cho hắn thập phần
phát điên, lại không làm sao được.
"Vương phi đi đâu?" Hắn cố gắng áp lực lửa giận, bảo trì tâm bình khí hòa đặt câu hỏi.
Tổng quản vương phủ càng thêm bình thản trả lời, "Sau khi Vương phi thu được một phong thư liền xuất môn."
"Thư?"
"Là một tiểu nha đầu đưa tới."
"Ồ?"
"Hình như là nha đầu trong Lạc Phượng các." Vừa nghe thanh âm chủ tử cất cao, tổng quản lập tức thức thời cung cấp thêm tin tức.
Lông mày của Long Kí Vân nhất thời nhíu lại.
Lại nhìn đến Long Kí Vân, biết được thân phận của hắn, sắc mặt Hạ đại nương mặc dù không thể đen như mặt hắn, nhưng cũng không kém xa. Nàng chỉ
biết, tiểu nha đầu kia trừ bỏ phiền toái liền chọc không đến thứ khác.
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
[1'>Thất xuất chi điều: nghe cái này hoài, nhưng tớ ko biết các bạn rõ là 7 điều nào ko, theo tớ nhớ trong 1 bộ phim xem dc, 7 điều để hưu vợ là: ko có
con nối dõi nếu vào nhà sau 5 năm, bất kính với cha mẹ, gian díu với
người khác, bị bệnh tật ốm đau, hung dữ ác độc, xử sự tệ với chồng, ngôn từ không tốt.
Nhưng bù lại cũng có 3 điều khiến người chồng
không thể bỏ vợ là: cha mẹ chồng không khoẻ cần vợ chăm sóc, nhà vợ quá
nghèo ko có nơi nương tựa và cuối cùng là người chồng nhận lợi ích, tiền bạc từ nhà vợ.
"Vương gia đại giá quang lâm, lão thân sợ hãi."
Hắn bình tĩnh, mặt lạnh mở miệng, "Nàng đâu?"
"Nga." Vội vàng hướng tới lầu hai chỉ vào một phòng, "Tiểu Tô ở nơi đó."
Tiểu Tô, chính là Tô Linh Linh, cũng chính là Tấn vương phi, năm đó nàng một thân nam trang chạy đến "Lạc Phượng các" hết ăn lại uống, mọi người đều xưng hô nàng "tiểu Tô", cho nên hiện tại người nơi này vẫn duy trì thói quen như trước.
Lông mày của Long Kí Vân nhíu lại, cánh môi mê người mím nhẹ, như có như không hừ một tiếng, "Nàng thế mà tiêu dao ghê."
Do dự một chút, Hạ đại nương quyết định vẫn là trước tiên thẳng thắn một chút có vẻ tốt, "Vương gia dừng bước."
Người đã muốn bước lên hai bậc thang dừng lại cước bộ (bước chân), nhưng không quay lại.
"Tiểu Tô cùng Diễm Nương đang nghỉ trưa, Vương gia muốn đợi các nàng tỉnh lại hay không… "
Nghe vậy, da mặt Long Kí Vân hơi hơi vặn vẹo, nữ nhân kia là thật không đem trượng phu như hắn để vào mắt sao?!
Đưa tay lau mồ hôi trên trán, Hạ đại nương cố gắng trấn định nói tiếp:
"Tiểu Tô nói, nếu Vương gia đến tìm nàng, mời Vương gia thanh toán một
chút chi phí của nàng." Nha đầu chết tiệt kia! Nàng là Tấn vương phi,
lại ỷ vào thân phận con gái bảo bối của tướng gia đương triều cùng
trượng phu của nàng sẵng giọng, lại hại mình khổ.
"Bao nhiêu?"
"Năm trăm lượng." Phí điểm tâm cùng phí chịu kinh sợ.
Long Kí Vân vung tay lên, lập tức có người đưa ngân lượng lên, hắn tiếp tục hướng lên trên đi.
"Vương gia dừng bước." Tú bà lại ra tiếng.
"Nói." Thanh âm lộ ra một cỗ xơ xác tiêu điều.
Hạ đại nương tuyệt đối tin tưởng mình nếu dám có hành động giữ người lần
thứ ba nữa, chỉ sợ kết cục sẽ thật thê thảm, nhưng nàng đáp ứng tiểu nha đầu chết tiệt kia rồi, nhất định phải đem lời nói ra.
"Tiểu Tô
nói, nếu Vương gia ỷ thế hiếp người, nàng liền lấy cái chết bức bách."
Vù vù, cuối cùng nói xong, chiếc khăn trong tay đã bị mồ hôi thấm ướt
sũng.
Khuôn mặt nguyên bản đen như mực của Long Kí Vân sau khi
nghe xong những lời này, thì sắc mặt lại như mây xé trời trước nay chưa
thấy, vạn dặm không mây, thậm chí còn gợi lên một chút cười, "Nàng nói
như vậy sao?"
"Đúng vậy."
"Bổn vương cũng không tin nàng sẽ tìm chết."
"Tiểu Tô nói, trên đời này nếu mọi chuyện đều ở trong dự đoán, còn có kinh hỉ gì đáng nói, mà nàng hướng đến đó là người độc thân độc hành, vốn là
mọi chuyện ở ngoài dự đoán, bình thường đến cực điểm."
"Quả thật là lời nàng sẽ nói ra."
"Đại nương, ta muốn uống nước ô mai ướp lạnh --" Đột nhiên thanh âm vừa sát nhập đó lại ngưng bặt.
Ánh mắt mọi người lập tức tập trung đến một chỗ trên lầu hai.
Chỉ thấy một cẩm y thư sinh mặt mày thanh tú, tay phải khẽ che ở bên miệng, lười biếng đánh nửa cái ngáp liền cứng đờ, ánh mắt rất nhanh chớp chớp.
"Linh nhi." Long Kí Vân nở nụ cười.
Sau khi có chút
giật mình, Tô Linh Linh quay nhanh thân mình một cái, hướng phía sau
phòng hô to, "Diễm Nương, có khách tới, nhanh chóng đi ra tiếp khách."
"Tô Linh Linh!"
"Vương gia… " Nàng chậm chạp xoay người qua, ngoan ngoãn như thường, giống như người vừa vô cùng kích động đi dẫn mối là mọi người nhất thời nhìn sai.
"Vương phi của bổn vương chạy đến thanh lâu này để miên hoa túc liễu (ngủ với hoa, ở với liễu), nàng nói xem bổn vương nên có cảm tưởng gì?" Lời nói của hắn thật chậm, vừa nói vừa đi về phía nàng.
"Ta không dám tùy ý phỏng đoán tâm tư của Vương gia."
"Nàng không dám phỏng đoán, lại dám cùng bổn vương đối nghịch." Hắn bất đắc dĩ xoa trán.
Đứng ở trước mặt hắn, nàng lại dịu ngoan hiếm thấy, tư thế cũng cúi thật sự thấp, "Nô tì không dám."
"Nàng cũng có lúc không dám sao?" Hắn cười nhạo.
"Tự nhiên có."
"Nha, là cái gì?"
"Hưu phu." Nàng rõ ràng nói ra hai chữ này, thanh âm thanh thanh thúy thúy,
âm lượng vừa vặn đủ để