ười với hai tính cách cuốn hút anh khiến
anh không sao thoát ra được.
Liễu Vân Dật vừa đoán vừa hỏi Tô Á Nam, lúc đó cũng đến sớm để đi cùng họ với
giọng ám muội: “Hôm qua hai người đi ăn có làm điều gì không thể nói cho người
khác không thế?”.
“Không có, ăn xong là về thôi.”
“Nói dối, không có gì vì sao bây giờ Giang Hạo Vũ mới xem lịch trình?”
“Anh đi mà hỏi anh ấy xem anh ấy
có làm gì với ai không, tôi về nhà ngủ luôn một giấc rất thoải mái.” Tim Tô A
Nam đột nhiên cảm thấy vô cùng đau đớn.
Theo như hiểu biết của cô về Giang Hạo Vũ, chắc chắn anh ấy đã nhớ Chung Nhã
Tuệ suốt đêm, cũng giống như cô nhớ anh. Có lẽ, cô không thể
chờ đợi đến ngày Giang Hạo Vũ muốn hẹn hò với cô được nữa.
“Sắp đến giờ rồi, xe đang đợi ở dưới tầng, chúng ta đi thôi.” Lâm Mặc nghe điện thoại rồi giục mọi người, tiện tay cầm một chiếc áo khoác đưa cho Tô Á Nam: “Hôm nay
bên ngoài lạnh, cậu cầm theo áo đi nhé”.
Một câu nói rất bình thường, một hành động không có gì đặc biệt nhưng khiến cho
Tô Á Nam vô cùng cảm động, cô ôm lấy Lâm Mặc, suýt chút nữa thì bật khóc.
Liễu Vân Dật và Bách Vũ Trạch cười sư tỉ của họ hóa ra cũng có lúc tình cảm như
vậy, họ trêu đùa khiến tâm trạng Tô Á Nam bình tĩnh trở lại.
Do công việc quảng cáo rất vất vả, sau khi xuống máy bay không nghỉ ngơi nên
buổi chiều, Giang Hạo Vũ cảm thấy rất khó chịu, đầu anh đau kinh khủng.
Một bên đầu của anh đau đến mức khiến anh có cảm giác như mình sắp chết.
Mọi người tiếp tục chuẩn bị đến nơi khác làm việc. Lúc sắp xuống xe, Giang Hạo
Vũ dựa người vào ghế không sao đứng dậy được nữa, anh muốn cố gắng tham gia nốt
lần này nhưng đầu đau tới mức khiến anh gần như mất cả lý trí.
Trương Như biết anh không thể tiếp tục được nữa, đành đi cùng hai người còn lại
của Secret, để Lâm Mặc ở lại chăm sóc Giang Hạo Vũ, nếu khỏe hơn sẽ
tiếp tục đi cùng họ.
Lâm Mặc dìu anh nằm lên hàng ghế phía cuối xe,
lấy hai viên thuốcaspirin giảm đau
đầu cho anh uống rồi chạy đến cửa hàng gần đó mua túi chườm đá đặt lên trán và
cổ anh, tay nhẹ nhàng xoa lên hai
huyệt thái dương.
Cảm giác lạnh kích thích lên thần kinh của Giang Hạo Vũ giúp anh cảm thấy minh
mẫn trở lại. Anh mở mắt, thấy Lâm Mặc đang bận rộn quỳ xuống bên chăm sóc anh
với vẻ lo lắng.
“Làm phiền cô rồi.” Anh khó khăn nói, mỗi tiếng thốt lên anh đều cảm thấy đầu
mình đau nhức.
Lâm Mặc hơi ngạc nhiên rồi quay về vẻ điềm nhiên vẫn có.
“Lần đầu tiên? Hay là rất nhiều lần rồi?” Cô giả vờ hờ hững hỏi, trong lòng rất
mong nhận được câu trả lời. Cô biết trước đây anh không mắc bệnh này.
Giang Hạo Vũ chau mày, anh cảm thấy nhắm mắt lại sẽ dễ chịu hơn. Anh lấy tay
giữ túi chườm trên trán rồi trả lời: “Rất lâu rồi, từ hồi học đại học”.
Lúc đầu, mỗi lần nghĩ tới Chung Nhã Tuệ và những lời nói của cô khiến anh đau
lòng, chứng đau nửa đầu của anh bắt đầu phát tác, đau đến mức anh ôm đầu nằm
lăn lộn trên giường, về sau quen dần, anh có thể khống chế bản thân nằm yên
trên giường đợi cơn đau giảm dần rồi biến mất. Có một thời gian dài không phát
bệnh, anh tự hỏi không biết vì đã lầu rồi anh không nhớ đến Chung Nhã Tuệ hay
vết thương cô gây ra cho anh đã dần dần lành miệng, không ảnh hưởng đến anh
nữa?
Anh mở mắt nhìn, bỗng nhiên thấy Lâm Mặc ở bên mình đã thay đổi, tóc dài tha
thướt, cô mặc một bộ váy liền thân màu trắng, vui vẻ cười đùa giống hệt Chung
Nhã Tuệ.
Không, nhất định đó là ảo giác. Anh vội vàng nhắm mắt lại.
Lâm Mặc không nhận ra vẻ kỳ lạ của anh, trong đầu cô vẫn lớn vởn hai chữ “đại
học”.
Đúng là cô đã làm anh bị tổn thương quá sâu sắc, anh đã chịu nỗi đau khổ đó
suốt mười năm. Cô phải làm gì? Cô đã nợ anh, mãi mãi không bao giờ
trả được món nợ đó.
Trái tim cô đau đớn không sao thở được, cô biết bệnh của mình sắp phát tác. Tìm
cớ để xuống xe, lấy thuốc trong túi ra uống, cô nhìn vào lọ thuốc và yên lặng.
Rốt cuộc hai người đã làm gì sai? Nếu ông trời muốn trừng phạt, trừng phạt một
mình cô là đủ rồi. Tất cả đều là lỗi của cô, nếu có cơ hội để bù đắp cho anh,
cô sẽ bù đắp bằng tất cả những gì mình có, kể cả
sinh mạng của cô.
Cô nhìn đồng hồ rồi cầm điện thoại gọi cho Tô Á Nam. Tô Á Nam vừa xong việc
đang trên đường về công ty.
Lâm Mặc hít một hơi thật sâu hỏi cô: “Hôm qua, cậu và Giang Hạo Vũ... thế nào rồi?”.
Đầu bên kia điện thoại yên lặng một lát rồi vang lên giọng nói buồn bã của Tô Á
Nam: “Còn thế nào nữa? Anh ấy nói không muốn yêu”.
“Có cần mình giúp đỡ không?” Nhìn về chiếc ô tô cách đó không xa, cô hạ quyết
tâm.
Nếu muốn anh ấy có được vui vẻ và hạnh phúc, có lẽ Tô Á Nam, người bạn thân bao
năm nay của cô là lựa chọn tốt nhất.
Đợi đến bao giờ họ có tình cảm với nhau, cô có thể yên tâm rời khỏi đây, bắt đầu một cuộc sống bận rộn
khác.
Quảng cáo album mới
chỉ là bước đơn giản, nhưng người nghệ sỹ phải vất vả và bận rộn suốt cả năm,
thậm chí có thể nói, càng bận rộn càng thể hiện vị trí và sự nổi tiếng của mình
trong làng giải trí.
Tháng Mười, bộ phim về ba người được mở máy. Đồng thời, bộ phim do Giang Hạo Vũ
và Tô Á Nam đóng vai chính bắt đầu được quản