ậy, nàng chưa từng gặp qua .
"Ta cùng nàng ta không có phát sinh chuyện gì cả."
"Ta biết."
"Vậy nàng chạy cái gì?" Thoáng buông nàng ra, ngọn lửa trong lòng hắn nhịn không được cuồng cháy lên.
Tự bình tĩnh lại, nàng lộ ra đôi mày anh khí thanh tú hơi hơi nhướng lên. "Ta chỉ là không rõ."
"Có cái gì không hiểu được?"
"Nếu muốn mời ta xem diễn, vì sao không phải vào lúc diễn xong?"
Khuôn mặt tuấn mỹ vô cùng của Long Kí Vân nhất thời lâm vào vặn vẹo.
"Nàng thật muốn chờ diễn xong đến gặt hái sao?" Nếu nàng dám trả lời phải, hắn liền quyết định không chút do dự bóp chết nàng!
Tô Linh Linh trầm mặc một lát, lại nhíu chặt mày, châm chước dùng từ (suy
nghĩ kỹ từ cần dùng), chần chờ mở miệng, "Nếu ta nhìn thấy là lúc gạo đã thành cơm, có lẽ sẽ không giống như bây giờ, khó có thể lựa chọn." Nàng sẽ trực tiếp xoay người bỏ đi, mà không phải giống như bây giờ, không
dứt khoát, để ý loạn lên.
Hắn thật sự rất muốn bóp chết nàng!
Nhưng khi đụng tới làn da mềm mại của nàng, lại biến thành nhẹ nhàng âu
yếm, tất cả buồn bực thương tiếc, đều hóa thành một tiếng thở dài.
Nàng không để tâm vào chuyện vụn vặt, Long Kí Vân cao hứng nhưng đồng thời,
lại có chút mất mát. Nàng lý trí như vậy, có phải biểu thị tình yêu của
nàng còn chưa sâu?
Tấn vương của Đại Nghiệp hoàng triều bắt đầu
cảm thấy mất mát, cũng càng mâu thuẫn, hắn hy vọng thê tử để tâm vào
chuyện vụn vặt, lại sợ nàng trốn, nội tâm rối rắm thành một đoàn. Cuối cùng việc trong hoàng cung cũng không giải quyết được việc gì cả.
Nhưng lời đồn đãi về Tấn vương phi dũng mãnh lại càng ngày càng nhiều, như
vậy cũng dám một mình xâm nhập hoàng cung thu bím tóc (nghĩa ở đây là
điểm yếu, ý chỉ bắt gian) của Tấn vương, nữ nhân như vậy quả thật không
phải người bình thường có thể nhận được.
"Ta thề, ta nhất định - phải - hưu - phu -." Vì vậy, trên không của Tấn vương phủ vang dội
tiếng rống sư tử Hà Đông quanh quẩn bên tai ba ngày không dứt.
Long Kí Vân ngồi ở sau bàn học dừng tay lại, tiếp theo lại mang vẻ mặt bình
tĩnh xem binh thư, ngay cả đầu cũng chưa nâng, giống như căn bản không
thấy được có người đứng ở trước án thư của mình rít gào kiêm vỗ án.
"Long Kí Vân --"
"Hử?" Hắn lên tiếng tỏ vẻ người ở trong này.
"Ngươi rốt cuộc có nghe thấy ta nói gì không?" Nàng sắp tức chết rồi, hắn lại
mang vẻ mặt dường như không có việc gì, thật khiến nàng nổi trận lôi
đình!
"Có." Như cũ là châm ngôn một chữ.
"Vừa rồi ta nói cái gì?"
"Hưu phu." Hai chữ bay lên.
Tô Linh Linh cảm thấy nếu mình lại cùng nam nhân trước mặt này nói tiếp,
nhất định sẽ phát sinh chuyện thảm - mưu sát chồng, cho nên lập tức lấy
giấy viết ở bên cạnh qua.
Nhưng sau khi viết tốt hai chữ "hưu thư", nàng liền giật mình.
Hưu thê, nàng biết là căn cứ thất xuất chi điều[1'>, nhưng hưu phu, nàng phải căn cứ cái gì?
Từ trong sách ngẩng đầu, Long Kí Vân nhướng nhướng mày lên, nhìn thê tử buồn rầu, không tự giác nở nụ cười.
"Long Kí Vân… " Nàng thật chần chờ, cực kỳ không xác định, "Hưu thư viết như thế nào?"
Hắn nghiêm trang tỏ thái độ, "Hưu thư này là đưa cho ta, cho nên ta không phát biểu ý kiến."
Nàng đưa tay phủ trán, phát ra rên rỉ thống khổ, "Nam nhân như vậy vì sao cố tình còn có nhiều nữ nhân tranh nhau gả cho như vậy?"
"Nàng
không thấy sự vĩ đại của ta, không có nghĩa là người khác cũng nhìn
không thấy." Hắn cười tủm tỉm nhìn nàng, "Cho nên nàng nên mở to hai mắt hảo hảo xem, miễn cho tương lai hối hận."
"Ngươi có ưu điểm
gì?" Nàng dùng sức chụp mặt bàn, hai tròng mắt phun lửa trừng hắn,"Ưu
điểm lớn nhất của ngươi chính là bôi đen thê tử của mình không chừa lại
gì, phá hư danh dự thê tử, làm cho nàng trở thành người đàn bà ghen tỵ
thêm đanh đá cùng với độc ác nhất triều đại này!"
"Nga." Vẻ mặt hắn dường như không có việc gì, không có bao nhiêu biểu tình dư thừa.
Vừa thấy thái độ vân đạm phong khinh của hắn, Tô Linh Linh cũng rất tức
giận, nhìn chằm chằm theo dõi hắn, ý đồ tìm được một chút sám hối trong
con ngươi sâu như biển của hắn, đáng tiếc cuối cùng vẫn là thất vọng
rồi.
"Vì sao một chút chột dạ ngươi cũng không có?"
Hắn không đáp hỏi lại: "Vì sao ta phải có?"
"Bởi vì tất cả điều này đều là nói hươu nói vượn!"
"Cũng không phải ta nói."
Tô Linh Linh nhất thời á khẩu không trả lời được, đúng vậy, những lời này
cũng không phải hắn nói, tuy rằng hắn là người khởi xướng.
"Khát không?" Rống hắn lâu như vậy, hẳn là khát, hắn săn sóc đưa tay rót trà đưa qua.
Đúng, đều là một mình nàng rống, hắn vừa nói như vậy thật là có chút miệng
khô lưỡi khô, cho nên nàng không hề nghĩ ngợi liền tiếp nhận ly trà,
uống một hơi cạn sạch.
Cổ họng được dễ chịu, nàng khôi phục một chút khí lực, lại có tâm tình tiếp tục.
"Giúp ta viết hưu thư."
Long Kí Vân kinh ngạc trợn to mắt, "Ta giúp nàng?" Có lầm hay không, nàng
muốn viết hưu thư hưu hắn, lại còn muốn hắn giúp nàng viết? Trên đời này còn có thiên lý hay không.
"Ta không biết viết như thế nào, ngươi đường đường là một Vương gia, chẳng lẽ cũng không biết sao?" Nàng đúng lý hợp