XtGem Forum catalog
Yêu Anh Thật Đau Lòng

Yêu Anh Thật Đau Lòng

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324740

Bình chọn: 9.00/10/474 lượt.

trên đường còn bị ngã, chân giống như bị trật khớp rồi.

Cô quyết định, đi chuyến tàu đêm đến Đài Bắc tìm Thạch Khiêm.

Thời gian hết hạn nộp học phí đã rất gần, cô không biết anh gần đây có thể trở về hay không, cô cũng không thể chờ tới lúc anh trở về, mới phát hiện anh đã nghỉ học, vậy thì quá muộn rồi.

Thật quá đáng, không phải nói là người nhà sao? Tại sao anh muốn tạm nghỉ học đều không nói với cô một tiếng. . . . . . chân của cô thật là đau. . . . . . Đi chuyến tàu đêm, thành thật mà nói cô thật sự rất dũng cảm, đời này cô chưa từng đến Đài Bắc, lần đầu tiên đến đây bởi vì Thạch Khiêm, không ngờ cô luôn nhát gan sợ phiền phức lại tự làm ra quyết định này, vừa biết chuyện cô cứ như vậy lên đường, chỉ vì lo lắng anh thật muốn tạm nghỉ học.

Trời vừa sáng, xe đến Đài Bắc, đến lúc này cô mới phát hiện bản thân rất nóng vội, địa chỉ trường học của Thạch Khiêm ở nơi nào cô cũng không biết, cứ như vậy đi tới Đài Bắc .

Đứng ở bến xe, nhìn người đến người đi, trên mặt của mỗi người đều là vẻ mặt vội vã, Uông Xảo Ninh đứng nhìn cảnh sắc của thành phố rộn rịp, rộng lớn này, cô thừa nhận cô có điểm bị dọa sợ.

Thật náo nhiệt đó!

Quả nhiên so với vùng nông thôn khác biệt rất nhiều. . . . . .Nhưng bây giờ cô đi đâu để tìm Thạch Khiêm đây!

Cô biết tên trường học của anh, cũng biết anh học khoa gì, nhưng rốt cuộc phải đi như thế đây. . . . . . Uông Xảo Ninh đi cà thọt, bắt đầu hỏi đường.

Không ngờ hỏi đường mất rất nhiều thời gian, đến khi cô tìm được trường học của anh thì đã qua hơn hai giờ, cô thở hổn hển, vừa đi vừa chảy mồ hôi, quên cả cái chân đang đau của cô .

Cô vốn nghĩ có thể bắt tắc xi, nhưng không biết mất bao nhiêu tiền, rất sợ tất cả tiền cô mang theo đều tiêu hết. Dĩ nhiên, cô biết không nghiêm trọng như thế, nhưng cô đang muốn giúp anh giải quyết vấn đề học phí trước, nên cô không thể tiêu tiền lung tung được.

Vì vậy cô đi bộ, đi quãng đường thật là xa, xa đến nỗi cô cho rằng bản thân đã đi hết Đài Bắc, cuối cùng cô cũng nhìn thấy cổng trường học của anh .

Hỏi sinh viên đi ngang qua, cô biết chỗ khoa anh đang học, nhưng không có nghĩa cô có thể tìm được anh ở đó.

Cô không biết nên đi đâu để tìm Quý Thạch Khiêm, cả người vừa lo lắng, vừa sợ, cô rất sợ trong khoảng thời gian này anh đã làm xong thủ tục tạm nghỉ học.

Uông Xảo Ninh ngồi ở trước khoa của anh, nhìn người đến người đi, trong lòng không biết nên làm thế nào."Thạch Khiêm. . . . . . Cậu đang ở đâu. . . . . ."

Một đêm không ngủ, mắt cô tràn đầy tia máu, hiển nhiên vô cùng mệt mỏi, nhưng cô không dám nghỉ ngơi, nhìn bốn phía, mỗi người đều có bộ dạng phấn khởi vui vẻ.

Thì ra đây chính là đại học đó. . . . . . Thật tốt! Mỗi người xem ra đều rất thông minh. . . . . . Lúc này, từ phía sau truyền đến một giọng nam trầm thấp hơi kinh ngạc nói:"Xảo Ninh, làm sao cậu lại ở chỗ này?"

Quý Thạch Khiêm không ngờ ở trường học có thể gặp được Uông Xảo Ninh, càng không biết nên vui mừng hay tức giận nữa, cô từ quê tới đây, không phải xa xôi ngàn dặm, nhưng cũng phải lặn lội đường xa.

Cô gái này làm sao đột nhiên lại đến đây!

Uông Xảo Ninh quay đầu nhìn anh, mắt chớp chớp, không thể tin được thật sự là anh, trên mặt của cô nhanh chóng hiện lên nụ cười tươi, trong tay dùng sức nắm chặt ví da nói:"Thạch Khiêm. . . . . ."

Quý Thạch Khiêm đi về phía cô, trên mặt biểu hiện phức tạp, vừa hưng phấn, vừa có lo lắng. Con đường xa như vậy, cô làm sao tới được đây? Nhìn trên mặt cô mồ hôi nhễ nhại, nhất định cô đến đây rất vất vả.

Ông trời! Cô vậy mà đi đến đây một mình, từ trước đến bây giờ, cô chưa từng đi đâu xa một mình, lần này, đến tột cùng vì cái gì có thể khiến cô lấy hết dũng khí đi lên Đài Bắc đây?

"Cậu. . . . . . Làm sao biết đường mà đến ?"

Anh định đi đến văn phòng khoa, nghĩ làm xong giấy tạm nghỉ học trước ngày hết hạn nộp học phí, để miễn bị làm thành không đóng tiền học phí bị buộc thôi học. Giải quyết xong việc này, anh định mấy ngày nữa trở về nói cho cô biết quyết định của anh, sau đó xin đi nhập ngũ trước thời gian .

Về những chuyện này, anh đều không có nói cho cô biết, thứ nhất không muốn làm cho cô lo lắng, thứ hai anh cảm thấy đây không phải chuyện lớn gì, anh chỉ tạm dừng việc học, làm lính cũng sẽ có thu nhập, sau đó xuất ngũ anh sẽ xin đi học trở lại.

Uông Xảo Ninh nhìn thấy anh, thật vui mừng, đem chuyến đi trong đêm, cùng khổ sở để tìm được đến đây tất cả đều quên sạch, trong mắt trong lòng chỉ còn lại anh, khóe mắt cũng đều là vui vẻ.

"Thạch Khiêm, cuối cùng tớ cũng tìm được cậu rồi. . . . . ."

Trong nhất thời, Uông Xảo Ninh cũng quên mất mục đích cô tới đây để làm gì.

Quý Thạch Khiêm thở dài, cô làm sao lại hành động như vậy, không hề báo trước liền đến Đài Bắc, nếu dọc theo đường đi cô gặp phải chuyện gì, thì anh làm thế nào. . . . . ." Tại sao cậu đột nhiên đến tìm tớ vậy ?"

Lúc này Uông Xảo Ninh mới tỉnh táo lại, vội vàng lôi kéo Quý Thạch Khiêm đi tới chỗ sân rộng yên tĩnh.

Quý Thạch Khiêm không hỏi nhiều, mặc cho cô kéo tay anh đi về phía trước.

Vừa đi, Uông Xảo Ninh vừa mở ví da vừa nói:"Thạch Khiêm, tớ