Vương Xà

Vương Xà

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326010

Bình chọn: 7.00/10/601 lượt.

*trừng mắt* Nào…

- Huyết Xà: *nâng cằm* Sao cơ vợ?!!

- Bạch Xà: *lắc đầu lia lịa* Không…. Không….

- Tác Giả: *toát mồ hôi* từ bao giờ mà Bạch Xà nhà ta bị thuần phục rồi vậy?

- Huyết Xà: *lườm* Bớt nhảm đi, tiếp…

- Tác Giả: *lẩm bẩm* Không hiểu sao mình đẻ ra đứa con láo vậy nữa. Ừm, câu tiếp là Huyết Xà yêu Bạch Xà từ bao giờ? Có phải từ lúc năm tuổi không?

- Huyết Xà: *lắc đầu* Không! Từ lúc gặp ở Vương Xà. Vỗn dĩ không nhận ra là người hồi bé. Sau này Hắc Xà nói mới biết. Đúng là duyên phận *cười hạnh phúc*.

- Tác Giả: *há hốc mồm* Ồ, ra vậy!...

- Huyết Xà: Chảy nước miếng kìa. Hỏi lẹ đi *nhìn khinh bỉ*.

- Tác Giả: *quẹt miệng* Ừ, câu tiếp là sự thật sau cái chết của cậu là gì? Chẳng phải bị bắn mấy phát sao? Tưởng ngỏm rồi chứ?

- Huyết Xà: Tính cả rồi. Tôi và Hắc Xà biết Bạch Xà sẽ đâm tôi nhưng cũng biết Bạch Xà không đủ khả năng giết tôi. Ba phát đạn sau là đánh cược ăn may thôi. Nếu chúng tim thì chắc…

- Bạch Xà: *run run*.

- Huyết Xà: *hôn lên trán* Vợ à, không sao đâu!

- Tác Giả: Vậy sau này tiếp thì sao?

- Huyết Xà: Sau đó Tứ Thần sẽ cứu tôi vừa đưa đi. Nhiệm vụ sau đó của Tứ Thần chính là thay phiên đến chỗ tôi cho tới lúc tôi hồi phục. Vậy nên mới gọi Ngũ Tướng Không Ngai trở về. *nhíu mày* hỏi cái khác đi đừng làm vợ tôi không vui *xoa vai Bạch Xà*.

- Tác Giả: Chậc! *tặc lưỡi* Bình thường rảnh rỗi hai người thường làm gì?

- Huyết Xà: Chơi với vợ!

- Tác Giả: *ngốc* Chơi?

- Huyết Xà: Ừ, chơi.

- Bạch Xà: *bịt miệng* Câu khác đi *mặt đỏ bừng*.

- Tác Giả: *khó hiểu nhìn* Thế giữa Hắc Xà và Huyết Xà chọn ai?

- Bạch Xà: *phân vân*

- Huyết Xà: *nhíu mày* Vợ!

- Bạch Xà: Chọn cả hai được không *cười hớn hở*

- Huyết Xà: *cưỡng hôn* Chỉ được một.

- Bạch Xà: *mặt đỏ bừng, lau môi* Người đâu mà…

- Huyết Xà: *nhìn* Chọn.

- Bạch Xà: *tiu ngỉu* Chọn chồng bá đạo.

- Huyết Xà: *cưỡng hôn lần hai* Lần sau phải trả lời luôn, không được phân vân, không được thái độ với chồng nghe chưa?

- Tác Giả: *nhìn* Hai người thực quấn quýt a. Có định tính sanh thêm một đứa nữa cho vui cửa vui nhà không?

- Huyết Xà: *cười hạnh phúc* Có.

- Bạch Xà: *mặt đỏ bừng nhẹ vuốt bụng phẳng*.

- Tác Giả: *trợn tròn mắt* Không phải đã có rồi chứ?

- Huyết Xà: *lườm xéo* Đừng có bắt nạt vợ tôi.

- Tác Giả: *nín thing*

- Bạch Xà: *kéo áo* Đi ăn kem chồng ơi !!!

- Huyết Xà: *cưng chiều* Được, đi thôi…

_ THE END_

Màn đêm – luôn làm cho người ta có cảm giác u tịch và sự tĩnh mịch đến đáng sợ của nó khiến cho người ta chìm đắm trong suy nghĩ. Lúc này cũng vậy, người con trai với một chiếc sơ mi xám cùng quần bò đen và giầy da khá đơn giản, mái tóc được vuốt ngược đằng sau, những ngón tay thanh mảnh kẹp điếu thuốc đang nhẹ cháy chóng đêm. Anh đứng dựa vào bức tường rào trước mắt ngửa cổ nhìn ánh trăng sáng trên bầu trời, đôi mắt tĩnh lặng lại ẩn chứa thứ gì đó khó nói nên lời. Anh đã đứng ở đây rất lâu rồi; từ lúc mặt trời bắt đầu lặn đến lúc ánh trăng lên cao trên đỉnh đầu này. Người qua người lại đều chú ý đến anh – chàng trai mang trong mình từ ánh mắt đến dáng người đều lãng tử, đến lúc giờ đây chỉ còn mình anh với bóng đêm.

Anh đang làm gì?

Anh đang đợi chờ gì?

Anh đang suy nghĩ gì?

Tất cả xuất phát vào ngày anh không giữ được người con gái mà mình yêu… để cô bước đi rồi không quay trở lại. Và, hiện tại anh đang đợi cô về.

_ Haha… được rồi mai sẽ mang tới cho cậu. Ừ rồi chúng ta mang hoa tới thăm Lin luôn. Ừm, lâu rồi mà. Okey, vậy đi. Pai pai, ngủ ngon. _ Giọng nói của cô từ tiếng cười vui vẻ rồi trầm xuống khi nhắc tới người đã khuất.

Dập máy, cô nhìn lên trời khẽ nói gì đó. Mỗi lần nhớ tới người kia trong lòng cô lại dấy lên một nỗi ân hận cũng bao nhiêu giả thuyết giá như… Nhưng, tất cả chỉ là vô vọng, cô biết. Cho dù trăng kia có tròn, sao kia có đầy trời, mây kia có biến mất thì Lin – người chị em của cô mãi mãi không thể sống dậy. Diệp Linh từng nói với cô: “Người đã khuất không thể sống lại, hãy sống có ý nghĩa để họ trên trời nhìn xuống với ta có thể mỉm cười. Đừng để họ thay ta rơi nước mắt.” Mặc dù cái chết của Lin không phải do cô nhưng cô là người chứng kiến nên nó cứ ám ảnh cô mãi đến giờ. Nhìn tên vầng trăng đang tỏa sáng kia, cô khẽ nói:

_ Lin, em ở trên đó có tốt không?

_ Cô bé đó sẽ tốt nếu em tốt thôi. _ Giọng nam trầm vang lên khiến cô giật mình.

Từ trong bóng tối bước ra một người con trai. Anh cao hơn cô cả một cái đầu, mỗi lần nhìn anh cô đều phải ngước đến mỏi cổ. Khi cô mải ngắm nhìn anh thì anh đã đứng ngay trước mặt cô rồi. Bàn tay anh chạm vào mặt cô, ngón tay mang hơi ấm lau đi giọt nước mắt chưa khô trên khóe mi cô, anh lại nói:

_ Kil, đã đến lúc về rồi.

Ánh mắt cô nghe anh nói vậy đôi mắt cô bỗng chở nên lạnh lùng, ánh mắt kia xoáy xâu vào mắt anh như muốn nhìn ra anh có ý đồ gì. Anh biết vì sao cô đi và ánh mắt kia đang tìm tòi gì. Hôm nay, anh đợi cô cả giờ đồng hồ cũng bởi nguyên do đó, thứ đáng nhẽ cô không nên nhìn thấy; chính xác là không nên xảy ra khiến anh đẩy cô đi xa như hôm nay. Một thân một mình chạy từ Hà Thành đến Sài Thành xa xôi này cũng chỉ vì tr


The Soda Pop