xoay người ngồi nghiêm chỉnh, “Vâng, xin lỗi thầy, thầy có thể bắt đầu ạ.”
Từ cửa sổ phòng nghỉ của giáo viên, Đường Uy Đình phát hiện Vu Phiên Phiên ôm sách vở đi ở bên ngoài phòng học trong trường, anh liền theo sau, muốn tìm hiểu xem cô đã tiêu tốn thời gian ở nơi nào.
Cô nhóc này, lúc trong giờ học ngay vả ngẩng đầu liếm mắt nhìn anh một cái cũng không dám, xem ra nụ hôn kia thật sự dọa cho cô sợ.
Anh đi sau cô tới khi cô bước vào thư viện, mọi thắc mắc đều được giải đáp.
Thư viện chính là nơi tốt nhất để tiêu tốn thời gian, đây là nơi tìm tư liệu, nếu hôm nay anh không theo cô tới đây, chắc anh cũng đã quên bản thân mình đã bao lâu không tới thư viện đọc sách.
Internt rất tiện ích nhưng cũng có cái không hay, không thể có được cảm giác về hương sách tràn ngập hòa quyện vào không khí mát mẻ của phòng đọc sách.
Tùy tay rút trên giá sách một cuốn sách không rõ tên, anh nhẹ nhàng chậm rãi thong thả đi đến vị trí đối diện Vu Phiên Phiên ngồi xuống, khi cô lơ đãng ngẩng đầu lên nhìn anh, lúc nhìn thấy bộ dạng trợn tròn mắt của cô, anh muốn cười to thành tiếng.
Không được, nhịn xuống, nhịn xuống! Đây là nơi tuyệt đối phải im lặng, tùy ý gây ồn sẽ khiến cho mọi người đọc sách ở đây tức giận, nguy hiểm hơn còn bị đá ra ngoài, anh cũng không thể quá kiêu ngạo.
Vả lại, anh cũng là giáo viên, muốn làm gương cho mọi người, không nên làm mất mặt mũi cái danh hiệu giáo viên của mình.
Đang định tóm lấy cơ hội nói chuyện thẳng thắn với Vu Phiên Phiên, không ngờ lại lập tức xuất hiện trở ngại … “Ồ? Đường lão vịt, sao hôm nay thầy lại có thời gian rảnh mà tới đây?” Huống Quyền Thủy tò mò hỏi.
Anh ta mang một số tư liệu học trọng tâm trước kia cho Vu Phiên Phiên, bởi vì gần đây thường ăn dầm nằm dề ở thư viện, cho nên anh ta mới có mặt ở thư viện lúc này, không ngờ lại ngẫu nhiên có thể “thuận tiện” gặp được Đường lão vịt.
Khóe miệng Đường Uy Đình hơi run rẩy, đột nhiên không biết nên trả lời thế nào mới tốt.
“Đàn em, tư liệu này cho em, đề cương trọng điểm, giữa kỳ, cuối kỳ đều có thể dùng đến.” đưa túi tư liệu trên tay cho Vu Phiên Phiên, Huống Quyền Thủy nhíu mày, hết nhìn Đường Uy Đình lại nhìn Vu Phiên Phiên, không tránh được liên tưởng tới: “Đàn em, em… không phải là em có hẹn với Đường lão vịt chứ?”
Vu Phiên Phiên trợn tròn hai mắt, thiếu chút nữa bị Huống Quyền Thủy dọa chết: “Không, không… không phải, em không… không… không….”
Cô nào có hẹn với thầy? Cô trốn thầy còn không kịp, sao có thể dám hẹn với thầy?
Đường Uy Đình bực mình, anh khẽ cắn môi, duỗi thẳng cái chân dài ở dưới bàn đạp lên chân cô một cái.
“A!” Vu Phiên Phiên giật nảy mình, vô cùng hoảng sợ trừng mắt nhìn Đường Uy Đình, trong lòng cực kỳ cảm thấy mình thật đáng thương.
Cô thật sự chưa từng hẹn với thầy, trả lời đàn anh cũng không được sao? Sao lại đạp chân cô? Cô có làm gì sai?
“Em sao thế?”
Huống Quyền Thủy nghi ngờ nhìn ánh mắt trước mắt mình, lại phát hiện thần sắc hai người có sự tương tác, đang muốn truy hỏi thêm một chút nữa thì chướng ngại vật thứ hai hiện thân.
“Phiên Phiên!” Với ý đồ ôn tập bài vở, sap chép lại bà học để tiến hành bồi dưỡng tình cảm, Lí Sùng Đức cũng chạy tới, nhưng lại đột nhiên phát hiện góc thư viện này thật đông vui, “Ồ. Sao đàn anh và thầy đều ở đây?”
“Ha… Ha ha” trên trán Vu Phiên Phiên như muốn nổi đầy vạch đen, không biết nên nói gì, giải thích sao mới tốt.
Học trưởng và Lí Sùng Đức xuất hiện thật tốt, ít nhất cô không phải một mình đối mặt với thầy; nếu cô đoán đúng, thì thầy đã tám phần đoán ra cái hành động trốn tránh sứt sẹo của cô; Vấn đề là đàn anh của cô quá mức mẫn cảm, lỡ may để cho anh ấy nhìn ra manh mối cũng không hay!
Lí Sùng Đức càng thảm hai hơn, tên này vô lý cứ tìm tới, ai biết được cậu ta sẽ làm ra cái sự hiểu lầm gì? Cô thật sự là “cô gái” nhỏ hoảng sợ nha!
“Tôi đếm xem thư viên có sách gì nên xem hay không, trùng hợp gặp được Vu Phiên Phiên.” Thầm than một tiếng, Đường Uy Đình biết bản thân mình không lên tiếng, nhất định Vu Phiên Phiên sẽ còn cứng họng lại. “Không ngờ em ấy thật có duyên, các cậu rất quan tâm tới em ấy.”
Trong ngực có điểm khó chịu … cô nhóc này cũng thật lợi hại, tìm đến với cô ấy chỉ thuần một sắc phái là đàn ông, trong lời nói của Đường Uy Đình không tránh khỏi lộ ra vị dấm chua giấu không được.
Huống Quyền Thủy cảm thấy hứng thú nhướn mày, anh cũng không phải loại trì độn, cũng nhận thấy được sự khó chịu trong lời nói kia.
“À, em tìm bạn ấy nghiên cứu tư liệu!” Mà lại có kẻ trì độn hơn, Lí Sùng Đức hoàn toàn không cảm giác được bầu không khí ngại ngùng quỷ dị trong góc thư viên này.
“Ừ, vậy nhóm các em nghiên cứu đi, thầy đi trước.” bí mật mang theo cơn tức giận không hiểu trong lòng, Đường Uy Đình quyết định nhắm mắt làm ngơ, đỡ phải tự làm mình nội thương.
“Này? Sao thầy lại đi mất rồi?” Lí Sùng Đức ngạc nhiên không hiểu nhìn theo Đường Uy Đình vừa rời đi, mà Vu Phiên Phiên đã sớm để cho tâm tình mình bay đi theo cái người đàn ông trong lòng cô, không hiểu sao mà lại tức giận nháy mắt trở mặt mà bỏ đi … sau khi tìm lí do đuổi được Lí Sùng Đứ