nữa.
Nhưng nhoáng một cái, nữ tử phía ngoài đã hất tay Nhị hoàng tử, vẻ mặt lạnh lùng: "Nhị hoàng tử, Tương Quân từng nói nguyện vọng cả đời này là chỉ gả làm vợ một người không làm thiếp. Kiếp này nhân duyên của chúng ta sợ là khó có thể tiếp tục, kiếp sau nếu ngài có thể giữ lời ước hẹn, Tương Quân nhất định mãi mãi không rời xa." Nói xong nàng ta xoay người muốn rời đi.
Nhưng không biết trời đất quay cuồng một trận, nàng ta bị kéo trở lại trong ngực Nhị hoàng tử, giữa lúc sấm chớp vang trời, Nhị hoàng tử cúi người, mặt mang vẻ tức giận hôn Tương Quân...
Ở một bên xem, Mạnh Chu suýt chút nữa sợ hãi kêu ra tiếng, nàng cuống quít rút tay về nhưng không ngờ tạy đụng phải một cành cây nhỏ. Một tiếng răng rắc vô cùng rõ ràng vang lên giữa không gian vắng vẻ.
"Ai?" Nhị hoàng tử cảnh giác nhìn về phía bên này.
Ngay lập tức trong đầu Mạnh Chu như có nghìn vạn con ngựa cùng lao nhanh, bụi vung tóe che khuất bầu trời, nhìn không rõ phương hướng, càng khỏi phải nói có năng lực ứng phó gì. Nàng chỉ biết mình bị kéo tới một vòm ngực vững chắc rộng rãi, sau đó cưỡi gió đạp lên bụi cây thấp bay vút đi.
Giống như mũi tên bay vút lên không trung, bên tai nghe thấy nhịp tim đập ổn định của một người, Mạnh Chu chợt an tâm. Nàng chậm rãi giang tay ôm lại... Tần Kha. Thầm nghĩ: Ta lại nợ chàng một lần nữa, đời này nên trả như thế nào đây?
Trong nháy mắt căng thẳng như vậy, bốn chữ "lấy thân báo đáp" lại hiện lên trong đầu nàng. Nàng không khỏi bị ý tưởng không biết xấu hổ trong đầu mình làm cho lúng túng đỏ mặt.
Nhị hoàng tử và Mạnh Tương Quân chạy tới phía sau cây hải đường cũng không phát hiện khác thường gì. Hắn ta rất lấy làm lạ: Lẽ nào nghe nhầm? Tương Quân thận trọng quét một vòng trên mặt đất, lại phát hiện bên cạnh tay có một nhánh cây mới bị gãy. Vẻ mặt của nàng ta tối sầm lại, kéo Nhị hoàng tử bỏ đi, nói: "Chắc là chim chóc trong vườn, đi thôi, để người ta phát hiện ra không tốt."
Bữa tiệc này vừa mới mở màn đã có không ít người cong mông hoảng hốt lo sợ. Sau khi kết thúc buổi ngắm cảnh ngự hoa viên, trai tài gái sắc lại được dẫn tới đài phượng hoàng. Đài phượng hoàng, nghe tên có thể đoán ra, chính là chiếc đài nhưng không phải một chiếc mà là hai chiếc: Một đài phượng, một đài hoàng. Đài phượng tượng trưng cho phái nam, cao chừng một trượng, còn đài hoàng là thuộc về phái nữ, cao không quá hai ba thước.
Bình thường đài phượng hoàng này chỉ là một nơi thưởng thức phong cảnh, nhất là đứng trên đài phượng tầm nhìn rộng rãi, có thể trông thấy những cảnh đẹp mà nơi khác không nhìn được. Chỉ có điều đài phượng rất cao, người không có võ công không thể đi lên, có võ công thì toàn được trang bị thêm đao kiếm luân phiên canh giữ hoàng cung cho an toàn, nào có nhàn hạ thoải mái đến ngắm cảnh.
Mà hôm nay, ý của công chúa Ngọc Ninh là muốn các vương tôn công tử lên trên đài phượng này, ở trên cao thi triển tài nghệ. Nếu tài nghệ nào nhận được tiếng vỗ tay như sấm của mọi người, nàng ta sẽ thưởng lễ hậu hĩnh. Và nữ nhân cũng thế, thắng bại cũng ở trên đài hoàng.
Công chúa còn chưa nói xong, từ cách đó không xa truyền tới tiếng thái giám thông báo: "Đại hoàng tử, Nhị hoàng tử, Tam hoàng tử, Tứ hoàng tử đến..."
Lúc trước Đại hoàng tử đã từng xuất hiện qua ở ngự hoa viên, đứng giữa mấy người hoàng tử trông như con nhà võ. Nhị hoàng tử mặt mũi trắng trẻo nhẵn nhụi, áo gấm thêu hoa, vừa nhìn thì biết đây là một vị được sủng ái. Tam hoàng tử có thái độ làm người khiêm tốn, hơi có chút trầm lặng ít nói, có chứa vài phần cao tăng xuất tục. Còn Tứ hoàng tử vẫn nhỏ tuổi, luôn luôn hiếu động, mắt lóe ra ánh sáng rực rỡ, miệng không ngừng phun lời.
Thật đúng là "cha mẹ sinh con trời sinh tính".
Tứ hoàng tử sai hạ nhân mang một cái vạc lớn đặt ở trước chỗ ngồi của công chúa Ngọc Ninh, cười xảo quyệt: "Tứ hoàng tỷ có trò chơi hay cũng không kêu Vân Kiền một tiếng."
Ngọc Ninh tức giận liếc hắn một cái: "Ngươi nhiều chuyện, vạc đồng này dùng để làm gì? Tứ hoàng đệ không phải định luyện đan dược ở chỗ này chứ?" Ngay sau đó nở nụ cười châm biếm.
Tứ hoàng tử Tiêu Vân Kiền nhướn mày kiếm một cái, tràn đầy ý cười: "Tứ hoàng tỷ có lẽ không biết, ở đây có thể cất giấu thứ tốt nhất. Tỷ mở nắp vạc đi."
Đại hoàng tử đang cùng Nhị hoàng tử cúi đầu nói nhỏ, mà Tam hoàng tử lại cười nhạt nhìn vạc đồng kia, dường như có hứng thú nhưng rồi lại không để ý lắm.
Nắp vạc đồng rất nặng, ba bốn người hầu hợp lại mới mở ra được. Lập tức thứ được bố trí ở bên trong xuất hiện trước mặt mọi người. Có người hít một hơi: "Trời ạ, tràn đầy cả một vạc pháo hoa, nếu châm ngòi cùng một lúc chỉ sợ chiếu sáng cả hoàng cung.
Hèn gì dùng vạc đồng nặng như vậy, nếu thay đồ đựng khác chắc chắn chịu không nổi nhiệt độ và ngọn lửa đột ngột lúc châm ngòi.
Giống như trò đùa Ngọc Ninh dĩ nhiên cảm thấy rất hứng thú với thứ đồ này, nàng ta cười khanh khách vỗ lên vai Tứ hoàng tử một cái: "Trò vui này đương nhiên phải để cuối cùng. Dù sao nghe nói khắp nơi trong kinh thành toàn là tài tử giai nhân, nhân cơ hội ngày hôm nay, chúng ta cũng mở mang tầm mắt một chút."