người đàn bà tranh một kẻ đàn ông, không khác gì bầy cá của ta tranh một con giun được ta bâng quơ thả xuống giữa hồ, cắn nhau đến trầy vây sứt vảy, con đớp được mồi chưa chắc có thể bảo toàn tính mạng trở ra.
Ta lấy tay chọt chọt vào một bên má hồng hào phấn nộn của tiểu hoàng tử, lần nào cũng phải đợi đến lúc hắn ngủ ta mới dám đến bên, nếu không hắn lại bị khuôn mặt của ta dọa cho sợ hãi. Lúc đó bị hắn khóc thét lên làm cho hoảng hồn một phen, ta thật không dám liều mạng tái phạm lần hai, chỉ hận nha đầu Linh Phân kia, không chịu đến dỗ con trai mà ngồi một bên ôm bụng cười ngất ngây.
Ta nhìn Linh Phân, sắc mặt có chút tái xanh nhưng thần thái trông vô cùng thản nhiên không sầu không lo, trong lòng cũng cảm thấy an tâm. Linh Phân không xinh đẹp diễm lệ như Lệ Dung, chỉ dừng lại ở mức thanh tú, tính tình lại hồn nhiên không biết đưa đẩy, đôi khi còn tỏ ra thô lỗ không hợp với tiểu thư khuê các, vì vậy chỉ được hoàng thượng sủng ái một lần duy nhất, sau đó là vắng lạnh nàng cho đến bây giờ.
Nhiều người cho rằng Linh Phân số thật may mắn, chỉ được sủng hạnh một đêm đã mang long thai, điạ vị vì thế mà không thay đổi dù bị long nhan lạnh nhạt, nào có ai biết sự thật trong đó, chỉ có ta biết, Linh Phân biết, cùng ông trời biết.
Ta ngồi bên nôi chọc đứa nhỏ, Linh Phân ngồi dựa vào một bên vai ta, tầm mắt nhìn về một khoảng không vô định, nỉ non như một đứa trẻ mách chuyện cùng mẫu thân, kể lể cho ta nghe những gì đã xảy ra với nàng ở nơi chốn lòng người thâm độc này.
Ta yêu chiều vuốt ve mái tóc tơ nhung huyền của nàng, Linh Phân, đứa trẻ này từ khi sinh ra đã mang mệnh khổ. Mẫu thân nàng vốn là nha hoàn hồi môn mà chính thê của Nhếp Viễn Phi mang theo về nhà chồng, Cẩm Tú Loan. Khi Nhiếp phu nhân mang thai, vì muốn giữ tâm Nhiếp Viễn Phi ở lại nên mới cắn răng đưa Cẩm Tú Loan lên giường của hắn, vì thế mà Linh Phân được ra đời.
Những đứa con của Nhiếp Viễn Phi đều do phu nhân hắn sanh ra, những thiếp thất khác hoặc không có cơ hội có con hoặc gặp nạn trong lúc mang thai, đều không thể thuận lợi sinh ra hài tử, chỉ có Linh Phân là ngoại lệ, vì nàng là do Cẩm Tú Loan sinh ra, đồng thời còn bởi vì nàng không phải nam nhi. Dựa theo huyết thống, nàng chính là muội muội của ta, một muội muội số khổ bị chính cha ruột của mình bán vào tay một gã đàn ông tệ bạc không hiểu rõ thế nào là yêu thương.
- My Thiền ngươi biết không, nếu có một điều ước, ta ước nguyện mình không phải nữ nhi của hắn.
- My Thiền, ta vẫn nhớ rõ ngày đó, hắn không nói lời nào sai người loạn côn đánh chết mẫu thân trước mắt ta, chỉ vì một người nào đó nói mẫu thân trộm đi ngọc bội hồi môn của lão phu nhân, đến khi làm rõ sự thật, mẫu thân ta cũng đã chết rồi, hắn chỉ ậm ờ thả ta ra khỏi nhà củi, không một lời xin lỗi, cứ thế rời đi…
- Nhiều lúc ta cảm thấy thật ganh tỵ với ngươi, ngươi tuy xấu xí nhưng có phụ thân bảo bọc, có mẫu thân yêu thương, còn ta? Chỉ là hình ảnh đến từ những giấc mơ… Ta cứ thế chìm đắm trong những giấc mơ ngọt ngào, sống vô định không có mục đích, giao trọn tương lai vào tay đại nương. Nhưng rồi một ngày ta gặp chàng, ta phát hiện ta muốn ở bên chàng, muốn yêu thương chàng, muốn vì chàng mà sanh hài tử…
- Nhưng phụ thân hắn không cho ta và chàng ở bên nhau, hắn nói với ta sẽ giết chàng nếu ta không chịu tiến cung, bọn ta bỏ trốn, nhưng rồi sao? Ta bị bắt lại, còn chàng vì ta mà đôi chân bị đánh gãy, rồi bị người vất đi ở một nơi nào đó, My Thiền…
Linh Phân ôm lấy ta mà òa khóc nức nỡ, ngày hôm ấy biết tin ta liền đến gặp nàng trong Nhiếp phủ, khi ấy Linh Phân nằm một chỗ mất hồn như người đã chết, cho đến bây giờ, chuyện đó vẫn như một vết dao mà cắt sâu vào trong tim nàng.
- My Thiền, ta muốn rời khỏi nơi này, ngươi giúp ta được không? Giúp ta mang theo đứa nhỏ rời đi.
Linh Phân nắm lấy tay ta, tha thiết năn nỉ, còn ta lại dở khóc dở cười, ta rốt cuộc trong mắt nàng đã hóa thành thứ thần thánh gì? Vì sao mỗi lần có chuyện đều đến tìm ta, hơn nữa lại còn là những chuyện tày đình đủ cân lượng để lấy đi mấy mươi cái đầu của cả Hà gia? Ta đã mạo hiểm một lần, lần ấy run sợ thế nào ta cũng không quên, cho nên không thể tiếp tục liều mạng lần hai, dù sao ta cũng không phải sống cho mỗi mình ta, đành bất đắc dĩ lắc đầu.
Linh Phân không nài nỉ nữa, nàng cũng hiểu nỗi khổ của ta, chỉ im lặng tiếp tục gục lên vai ta, nhìn ta trêu đùa đứa nhỏ đang ngủ trong nôi.
- Báo, Lệ phi tới thăm.
Tiếng của công công bên ngoài vang lên làm ta một thoáng ngạc nhiên, nhanh chóng cùng Linh Phân đứng dậy. Tỷ tỷ của ta sau khi tiến cung thì được phong làm phi, ban cho chức hiệu Lệ Phi, hôm nay nàng ta tới đây là muốn làm gì? Là vì biết ta tiến cung nên mới tới sao? Không đúng, trước nay Lệ Dung luôn cầu tránh ta càng xa càng tốt, không lí nào nàng ta lại tự mình tìm đến gặp ta, có lẽ là chỉ viếng thăm bình thường mà thôi, dù sao cấp bậc của Linh Phân vẫn trên nàng, hơn nữa còn có tiểu hoàng tử.
Đứa nhỏ? Ta rùng mình nhìn đến đứa trẻ đang say ngủ trong nôi, cảm giác có gì đó không phải, nhưng ta vẫn không biết đó rốt cuộc là chuyện gì