XtGem Forum catalog
Vú Em Siêu Cấp: Tướng Công Thật Hung Mãnh

Vú Em Siêu Cấp: Tướng Công Thật Hung Mãnh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328074

Bình chọn: 7.5.00/10/807 lượt.

g cười khanh khách từ tiền viện truyền đến, nghe nói bốn tiểu quỷ

này bởi vì sợ phụ thân mình mất hứng, tạm thời cho quản gia trong phủ mời đoàn

kịch hát nhỏ tới ca diễn.

Tuy Độc Cô Diễm bình thường mang một bộ dáng lãnh khốc, nhưng hắn có một sở

thích lớn, chính là xem kịch.

lúc này ngồi ở trên ghế thái sư chánh vị, gương mặt lãnh khốc cũng dần dần

buông lỏng, đang chăm chú nghe một cách mê mẩn

Hậu viện phủ tướng quân, vườn hoang, đúng như tên của nó, vắng đến dọa người.

Dưới ánh trăng, chỉ thấy một nữ tử quỳ trên mặt đất, gương mặt tức giận bất

bình, sau đó, nàng không biết nói thầm cái gì, đột nhiên đứng lên.

Có thể là bởi vì nóng nảy đứng lên, hay là bởi vì quỳ quá lâu, lúc này thân thể

của nàng không khỏi lảo đảo một cái, thiếu chút nữa té kiểu chó ăn cứt, cũng

may nàng có luyện qua võ thuật, cuối cùng ổn định thân hình.

Trong bóng tối, có một đôi mắt thâm ý đang nhìn nàng chằm chằm mà Hướng Tiểu

Vãn không hề hay biết.



Hướng Tiểu Vãn đỡ chân

của mình, ngồi ở trên bậc thang, hung hăng mắng Độc Cô Diễm trăm lần ở trong

lòng.

“Nam nhân đáng chết, sẽ có một ngày Hướng Tiểu Vãn ta nhất định phải báo thù.”

“Ngươi muốn báo thù phải không?” Một thanh âm âm trầm lạnh lùng vang lên sau

lưng Hướng Tiểu Vãn.

Hướng Tiểu Vãn giật mình, xoay người, cố làm ra vẻ trấn định nói: “Người nào,

người nào ở nơi nào?”

“Hắc hắc...” Trả lời nàng, là một hồi cười lạnh làm người ta run sợ

Hướng Tiểu Vãn chỉ cảm thấy một cổ hàn khí từ đáy lòng truyền tới tứ chi, nàng

âm thầm véo mình một cái, để cho mình giữ vững tâm trí. “Ít ở nơi này giả thần

giả quỷ đi, nói cho ngươi biết, ta là cao nhân trừ yêu, không lên tiếng, ta sẽ

thu ngươi nha.”

Nói xong, vẫn không quên bày ra một bộ dáng dọa người.

“Hắc hắc, xem ra ngươi rất có ý tứ.” Thanh âm âm trầm lạnh kia mang theo một

tia hứng thú.

Hắn nói chưa dứt lời, lại khiến Hướng Tiểu Vãn run lên. Có ý tứ là có ý gì?

Chẳng lẽ hắn thực sự là yêu ma quỷ quái tới quấy phá?

Hướng Tiểu Vãn tự nói với mình trên đời này tuyệt đối không có những chuyện

hoang đường này, nhưng, nhưng nàng cũng xuyên không rồi, nói đến quỷ quái,

không thể cũng thành có thể...

Càng nghĩ, càng sợ.

“Ngươi, ngươi rốt cuộc là người hay là quỷ?” Nuốt một ngụm nước bọt, Hướng Tiểu

Vãn lấy can đảm hỏi ra.

Mơ hồ, ở bụi cây đào phía trước kia có một bóng đen thoáng qua, tốc độ kia cực

nhanh, Hướng Tiểu Vãn căn bản chưa kịp thấy rõ, liền không thấy cái bóng đen

kia.

“Là người hay quỷ, phân biệt thế nào?” Thanh âm âm trầm, lúc này lạnh mấy phần.

Loại cảm giác đó, giống như là trong nghĩa địa hoang vu xẹt qua thanh âm thê

lương, dọa cho Hướng Tiểu Vãn sợ đến liên tiếp lui về phía sau mấy bước.

Sau khi nàng lui mấy chục bước rồi, chân bỗng đụng phải cái gì, vật kia, lạnh

như băng khiến nàng đánh rùng mình.

Nàng sợ hãi quay đầu lại, nhất thời bị dọa sợ đến không có chút huyết sắc nào.

“A...”

Mọi người đang nghe diễn ở tiền viện, bỗng nghe thanh âm kinh hoảng cực độ phát

ra, cũng không khỏi thần sắc biến đổi.

“Hình như... Là thanh âm của nhũ mẫu.” Độc Cô Hoa nhỏ nhất giòn giã nói.

Thần sắc Độc Cô Diễm lạnh lẽo, đang lúc mọi người sững sờ, hắn tung người lao

đến vị trí vườn hoang.

Cả vườn hoang, mờ mờ có chút quỷ dị, một tia hơi thở lạnh như băng mang theo

một cổ mùi thơm lạ lùng nhàn nhạt, lượn lờ khắp vườn hoang.

Độc Cô Diễm nhẹ cau mày, hắn giẫm chận đi tới vị trí Hướng Tiểu Vãn quỳ.

Chỉ thấy chỗ đó, rỗng tuếch, nơi đó không có bóng dáng Hướng Tiểu Vãn, ngay cả

dấu chân mới vừa rồi bọn họ đạp lên cũng không có, tất cả, bây giờ rất quỷ dị.

Độc Cô Diễm lưu ý tất cả chung quanh, cuối cùng ánh mắt rơi vào phía trên bụi

cây đào, chỉ thấy hoa đào nở cực đẹp giữa ban ngày, lúc này đang có một loại

tốc độ quỷ dị khô héo, hoa đào rơi đầy đất, vỡ thành một loại màu đỏ như máu,

giống như máu tươi trôi đầy đất.

Độc Cô Diễm bước qua, đưa tay muốn chạm tới nước hoa màu đỏ trên đất, mà đúng

lúc này, bốn tiểu quỷ chạy tới.

“Phụ thân...”

Khi bọn chúng thấy chất lỏng màu đỏ trên đất thì cũng không khỏi hét ra thành

tiếng. “A...”

Độc Cô Diễm thu tay về, trong lúc lơ đãng, một nhánh cây nhọn xẹt qua ngón giữa

của hắn, một vết máu rỉ ra.

Độc Cô Diễm lấy tay ngắt, cũng không quá để ý tới, đứng lên hướng về phía bốn

tiểu quỷ nói: “Đêm đã khuya, trở về phòng đi.”

“Dạ.” Bốn tiểu quỷ ngoan ngoãn nghe lời, xoay người rời đi.

Cuối cùng Độc Cô Hoa nho nhỏ lại ở lại, cậu chạy đến bên chân Độc Cô Diễm,

tiếng giòn giã hỏi: “Phụ thân, đây có phải là máu của nhũ mẫu không?”



Độc Cô Diễm nhíu lông

mày, cúi đầu hướng về phía Độc Cô Hoa nói: “Đây không phải là máu.”

Ánh mắt Độc Cô Diễm nhẹ nhàng quét qua một ít chất lỏng màu đỏ, làm như có điều

suy nghĩ.

“Không phải là máu? Vậy là cái gì?” Cậu thật ra đã sớm biết đây không phải là

máu, chẳng qua chất lỏng này quá đáng quỷ dị, cậu mới không nhịn được hỏi ra.

“Hoa nhi, không nên hỏi quá nhiều, đêm đã khuya, mau trở lại phòng.” Thanh âm

Độc Cô Diễm đột nhiên lớn lên.

Miệng Độc Cô Hoa mếu máo, “Phụ thân, Hoa nhi muốn bế.” Thanh âm trẻ