. Chỉ nghe tiếng gió lướt qua bên tai, cảnh tượng hai bên đường như thể biến thành ảo ảnh, tất cả mọi thứ đều nhanh chóng lùi về phía sau.
“Ùy… ùy…” Dưới sự dẫn dắt của Diệu, ta như bay trên đường, chớp mắt đã nhìn thấy căn miếu hoang ở trước mắt không xa.
“Nàng kêu gì chứ, hắn đâu phải là ngựa?” Chàng đột ngột dừng lại cách cửa lớn tầm một bước. Theo quán tính, chàng lại vứt ta ra một bên, bộ dạng đầy
nho nhã. Khi lấy lại được thần hồn, ta liền đưa ngón tay cái bề phía
chàng: “Thân thủ… thân thủ quá tuyệt.”
Cánh cửa căn miếu hoang
lúc này khép hờ, bên trong yên tĩnh đến kì lạ. Ta bỗng thấy thập phần lo lắng, phải chăng ta đã đến quá muộn? Mọi người vì thế mà đã… Ta mím
môi, định thần, rồi thận trọng bước vào trong từ cửa bên. Đột nhiên, cổ
ta đau nhói, cảm giác như bị ai đánh. Thôi toi, có mai phục. Ta vừa định hô hoán, thì một cơn mưa gậy đã giáng xuống liên hồi.
“Đánh
chết cái đầu phân trâu này, dám theo dõi chúng ta, đánh chết ả ta đi…Á!
Đừng đánh nữa, là lão đại đấy!” Ta khó khăn lắm mới có thể đứng dậy
được, lúc này mới nhìn thấy bốn tên nhóc đang đứng vây quanh mình, hai
tay chúng giấu phía sau lưng, khuôn mặt hết sức đau khổ.
“Lúc
nãy là ai đã đánh ta hả?” Ta cố gắng nhẫn nhịn. Ta thì lo lắng cho sự an nguy của chúng, còn bọn chúng thì sao, lại dám hợp sức đánh ta?
“Không phải đệ.” Hoa Hoa, Thảo Thảo, Qua Qua, Quả Quả đồng thanh đáp.
“Mau đưa tay ra đây!” Ta đưa tay sờ vào phần đầu vừa bị đánh sưng vù, nhìn
bọn chúng bằng ánh mắt hung dữ. Chúng ngoan ngoãn đưa tay ra, những bàn
tay trống trơn không có gì cả.
“Hai đùi kẹp chặt như thế để làm gì? Giấu thứ gì đó hả? Mau bước đi vài bước ta xem!”
Bọn chúng nhìn ta đầy khó xử. Thấy vậy ta liền kéo mấy đứa lên phía trước,
lập tức bốn cây gậy rơi tung xuống đất. Thì ra đứa nào cũng tham gia
hết, thảo nào mà cổ ta lại thấy đau đến vậy.
“Lão Đại, hôm nay
chúng đệ cứ có cảm giác bị ai đó theo dõi, luôn dự cảm có điều gì bất
ổn… nhất định là do bọn ăn mày ở phố bên muốn tranh giành địa bàn với
bọn đệ. Lão Đại, vì tỷ lén la lén lút… cho nên bọn đệ mới hiểu lầm.” Qua Qua đưa lời giải thích.
“Đúng thế, đúng thế, bọn đệ thực sự
không hề cố ý đánh tỷ đâu, Chỉ là, bang chúng ta mới thành lập không
lâu, nhưng người đến thách thức lại quá nhiều.” Quả Quả cũng lên tiếng.
Bang phái? Mấy tên ăn mày nhóc con này mà cũng học đòi người khác thành
lập bang phái.
“Cái bang gì chứ? Các đệ đã thành lập bang phái gì sao?”
“Cái trung cái. Có phải rất thần kì không?” Thảo Thảo nãy giờ trốn sau lưng
ta giờ thò cái đầu nhỏ xinh ra, vui vẻ nhìn ta đầy hớn hở.
“Bang phái gồm bốn người!” Cộng cả tuổi đám nhóc này vào còn chưa bằng đươc
số tuổi của một lão ăn mày? Mới tí tuổi đầu mà đã bắt chước người ta gia nhập giang hồ, chết lúc nào có khi cũng không hay.
“Hiện nay
bọn đệ chỉ có bốn người, thế nhưng sau này sẽ khác, lão đại, chúng đệ
nhất trí tôn người lên làm bang chủ bang Cái trung cái của chúng đệ. Sau này bang phái của chúng ta sẽ gồm năm người. Khẩu hiệu của chúng ta
chính là: Cái trung cái, năm đánh một… Ây da, đau quá đi mất! Lão Đại,
có phải chiếc gậy của tỷ chỉ biết đánh mỗi mình đệ không?” Hoa Hoa ôm
đầu, nước mắt long lanh nhìn ta đầy uất ức. Một chọi năm nghe còn được,
đây lại năm người đánh một, thật đúng là mấy kẻ ăn mày không có chút
phẩm chất, khí phách nào cả!
Ta tức lộn ruột, còn Diệu thì nhàn
nhã đứng tựa vào cột miếu hoang nhìn về phía chúng ta, vẻ mặt hân hoan.
Ánh nắng dịu nhẹ, chiếu xuống người chàng, tạo thành một chiếc bóng
tuyệt đẹp, tuấn tú như tượng tạc. Chắc chàng đã quá quen với những hành
động cổ quái của ta, nên từ đầu tới cuối chẳng hề hỏi ta một câu lý do
tại sao phải vội vã chạy tới căn miếu hoang này và tại sao lại quen đám
tiểu ăn mày này.
Khuôn mặt ta lúc đen sẫm, lúc lại đỏ bừng,
chẳng thể nào giữ nổi thể diện nữa, ta liền xông tới kéo Diệu ra ngoài
căn miếu hoang.
Nhìn thấy bọn Hoa Hoa, Quả Quả dáng vẻ linh
hoạt, hớn hở chắc chẳng thể chết ngay được đâu, hẳn là những hình ảnh
khi nãy hiện lên trong gương chỉ là ảo giác.
***
Biết
bọn Hoa Hoa không sao, nỗi lo lắng trong lòng ta cũng tiêu tan. Vậy là
ta có thể an tâm cùng Diệu quay về phủ Thừa tướng. Diệu đi ngay phía sau ta, còn ta thì cúi đầu đi trước, thế nhưng ở tư thế này ta vẫn nhìn
thấy y phục màu lam của chàng bay bay theo gió, bước đi nhẹ nhàng như
mây.
Lúc chúng ta đi ra tới đầu ngõ, thì mấy tên hắc y nhân, ánh mắt lạnh lẽo đang xông về phía ngược lại. Tốc độ của bọn họ rất nhanh,
cũng chẳng chút để tâm đến ánh mắt hiếu kỳ của ta mà nhanh chóng đi lướt qua. Vào giau phút ấy đột nhiên trong lòng ta trào dâng một dự cảm
chẳng lành.
“Thật kì lạ, con ngõ này vốn là chốn dung thân của
đám ăn mày, hướng bọn họ tiến về lại chính là căn miếu hoang, thế nhưng… ta chưa từng nhìn thấy bọn họ xuất hiện ở đây bao giờ.” Ta quay đầu đưa mắt nhìn theo hướng bọn họ đang đi tới, ánh mặt trời chói lòa, khiến ta tức thì lóa mắt. Lúc đưa tay lên che nắng, đầu ta bỗng đau như búa bổ.
Những hình ảnh mộng mị mà ta nhìn thấy lúc trước lại hiệ
