùng mỉm cười của mình, dùng dũng cảm của mình dạy bà và A Hào, hiện tại những thứ này cũng thu phục được Tử Nghị.

Nói thật thì, Tiểu An mới ân nhân của bọn họ mới là t