t, chết lại lần nữa, có khi nào sẽ bị
hồn phi phách tán như trong truyền thuyết hay không?
Hướng Tiểu Vãn sợ đến nỗi cả người đổ mồ hôi lạnh, vội vàng lui về phía sau.
“Quỷ sai đại ca... Úi... mẹ ơi, thật tới rồi, Như Lai phật tổ, Quan âm Bồ Tát,
Thánh mẫu Maria, Thần mặt trời Apollon,xin phù hộ con... A...”
Bóng người quỷ dị đó, trong chớp mắt bay đến trước mắt Hướng Tiểu Vãn.
Hướng Tiểu Vãn cả kinh ngay cả thở mạnh cũng không giám, nàng trợn mắt lên,
không nhúc nhích, nhìn chằm chằm bóng người trước mắt, hơi thở rét căm căm kia
cơ hồ cũng phun trên mặt nàng, nhưng nàng lại không thấy được bộ dáng của đối
phương.
“Hắc hắc...” Bóng người kia nhìn chằm chằm khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt của
Hướng Tiểu Vãn, khẽ cười một tiếng.
Đại ca, ngươi đã đủ kinh hãi rồi, có thể đừng cười như vậy hay không?
Hướng Tiểu Vãn bị tiếng cười này dọa cho sợ đến nỗi thân thể lui về phía sau
ngã xuống. “Đại ca, đại, đại hiệp, đại, đại đại gia...” Xin ngươi thả ta đi.
Người nọ đưa tay đỡ Hướng Tiểu Vãn, trong bóng tối mặc dù không thấy rõ bộ dáng
của hắn, nhưng cảm giác lạnh như băng không giống loài người, khiến cho thân
thể nhỏ bé (nhắn) của Hướng Tiểu Vãn không khỏi run rẩy một hồi.
Ánh mắt người nọ thật sâu, một nụ cười hứng thú nổi lên bờ môi. Hắn làm bộ cúi
đến trước mắt Hướng Tiểu Vãn, thổi một hớp khí lạnh như băng, cười lạnh nói:
“Nương tử, vì sao gọi vi phu là đại gia vậy? Vi phu là phu quân của ngươi mà.”
Hướng Tiểu Vãn cả kinh run rẩy chừng ba giây.
Mẹ nó, nương tử? Phu quân?
Lúc nào nàng thành nương tử của quỷ rồi? Chẳng lẽ trinh tiết nàng giữ hơn hai
mươi năm không phải là hủy ở trong tay Độc Cô Diễm, mà là con ‘quỷ’ trước mắt
này?
Nghĩ đến điểm này, dạ dày Hướng Tiểu Vãn cuộn lên một tầng sóng lớn, lăn một
vòng nơi cổ họng, toàn bộ đồ trong dạ dày đều phun ra.
Bóng người kia không ngờ tới, bị Hướng Tiểu Vãn nôn đầy khắp người.
Nhưng hắn không để ý chút nào, ngón tay lãnh băng đến thấu xương ôn nhu khẽ
vuốt ve môi Hướng Tiểu Vãn, tỉ mỉ lau thứ lưu lại ở khoé miệng cho nàng.
Hướng Tiểu Vãn nhìn chằm chằm cánh tay kia, không biết sao, lúc này nàng lại có
thể thấy rõ cảnh tượng trước mắt.
Đó là một cánh tay, tái nhợt đến không có chút huyết sắc nào, mặc dù rất thon
dài, mặc dù rất dễ nhìn, nhưng, nhưng cánh tay đó rõ ràng không có một tia ấm
nào, mơ hồ, còn lộ ra một cổ mùi vị rửa nát.
Hai mắt Hướng Tiểu Vãn nhắm lại, hoàn toàn ngất đi.
Bóng người kia ôm lấy
Hướng Tiểu Vãn, ánh mắt hạ xuống trên khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt của nàng thật
lâu, bỗng nhiên trầm xuống, bên trong thoáng qua ánh sáng lạnh tựa như băng.
Ngón tay tuy tái nhợt nhưng đẹp mắt, nhẹ nhàng vuốt mặt Hướng Tiểu Vãn, vuốt ve
qua lại.
“Gương mặt này của ngươi dù có giống đi nữa nhưng ngươi cũng không phải Tĩnh
Hương.” Ngón tay bỗng chán ghét đưa ra, con ngươi như lưỡi đao lạnh lẽo mang
theo hận ý nồng nặc nhìn về bóng tối.
“Độc Cô Diễm, Chung Ly Tuyệt, các ngươi nhất định không ngờ tới Hắc Diệu ta
chưa chết. Bây giờ, đã tới thời điểm ta trả thù rồi, ta muốn để cho các ngươi
thể nghiệm, cái gì mới là... Sống không bằng chết.” Nói vậy một ít đóa Hồng
Nhan Lệ đó, là cố ý để cảnh cáo Độc Cô Diễm
Tất cả việc này, chỉ là vừa vừa mới bắt đầu...
Như suy nghĩ ra được điều gì, bóng đen bỗng liếc nhìn sang Hướng Tiểu Vãn rồi
ôm nàng tung người tan biến trong bóng tối.
Hôm sau, trời vừa tảng sáng.
Hoàng cung Ngân Nguyệt vương triều, Chiến Hồn điện.
Chiến Hồn điện này là nơi thường ngày hoàng đế Chung Ly Tuyệt bí mật gặp những
người cơ mật trong triều, nơi này thủ vệ cực nghiêm, cả Ngân Nguyệt vương nếu
như không có lệnh của Chung Ly Tuyệt, bất luận kẻ nào cũng tuyệt đối không thể
bước vào, người vi phạm đều bị giết.
Lúc này, chánh điện có hai người đứng, hai người này theo thứ tự là hoàng
thượng Chung Ly Tuyệt và Độc Cô Diễm.
“Diễm, ngươi nói là thật? Liệu có nhìn lầm không?” Mặt Chung Ly Tuyệt thận
trọng lên tiếng hỏi.
“Hoàng thượng, thần xác định là Hồng Nhan Lệ.” Tối hôm qua, hắn đã kiểm tra,
những chất lỏng như máu kia, đúng là Hồng Nhan Lệ làm ra.
Hồng Nhan Lệ, một loại hoa quỷ dị, hoa này nghe nói hàng năm nở trong bóng tối
âm lãnh, chỉ nở hoa vào ban đêm lạnh giá, không có người nào, thời gian hoa nở
là ba canh giờ, khi đó biến hóa không ngừng.
Hiểu biết về Hồng Nhan Lệ, hắn cũng là từ thê tử Tĩnh Hương của mình biết được.
Nàng nói hoa này cũng không thể dùng độc hại thân thể con người, chẳng qua là
nếu đem nước hoa này bỏ lên cây hoa, bất kể là giống cây cối gì, cũng sẽ khô
héo ở trong nháy mắt, nếu như trên cây có kết hoa, những hoa đó sẽ tiêu điều,
cuối cùng rơi rụng thành một chất lỏng như máu, nàng gọi loại chất lỏng này là
nước mắt của hoa (Hồng
Nhan Lệ).
Thần sắc hai người đều ngưng trọng một hồi lâu, Chung Ly Tuyệt thở dài một
tiếng, chuyển ánh mắt nhìn về Độc Cô Diễm. “Diễm, ngươi nói có phải là hắn hay
không?” Khi nói đến mấy chữ cuối, thanh âm Chung Ly Tuyệt lại có mấy phần khiếp
sợ.
Độc Cô Diễm nhíu lông mày thật sâu, tiếng nói nhỏ dần: “Hoàng thượng, hắn đã
chế