XtGem Forum catalog
Xí Đồ Tiện Nhân

Xí Đồ Tiện Nhân

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 329271

Bình chọn: 7.5.00/10/927 lượt.

Thế nhưng lúc ấy Đại công tử đánh mất thư, Tuệ Như nói là Đại công tử cố ý nói dối để tiếp cận, chẳng lẽ…

Nàng ta nhíu chặt hai hàng lông mày, quát lớn hạ nhân may y phục ra ngoài. Đợi đến lúc trong phòng chỉ còn lại nàng ta và hai chủ tớ Mạnh Chu mới từ từ đứng dậy, vẻ mặt lạnh lùng: “Ta không ngờ là do cô giở trò ở sau lưng, khó trách ngày đó cô đến đây cầu xin hai câu đối của ta. Thì ra là có mưu đồ khác…”

Trên mặt Mạnh Chu xuất hiện nét kinh hoảng, vội hỏi: “Muội muội nói vậy là sao? Câu đối này có vấn đề gì à? Sao có thể như vậy. Nhị muội nói viết chữ tới tặng lễ sẽ làm cho muội vui vẻ. Mấy ngày nay muội ấy còn tìm hiểu rất nhiều kiểu chữ, chẳng qua ta cảm thấy cũng quá rõ ràng rất hợp.” Nói xong lại quay lại nhìn, giọng lo lắng, “Chẳng lẽ câu đối này không hợp hoàn cảnh?”

Vạn Tuệ Như nghi ngờ nhìn nàng chằm chằm, thầm nghĩ: Nếu thật sự là mạnh đại tiểu thư giở trò, sao nàng ấy còn ngu ngốc đem chứng cứ tới? Chẳng lẽ là người khác âm thầm giở trò sau lưng? Sẽ là Mạnh Tương Quân thông minh sao? Chẳng lẽ bởi vì ngày đó ở trong cung ta nhận nhầm nàng ta thành đại tiểu thư nên đã chọc giận nàng ta?

Nghĩ như thế, trong lòng Vạn Tuệ Như buồn bã, tạm thời cho người đưa tiễn mạnh đại tiểu thư. Mà mạnh đại tiểu thư trước khi đi còn có vẻ rất kinh hoảng, quả nhiên là oan ức. Vạn Tuệ Như không thể không lắc đầu, càng cảm thấy sự tình bên trong không đơn giản.

Nếu thật sự là mạnh tương quân giở trò, tâm tư của nữ nhân này quả thật không thể khinh thường. Vạn Tuệ Như nắm tay, đập nặng lên bàn: Vạn Tuệ Như ta không phải là người vô dụng. Nếu như ngươi thật tình muốn hãm hại ta… ta nhất định sẽ bắt ngươi hoàn lại gấp trăm lần!

Ra khỏi Vạn phủ, Mạnh Chu cười nhạt, tâm trạng cực tốt. Nàng nhìn Lục Yêu một cái, phát hiện dáng vẻ chau mày ủ dột của nàng ta, không thể không bật cười: “Trời cũng không sập, em buồn cái gì?”

Lục Yêu than thở: “Em thật sự không nghĩ ra…” Nàng ta dừng một chút, như đang do dự gì đó, lại nhìn tiểu thư, cẩn thận đổi ngụ ý, cười nói, “Em còn tưởng rằng tiểu thư sẽ tặng gối uyên ương cho Vạn tiểu thư, nhưng hôm nay xem ra không phải. Em thật sự không nghĩ ra còn ai sắp thành thân.” Mạnh Chu gật đầu, nha đầu Lục Yêu này vốn thông minh, quả nhiên biết có một số việc vẫn không rõ ràng lắm. Hôm đó bị người khác chuốc thuốc mê ngất đi, cũng thông minh ngậm kín miệng; sau đó nhị phu nhân đến lục soát phòng, nàng ta trung thành bảo vệ, e sợ bị người hãm hại; mà hôm nay nàng ta nhìn thấy mình bịa chuyện trước mặt Vạn Tuệ Như cũng không hỏi câu nào. Chắc chắn là đã đoán được có điều gì đó bên trong nhưng cố ý không vạch trần ra.

Mạnh Chu cười hiền: “Vốn là định tặng cho Vạn tiểu thư, chỉ là hôm nay em cũng nghe thấy, đại công tử cưới thê tử còn muốn nạp thiếp, tại sao có thể bên nặng bên nhẹ được? Còn nói đến gối thêu, Vạn phủ sẽ không thiếu, tặng cho nàng ta chỉ sợ sẽ ném sang một bên không thèm ngó ngàng đến, chẳng bằng đưa đến quán rượu Dương Liễu còn có thêm ly rượu.”

Ánh mắt Mạnh Chu quay vòng, nụ cười càng tươi: Mạnh Tương Quân, Liễu Phiêu Phiêu, Vạn Tuệ Như, sao có thể bỏ sót?

Trên đường về phủ cũng không yên ổn, đi được một lúc thì cỗ kiệu bị ngăn giữa đường. Mạnh Chu vén rèm lên hỏi Lục Yêu xảy ra chuyện gì, chỉ thấy Lục Yêu lo lắng, nhẹ giọng nói: “Giống như thị vệ đang hộ tống Lục Vương gia hồi cung. Bây giờ bên ngoài khắp nơi đều có tin đồn đãi hắn cấu kết bộ hạ cũ, ý muốn…”

Mạnh Chu trừng mắt, bảo nàng ta im miệng. Lục Vương gia là thân đệ Thánh thượng, mấy năm trước lĩnh binh đánh giặc, lập được không ít công lao. Mấy năm nay không biết tại sao không còn binh quyền, trở thành một quý nhân nhàn tản.

Nếu Lục vương gia hồi cung, sẽ có khả năng bị nhốt vào phủ Tông Nhân. Mà phụ thân nàng vừa vặn là phủ thừa phủ Tông Nhân, chuyện này vừa xảy ra, có không ít người tới cửa cầu xin dàn xếp. Nhưng mà có nhiều binh quyền cũng sẽ gặp phải nhiều nguy hiểm, lúc trước người thân trong phủ bị loạn thần tặc tử bắt cóc, uy hiếp phụ thân lén lút thả tội phạm.

Nghĩ tới đây, Mạnh Chu không thể không muốn xem một chút. Nàng bảo kiệu phu khiêng cỗ kiệu đi đường vòng về phủ, mà mình và Lục Yêu lẫn vào trong đám người, từ từ đi về phủ.

Khó khăn lắm mới về đến phủ, lại thấy cửa dinh thự nhà mình bị canh phòng nghiêm ngặt, cũng có vài quan sai nha môn kinh thành cũng chạy tới, thay phiên nhau ra vào tuần tra ở cửa. Cửa phủ càng có thêm vài cỗ kiệu, nhìn thế kia chắc chắn là có người tới thương lượng đối sách với phụ thân.

Điều khiến Mạnh Chu giật mình là, có tiếng vó ngựa từ xa đến gần, mà người trên ngựa lại là hắn!

Mạnh Chu lôi kéo Lục Yêu nghiêng người núp vào một khúc quanh, nhìn chằm chằm vào người nọ đang vào phủ, lúc này mới xuất hiện.

Lục Yêu sợ hết hồn, hỏi: “Tiểu thư, nhìn trang phục của người nọ, e là hoàng thân quốc thích.”

Mạnh Chu gật đầu, vẻ mặt nghiêm túc: “Tam Hoàng tử Tiêu Vân Thiên.” Nàng suy nghĩ một lúc, chợt nở cười nói: “Một lúc nữa vào phủ, em nhớ để lộ tin tức Tam Hoàng tử đang ở trong phủ, quan trọng là phải để Nhị tiểu thư ở bên kia biết!”

Thấy Lục Yêu gật đầu, Mạnh Chu