tuy nói là bạn học Tiểu Cao, nhưng cô cũng thật không biết mấy người. Điều này làm cô đứng ngồi ko yên, Nguyệt Như cũng không quản nhiều như vậy, lôi kéo Đường Tiêu Mễ vào ngồi bên cạnh mình
Một nhóm người đứng nhìn khuôn mặt đỏ bừng của Đường Tiêu Mễ ko có nói lời nào, lưng còn đeo túi lớn không chịu buông xuồn, một khuôn mặt nhỏ nhắn nhăn nhăn nhúm nhúm nhưng đáng yêu ko nói nên lời. Tiểu Cao là trường trung học trọng điểm tốt nhất, người tốt nghiệp ra đều là nhân trung long phượng. Nhìn cô cùng với Nguyệt Như như hình với bóng, ấn tượng đại khái trong trí nhớ của bọn họ là một nữ sinh trầm mặc, mấy năm nay không ngờ trổ mã động lòng người như thế
“ Tiêu Mễ, đây là Phó học trưởng”
Nguyệt Như cũng không để ý đến ánh mắt như lang như hổ muốn nuốt người của đám người đó, lôi kéo Tiêu Mễ nói chuyện ko ngừng
Đường Tiêu Mễ cả kinh trong lòng, theo phương hướng ngón tay của Nguyệt Như, ko phải Phó Thụy Dương thì là ai, trong bụng có chút buồn rầu, biết Nguyệt Như tích cực như vậy, nhất định sẽ có hắn, tình hình lần trước ở Kim Ưng còn sờ sờ trước mắt, bên cạnh anh ta còn mấy người, con mắt mỉm cười tìm tòi nghiên cứu quan sát cô
Nhắm mắt, Đường Tiêu Mễ tự nhiên, thanh thản :
“ Chào học trưởng”
Chào hỏi xong, không nhìn Phó Thụy Dương nữa, người này so với trước kia, ko biết còn lợi hại hơn bao nhiêu lần, ko biết vì sao a!. Ở hắn có một cỗ áp lực khiến nàng không thở nổi
Phó Thụy Dương gật đầu 1 cái, cũng không nói lời nào, chỉ là, thản nhiên lay động ly rượu trong tay, Đường Tiêu Mễ âm thầm thở phào nhẹ nhõm, trong lòng lại có chút mờ mờ ảo ảo thất vọng
“ Tiêu Mễ, cậu chừng nào thì đi, mẹ tớ đều bảo tớ không mang cậu về” Nguyệt Như nũng nịu nhìn Đường Tiêu Mễ 1 cái
“ Này, đừng có dùng loại ánh mắt này nhìn tớ, trai đẹp bên kia đâu rồi, phóng điện với tới cũng vô dụng”
Hai người hi hi ha ha với nhau, cười rộn ràng Trong ghế lô, mấy chục người, Đường Tiêu Mễ dưới sự hướng dẫn của Nguyệt Như, phế đi n tế bào não, cẩn thận nhớ lại, rốt cuộc đại khái mơ hồ cùng mọi người gặp mặt, sau một buổi cơm, Đường Tiêu Mễ cảm thấy bản thân như muốn rời ra từng mảnh.
Nhìn thấy thời gian đã không còn sớm, thế nhưng đám người này cũng không có ý định tan cuộc. ở đó hồi tưởng lại quá khứ, mặc sức suy nghĩ tương lai, trên dưới 5000 năm, từ Trung Mỹ, Anh, Pháp, Nhật, Hàn, Từ Bắc Đại đến Thanh Hoa, lại từ Havard đến Cambridge, bái quái có mặt khắp mọi nơi, Đường Tiêu Mễ muốn chen miệng vào một câu cũng không lọt
Trừ Nguyệt Như thỉnh thoảng chú ý đến cô, phần lớn thời gian đều làm 1 người ngồi ở đó, Đường Tiêu Mễ thầm nghĩ, lần sau sống chết cũng sẽ ko đến đây. Cô ở trong đám người này có thể nói gì đây? Thời điểm thi tốt nghiệp cấp 3 điểm ko cao, thi đậu vào trường đại học tạm được, thi tốt nghiệp cũng khá ổn, công việc đâu?. Chỉ ở một tiệm nhỏ, còn đám người kia hoặc là đi lên từ con đường làm quan ( học vấn) hai là trở thành tinh anh IT, tùy tiện chỉ ra 1 người cũng là người kiệt xuất, cô cùng đám người kia có tiếng nói chung sao?
Phó Thụy Dương bất luận lúc nào cũng là tiêu điểm của mọi người, nhìn bề ngoài anh ta có vẻ lạnh lung, nhưng giao tiếp không tồi, những người bên cạnh anh ta cũng rất phong độ, gia thế nhìn qua cũng rất tốt, không kém đám người Lâm Vĩ Ba. Đường Tiêu Mễ không tự chủ được đem đám người Phó Thụy Dương so với đám người Dương Sơ Nhất.
Sau khi chào Nguyệt Như, Đường Tiêu Mễ len lén chạy ra bên ngoài, vào phòng rửa tay, dùng sức khoát nước lên mặt mới cảm thấy thanh tỉnh một chút, cả người chao đảo, đang thầm nghĩ không biết viện lý do gì nói với Nguyệt Như để mình rời khỏi.
Chỗ rễ thang lầu cạnh bao sương ( phòng được bao) thấy 1 bóng dáng quen thuộc, xuyên thấu qua thủy tinh có thể nhìn thấy cô gái đang bị 5 6 người chuốc rượu, khuôn mặt nhỏ nhắn bởi vì uống rượu mà đỏ bừng. Đường Tiêu Mễ không muốn quản, cô ấy đã là người trưởng thành, biết bản thân mình đang làm cái gì, bản thân phải có trách nhiệm với mình, Tiêu Mễ tự nói với mình như vậy, sau đó sải bước bỏ đi
Thời điểm đến trước cửa phòng của mình, lại thầm mắng mình ko có lập trường, lấy điện thoại ra gọi điện cho Lâm Vĩ Ba, cô biết Dương Sơ Nhất để cho anh ta phái người đi theo mình, nếu như lần này ra mặt, nhất định phải có những người đó giúp.
Xoay người đi về phía căn phòng lúc nãy, nhìn thấy cô ta rất khổ sở, nhưng lại không có biện pháp rời khỏi, Đường Tiêu Mễ đẩy cửa ra, bên trong lập tức yên tĩnh. 7 8 người khoảng 20 tuổi nhìn chằm chằm Đường Tiêu Mễ, Đường Tiêu Mễ cũng không quan tâm bọn họ, từ trên cao nhìn xuống cô gái nửa ngồi nửa nằm trên ghế sofa. Trần Tuyết híp mắt nhìn rõ rang người đến, rượu nhất thời tỉnh hơn phân nửa, giống như rất giật mình, có chút lắp bắp nói :
“ Chị,…… chị….. em,…. Em….”
Đường Tiêu Mễ theo bản năng nhíu mày một cái: "Cô họ Trần, tôi họ đường."
Trần Tuyết không nói thêm gì nữa, chỉ là điềm đạm đáng yêu nhìn Đường Tiêu Mễ
“ Chao ôi, đều là người nhà cả à?. Đã đến đây rồi thì uống với chúng tôi một ly đi”
Thanh niên tóc vàng đang muốn động tay động chân thì cảm thấy tay mình bị đôi tay lớn kẹp