ắt như đang chờ kịch hay. Rõ ràng là thừa nước đục thả câu mà. Ta nhìn
ngó xung quanh, đã có người dừng bước trước cửa phòng ta, tất cả đều là
những ánh mắt tò mò. Trước mặt đám đông như vậy mà ta lại ôm ấp một
người đàn ông xa lạ, vì việc này sẽ chẳng ai thèm một Hoàng hậu nương
nương như ta nữa.
“Nếu không chịu thì thôi vậy.” Chàng làm bộ
muốn bỏ đi, thấy thế ta liền nhanh chóng kéo chàng lại, vừa hay trông
thấy bộ dạng đắc ý đáng ghét của chàng. Nếu không phải vì mấy đứa trẻ,
ta còn lâu mới chịu hi sinh lớn như vậy. Ta kéo mạnh chàng, đi mãi đến
góc khuất của hoa viên trong phủ Thừa tướng , rồi trốn vào phía sau một
thân cây to. Mặt trời lúc này đang ở tít trên cao, ánh nắng rọi qua khóm lá, tỏa ra những tia sáng lấp lánh. Ánh nắng trả một lớp vàng óng xuống thân người Diệu, khiến bộ y phục màu lam chàng mặc trên người càng thêm nổi bật. Khuôn mặt chàng đẹp như tranh vẽ. Chàng đứng đó im lặng, nụ
cười có chút xấu xa, còn ánh mắt thì sâu thẳm như biển đêm lặng sóng.
Ta nhón chân, áp sát người vào chàng. Lúc khuôn mặt ta tiến lại rất gần
với mặt chàng, thế giới xung quanh yên tĩnh như đang chìm trong một giấc mộng. Ta thậm chí còn có thể nghe rõ được nhịp tim và hơi thở của chàng đang hòa quyện vào nhau. Đôi môi ta lướt nhẹ qua môi chàng, nhẹ như
chuồn chuồn đạp nước. Đôi môi chàng rất mỏng, lại có sắc hồng như đóa
tường vi, chỉ khẽ chạm vào cũng có thể cảm nhận được sự ấm áp và mềm mại đầy mê hoặc. Lông mi chàng khẽ động. Vào khoảnh khắc đó, ta lén thấy
nét rung động hiện lên trong mắt chàng, tuyệt diệu, sáng lóa như hoa
viên đang độ xuân về.
Hu hu hu, nụ hôn đầu đời của ta, cứ thế mã mất đi trước lời uy hiếp bỉ ổi của tên nam nhân xấu xa như hồ li này!
“Ta đột nhiên cảm thấy đề nghị này khiến mình chịu thiệt hết sức, xin hỏi
nàng đã xúc miệng hay chưa?” Diệu đưa tay sờ mặt, đôi mắt hẹp dài cười
tít lại thành một đường chỉ rồi nhanh chóng lấy lại thái độ lãnh đạm
bàng quan. Còn ta trợn mắt lườm chàng, nói lời phải giữ lấy lời! Hôm nay cùng lắm ta biến thành bông hoa xinh đẹp đụng chạm thêm lần nữa với
‘bãi phân trâu di động’ nào đó vậy, chỉ cần ta có thể ra ngoài là được.
Chợt nhớ đến mấy đứa nhóc đang trong vòng nguy hiểm, trái tim ta lại
quặn thắt nhói đau.
“Đừng nói là huynh không giữ lời đấy. Rốt
cuộc huynh có cách đưa ta ra ngoài hay không? Ta chẳng phải cũng đã hôn
huynh rồi…” Nhìn nụ cười xấu xa của chàng, ta lại cảm thấy tức giận, chỉ muốn đám cho chàng một quyền.
“Đại tiểu thư, đừng vội tức giận
thế chứ, cho dù không thể ra ngoài được, cùng lắm ta chịu thiệt một
chút, hôn trả nàng một cái…”
Ta hít một hơi thật sâu, bản thân đã gặp nhiều kẻ mặt dày vô sỉ, nhưng đến mức như chàng thì đúng là độc nhất vô nhị…
“Nàng đừng nhăn nhó nữa. Đây là phủ Thừa tướng, nơi vốn được canh giữ vô cùng nghiêm ngặt, muốn lẩn ra ngoài đương nhiên phải nghĩ cách chu toàn mới
được. Chỗ này có cửa sau không? Hay chúng ta trèo tường vậy.” Chàng quay người, bắt đầu xem xét tình hình xung quanh. Ta trợn trừng mắt, ý kiến
này thực sự chẳng có chút sáng tạo. Những chiêu đó ta vốn vẫn vận dụng
hàng ngày. Thế nhưng hôm nay, ngay cả cửa sau cũng có thị vệ canh giữ.
Trèo tường? Khắp nơi toàn là người, làm sao có thể trèo tường mà không
gây sự chú ý?
Chàng nhìn quanh một lượt, rồi từ từ tiến lại gần
bờ tường. Ta bước theo chàng, im lặng nhìn xem chàng dự định làm gì.
Chàng quay đầu, nhìn ta bằng ánh mắt đầy trìu mến, rồi đột nhiên tóm lấy vạt áo ta, tung người nhảy một cái. Ta bất ngờ nay bổng lên chín tầng
mây! Đến lúc chạm đất, đầu óc quay cuồng, hai chân mềm nhũn, suýt nữa là ngồi bệt cả xuống đất.
“Như vậy không phải là xong rồi sao?”
Diệu vứt ta sang một bên, sau đó phủi tay bình thản nói. Ta kinh ngạc
quay đầu, nhìn ra phía sau. Lúc này, ta và chàng thực sự chẳng khác nào
pháo hoa Giang Tây chất lượng đại hảo hạng bay thẳng đến tận đây sao?
Trời đất quỷ thần ơi, nếu ta học được công phu này, lúc đi ăn trộm chẳng phải sẽ như hổ thêm cánh? Chỉ cần nhảy bừa một cái là có thể hạ cánh an toàn xuống phòng chứa vàng của bất cứ một nhà giàu có nào? Nếu làm được như vậy thì đúng là quá tốt, quá tuyệt diệu!
“Nàng còn đứng
ngây ra đó làm gì, lúc nãy không phải còn vội vã muốn đến phố Tây có
chuyện gì đó sao?” Chàng nắm lấy tay áo ta rồi kéo thẳng về phố Tây.
Thấy ta vẫn đứng ngây người, chàng dừng lại, nhìn ta bằng ánh mắt nghi
hoặc.
“Chuyện đó… chuyện đó…đi đến đấy bằng cách ‘nhảy’ giống như vừa nãy có vẻ sẽ nhanh hơn…”
Hầy, cùng lắm coi như ta chưa hề nói câu này, làm gì mà chàng phải xị mặt ra thế? Ta cũng chỉ tùy tiện đưa ra đề nghị thôi mà, ‘nhảy’ có vài bước,
vèo một cái là đến được căn miếu hoang rồi. Lúc này, chàng chỉ im lặng
nhìn ta, khuôn mặt nghiêm nghị chẳng thể hiện nét buồn vui hay bực tức.
Thế nhưng chỉ một lát sau, ta liền nghe thấy tiếng cười giòn giã của
chàng vang vọng khắp thành Trường An.
***
Sau cùng Diệu
không chấp nhận đề nghị ‘nhảy’ đến phố Tây của ta. Thế nhưng chàng lại
dắt ta chạy trên đường với tốc độ nhanh đến đáng sợ. Tay chàng vòng qua
eo ta