ò má Đường Uy Đình ửng đỏ, còn không kịp làm gì giải thích, tiếng nhạc cao vút trên gác liền truyền ra, thiếu chút nữa làm hắn lảo đảo té ngã.
“Chết tiệt! Lại nữa rồi!” Anh ôm đầu, hận chết cái âm hưởng cao cấp kia.
“Hừm!” Đường Vi Đình có vẻ vui vui, cuối cùng cũng nhìn thấy em trai chật vật như thế. “Ca kịch nha, có khí chất tốt nha!” Cô ấy dường như có ý định, cố ý làm trái lại Đường Uy Đình.
“Tức giận cái gì cơ chứ? Đó gọi là thần bí! Âm thanh thần bí em nghe hiểu hay không?”
“A...... Ha ha a --”
Một đêm biến động, cuối cùng tiếng người con trai rít gào trong đêm với tiếng cười duyên của người con gái, cùng tiếng nhạc cao vút, du dương, gấp khúc…
Tính toán thời gian trở thành công việc quan trọng nhất mỗi ngày của Vu Phiên Phiên.
Vì tuân thủ việc hạ quyết tâm của bản thân, cô luôn cố ý nhớ rõ những thời điểm có khả năng giáp mặt với Đường Uy Đình, sau đó cố hết sức tìm cách tránh mặt một cách rõ ràng.
Việc học dần dần đi vào quỹ đạo, về mặt hội nhóm cô đã nhận lời mời của Ngô Khanh Thủy gia nhập hội “thưởng thức ca kịch”. Tuy nhiên sợ ảnh hưởng tới thầy, cô chủ động đi mua headphone, không làm cho thầy mình lại gõ cửa kháng nghị vì cảm thấy phiền toái.
Trừ lần đó ra, cô và các bạn học không ngừng gia tăng mối giao cảm, cuộc sống đại học ngày càng có nhiều niềm vui mới, bạn mới. Trong số bạn học cùng khoa, có một anh chàng chói sáng tên là Lí Sùng Đức luôn ngồi cạnh cô.
“Phiên Phiên, cho mình mượn vở chép bài?” tùy ý quăng ba lô lên bàn, ngồi xuống đối diện Vu Phiên Phiên, Lí Sùng Đức vươn chân dài gác lên ghế, ngồi dựa vào cạnh bàn, đối mặt với Vu Phiên Phiên.
Vu Phiên Phiên lười biếng liếc nhìn cậu ta, “Cậu có thấy phiền không? Mỗi ngày đều mượn vở?” Cô sớm hoài nghi cậu ta không xem việc học là lý tưởng, căn bản không coi trọng việc học.
“Ôi, đừng nói vậy chứ!” mặt dày mày dạn cười, Lí Sùng Đức không hề sợ nét mặt lúc này của cô, bởi vì vẻ mặt khó chịu của cô cậu ta nhìn đã quen mắt, không sợ, “Cậu có biết thời tiết nóng như vậy, thầy lại giảng bài như hát ru, sau đó mình viết bài tự nhiên chậm lại, đương nhiên không chép kịp bài mà.”
Cậu ta kể lể lí do sở dĩ mình không chép bài kịp một cách rất đạo lý.
“Mỗi lần cậu đều lấy lí do này, như vậy là không tốt nhé!” Vu Phiên Phiên tức giận lấy trong ba lô ra cuốn vở chép bài môn “Kỹ thuật làm vườn”, “Đây, cầm lấy! Chép nhanh một chút, lát nữa tới giờ học rồi.”
Tuy nói ở nhà, ở trường học, cô có thể cẩn thận tránh Đường Uy Đình, nhưng chỉ duy nhất trong khoảng thời gian ở giờ học của Đường Uy Đình, cô tuyệt đối không thể trốn, trừ khi cô muốn bị sư tử thịt.
Nếu trốn không được, thì thản nhiên đối mặt vậy!
Cô cũng không làm gì sai, chỉ là muốn trốn thầy, à, cũng không thể nói là trốn, cùng lắm cũng xem như né tránh nguy hiểm thôi.
Về phần muốn trốn bao lâu? Thì…. Có thể trốn được bao lâu thì trốn!
Cô tin tưởng thầy cũng sẽ đúng mực, chắc là không đến mức ở trước mặt mọi người cùng cô chơi trò mèo vờn chuột nhỉ?
Tiếng chuông vang lên, Lí Sùng Đức vẫn mắt điếc tai ngơ, không hề ngượng ngùng vẫn giữ tập của cô, không hề xoay người ngồi thẳng lại.
“Sùng Đức, tới giờ học rồi, cậu chép nhanh lên!” Các sinh viên khác đã ngồi ngay ngắn vào bàn, mà người này còn nhởn nhơ ngồi chép bài đối diện cô.
“Hiện tại có vẻ không kịp, cậu để cho mình đọc trước một lần được không?” Lí Sùng Đức liếc cô một cái, không khỏi thầm than trong lòng, não của cô thật sự không hiểu chuyện phong tình.
Nói đến lại thấy kỳ quái, mỹ nữ ở đại học nhiều như vậy, anh lại cố tình chỉ thích cô gái thanh thuần không có sức hút vẻ bề ngoài này. Anh cũng thấy phiền lòng nha, nếu cô có thể thoáng chú ý sẽ thấy được anh rất thích cô.
Đáng tiếc cô ấy không chỉ có vẻ bề ngoài bình thường, đầu óc cũng rất chậm chạp, cho dù anh tạo bao nhiêu cơ hội, cô cũng không hề nhìn ra mục đích anh tiếp cận cô.
Buồn nha! Thực sự rất buồn!
Đường Uy Đình chậm rãi bước vào phòng học, nhìn theo hướng người đang quay lưng lại bục giảng, anh không cần tốn nhiều công sức có thể tìm được vị trí chỗ ngồi của Vu Phiên Phiên.
Không phải anh không biết Vu Phiên Phiên đang trốn anh, dù sao cử chỉ của cô rõ ràng như vậy cơ mà.
Tuy rằng cô vẫn chuẩn bị tốt ba bữa cơm, nhưng cô không cùng anh ăn cơm, ngay cả việc trước trước kia thường xuyên gặp cô trong sân trước cũng không còn, cô mất tăm bóng dáng, thậm chí gõ cửa căn phòng trên gác cũng không có tiếng đáp lại, không phải cô đang trốn anh thì làm cái gì?
Cách đó tốt sao? Không phải khi có tiết học anh vẫn gặp cô sao.
Xem ra nếu anh muốn cô không trốn tránh nữa, xem ra phải nói chuyện rõ ràng cùng cô.
“Em kia, có thể phiền em ngồi ngay ngắn lại không? Tôi muốn bắt đầu bài giảng.” Nam sinh viên muốn gì? Tính theo đuổi cô ấy sao? Hừ, chờ xem, cậu ta không có cơ hội đâu. (Kat: dấm chua, ta nghe mùi dấm chua đâu đây)
Vu Phiên Phiên cúi đầu, cảm giác lông tơ dựng thẳng lên, mồ hôi túa ra vì lo lắng, cho dù rõ ràng hiệu lệnh của Đường Uy Đình không hề liên quan tới cô.
Lí Sùng Đức rất nhanh quay đầu, vừa thấy thầy đứng ở trên bục giảng, vội vàng