ngoài Trác Siêu Nhiên, trong lòng rốt cuộc không có chỗ cho người đàn ông khác.
*******
Đúng chín giờ ngày hôm sau, Kiều Nghi Kiệt đưa Mộc Mộc đến phòng khám của bác sĩ Trương, trước khi ra ngoài còn vỗ lưng Mộc Mộc đang sợ hãi. "Mộc Mộc, nếu sợ quá phải hô to lên, biết không?"
Cô gật gật đầu, chậm rãi nằm trên ghế màu trắng. Trong phòng khám trừ tiếng đồng hồ chạy tích tắc, cái gì cũng không nghe thấy, im lặng đến mưca làm cô sợ hãi.
Vì Mộc Mộc không thể nói chuyện, bác sĩ Trương cũng không hỏi vấn đề gì, chỉ nói vài câu trấn an, sau đó tiêm cho Mộc Mộc một mũi, dựa theo tư liệu đưa đến bắt đầu hỏi.
"Hôm đó, mây đen che kín, trời sắp mưa, cô giáo dạy nhạc vì lo cô mắc mưa nên trước nửa giờ đã cho nghỉ sớm... Cô đứng ở trước cửa tòa soạn, trú chân..."
Giọt nước mưa kèm theo tia chớp rạch trời xẹt lên trước mắt Mộc Mộc, bầu trời u ám, mây đen tựa không đáy, dường như sắp sập xuống, đem người ta nuốt gọn.
Cô bất tri bất giác nhắm hai mắt lại, trí nhớ trở về ngày mưa nhiều năm trước đó.
Mộc Mộc mặc đồng phục trung học ôm túi sách, vội vàng chạy hướng nhà ga. Đến nửa đường, mưa bắt đầu đổ xuống, rơi trên người cô. Cô tránh ở một tòa soạn, vốn định trú mưa trong chốc lát.
Một chiếc xe quen thuộc dừng ở ven đường, cách cửa kính thủy tinh trong suốt, cô thấy ba - người thương cô nhất vẫy tay gọi mình.
Cô mừng rỡ chạy qua làn mưa, ba cũng mở cửa xe đem ô xuống, ôm lấy bả vai cô, "Nhanh lên, nhanh lên."
Lên xe, ba lấy tay áo giúp cô lau nước mưa trên mặt, chiều chuộng hỏi: "Có lạnh không con?"
"Không lạnh. Ba, không phải ba nói hôm nay phải tăng ca sao?"
"Ba thấy bên ngoài trời mưa, sợ con gặp lạnh. Chờ ba đưa con về nhà, ba lại đến trường."
Ba Mộc Mộc là giáo viên dạy nhạc của một trung tâm gần nhà, bình thường cũng không quá bận rộn. Trong thời gian này trường có hoạt động kiểm tra đánh giá nên liên tục mấy tuần nay không được nghỉ ngơi.
"Hôm nay học bài gì?"
"Cô không dạy con bài mới, chỉ cho luyện lại mấy lần "Gió thổi kí ức thành những đóa hoa". Cô nói phần đệm sau của con còn kém, muốn đàn bài này tham gia vòng sơ khảo vào học viện âm nhạc còn cần chuẩn bị thêm nhiều." Nhắc tới học viện âm nhạc, khuôn mặt xinh đẹp nhỏ nhắn của Mộc Mộc sáng lên.
Nhìn cô con gái đáng yêu trước mắt, người đàn ông khó kìm được sự vui sướng, yêu thương trong lòng, hai tay vuốt khuôn mặt nhỏ nhắn của Mộc Mộc, lại động viên vỗ vỗ vai cô, "Mộc Mộc, đừng tạo cho mình áp lực quá lớn. Hôm qua đã luyện đến quên ngủ, đêm nay đừng đàn, nghỉ ngơi sớm một chút, mai còn đi học ở trường."
"Dạ!"
Bởi vì ba muốn chuyên tâm lái xe, Mộc Mộc không nói chuyện với ông nữa, mở một chiếc CD, vừa nghe vừa dùng chất giọng trong suốt ngâm nga...
Ba cô cũng nghe, ngón tay trên vô lăng nhẹ nhàng đánh nhịp.
...
Dọc đường đi, mưa rơi càng lớn, xe cộ chật như nêm. Giọt mưa rơi xuống cửa thủy tinh, tiếng lách tách vang lên, nước bắn ra từ bánh xe, có chút mơ hồ dội lại vào cửa ngày càng dày.
Có lẽ tối qua ngủ quá muộn, cũng có lẽ hôm nay đi học quá mệt, Mộc Mộc tựa người vào ghế ngủ. Trong giấc mộng, cô nghe được tiếng ba gọi, cô dở mình, ngủ tiếp. Sau đó, lại mơ hồ cảm giác được lớp áo ấm đắp lên người mình, một đôi tay rất mạnh đem cô ôm lấy.
Cô cũng ôm lấy cánh tay ông, lùi sâu vào trong lòng, giấc ngủ càng thêm ấm áp.
Một tiếng la lớn làm Mộc Mộc từ trong mộng bừng tỉnh. Cô mờ mịt ngồi dậy, dụi dụi đôi mắt buồn ngủ, mới phát hiện cúc trên chiếc áo ẩm ướt của mình đã bị cởi hết, lộ ra phần ngực rất nhỏ phía dưới.
Bởi không mặc áo ngực, cơ thể con gái mượt mà bên trong như ẩn như hiện.
Còn chưa biết tại sao thế này, cô đã nghe thấy tiếng mẹ quát lên. "Ông còn gì để nói? Để tôi nói cho ông nghe, ông là loại mặt người dạ thú!"
"Bà có im đi không!" Thấy Mộc Mộc bị đánh thức, ba cô thẹn quá hóa giận, đang định rời đi, lại bị mẹ cô kéo lấy trong cơn thịnh lộ, đánh túi bụi như phát điên.
"Ông không phải là người, con bé mới mười bảy tuổi... Cho dù không phải con ruột của ông, ông cũng không thể..."
Bốp! Một chiếc bạt tai giáng trên mặt mẹ cô, bà ngã xuống mặt đất.
Mộc Mộc chỉ cảm thấy tấm màn đen tối trước mắt dần đem cô bao phủ, làm cho cô không thể nhúc nhích, không thể hô hấp.
Cô cố gắng tìm được thứ gì đó, dùng hết sức mở to mắt, trước mắt đã là màu trắng mờ mịt.
Lời tác giả:
Mọi người đừng sợ, sự việc không cẩu huyết như vậy, ba Mộc Mộc vẫn là người ba tốt! Tuy rằng không phải ba ruột của cô ấy.
Nam chính Việt Việt nhà ta sau này sẽ có cuộc sống "ở chung" rất ngọt ngào, mọi người đừng nóng vội nha!
Mộc Mộc muốn ngăn ba mẹ lại, muốn hỏi hai người đó có phải sự thật không. Cô đột nhiên ngồi dậy, phát hiện mình nằm trên một chiếc giường màu trắng, một vị bác sỹ mặc áo trắng ngồi bên cạnh...
"Cô mơ thấy gì?" Bác sỹ Trương nhẹ nhàng hỏi, đồng thời đưa cho cô một quyển sổ ghi chép để cô ghi vào, trên đầu tờ giấy ghi tên và ngày điều trị của cô.
Mộc Mộc hỗn loạn sửng sốt một hồi lâu mới ý thức được vừa rồi chỉ là giấc mơ, ba mẹ cô đã mất, chỉ còn lại mình cô đeo trên lưng tội nghiệt này.
"Viết tất cả những điều cô thấy trong mơ