n hắn một cái, thấy mắt
hắn không mở, cũng không có phát hiện ra mình, vì vậy nàng hơi nhổm người lên,
đưa tay rút y phục, cho dù là sạch hay dơ đều quơ lấy.
“Sương...nhi...” dùng thanh âm nhỏ nhất, ngoắc Độc Cô Sương.
Độc Cô Sương thấy vậy, lập tức bò qua, nhận lấy y phục nàng đưa, xoay ngươi vội
vàng bò ra khỏi cửa trước.
Ở nơi này
Bên trong bồn tắm, hắn mở mắt, thân thể hoàn mỹ đứng lên, bàn tay dùng sức vung
lên, Hướng Tiểu Vãn đang nằm trên mặt đất bị kéo lên.
“A...” Đột nhiên bị kéo khiến nàng hoảng sợ hét ầm lên.
Độc Cô Sương cũng bị dọa cho sợ run, không dám quay đầu lại ôm y phục chạy thật
nhanh đi trốn.
Hướng Tiểu Vãn nhìn Độc Cô sương chạy đi trối chết, trong lòng nàng vừa khinh
bỉ, vừa hối hận. Hừ thật không có tính người.
Bàn tay đang ôm nàng, trong lúc nàng nhìn ra cửa thì bắt đầu không an phận,
chậm rãi di chuyển trên ngực nàng, dùng sức xoa nắn.
“Ngô...” Không cần quay đầu lại, cũng biết là người nào. “Độc Cô Diễm, chàng
chàng muốn làm gì?”
Hắn ghé sát tai nàng, thổi hơi: “Vãn nhi của ta, nàng xem với thân thể gắn bó
của chúng ta, còn có thể làm gì?”
“Hừ, ai gắn bó thân thể với chàng, làm trò hại danh dự của ta.” cắn răng không
chịu kêu lên.
Độc Cô Diễm lại không chịu buông nàng ra, ngón tay dò vào trong miệng của nàng,
không để cho nàng há miệng kêu thành tiếng. “Vãn nhi của ta, vi phu thích nghe
thanh âm của nàng, tận tình kêu đi.”
“Độc Cô Diễm, chàng ít YD đi.”
“Ta nếu như không YD, nàng có thể thích không.” Nói xong, bắt đầu hành động xấu
xa.
“Độc, Độc Cô Diễm, tay của chàng, tay của chàng nhanh đi ra, ta nơi đó còn đau,
chàng không thể tiến vào.”
Độc Cô Diễm sáp đến cái miệng nhỏ nhắn đang lảm nhảm kia, dùng sức hôn sâu vào.
“Uhm...” Hướng Tiểu Vãn bị hôn đến loạn dần dần quên mất phản kháng.
Trong tròng mắt Độc Cô Diễm ngọn lửa càng ngày càng đậm, hắn phát hiện Hướng
Tiểu Vãn đã vì hắn chuẩn bị kỹ càng, ngừng chút, bàn tay xé rách tất cả quần áo
trên người Hướng Tiểu Vãn, ôm ngang eo, đem Hướng Tiểu Vãn để ở trên bồn tắm,
từ phía sau tiến nhập nàng.
“A... Độc Cô Diễm, chàng, chàng ra ngoài, ta đau.” Bị tiến vào, hơi đau cùng
vui thích hành hạ nàng, thanh âm cũng đứt quãng.
Độc Cô Diễm thở hổn hển, nói giọng khàn khàn: “Vãn nhi nàng nhịn một chút, rất
nhanh sẽ không sao.” Phía dưới động tác không có dừng, ngược lại càng thêm hung
mãnh.
“Thối lắm, đến lượt ta thao chàng thử một chút, xem chàng có đau hay không.”
Hướng Tiểu Vãn đáng thương, bị hành hạ đến bắt đầu nổi điên, đầu óc nói chuyện
cũng bắt đầu không lịch sự.
Độc Cô Diễm tà khí ghé vào bên tai Hướng Tiểu Vãn nói: “Vãn nhi của ta, vi phu
hoan nghênh nàng.” Nói xong, xấu xa liếm liếm
“Chàng... chàng là sâu bọ, chàng một ngày không làm sẽ chết.” Nếu như là một
ngày một lần còn chưa tính, thiên sát tên khốn này dĩ nhiên một ngày không có
hạn độ, ban ngày muốn, buổi tối muốn, ngay cả tắm biến thái này cũng không bỏ
qua cho.
Con ngươi Độc Cô Diễm bị dục hỏa nhuộm đến ám trầm, hắn vừa hướng Hướng Tiểu
Vãn tiến công, vừa thở hổn hển nói: “Vãn nhi của ta, xem ra vi phu còn cần cố
gắng, kế tiếp, vi phu nghĩ muốn từ cái miệng nhỏ nhắn này của nàng nghe được
thanh âm rên rỉ.”
Độc Cô Diễm nói xong, bắt đầu triển khai điên cuồng tiến công, tốc độ phía dưới
lấy một loại tần luật làm người ta mặt đỏ tới mang tai, tiến tới, lui về phía
sau, tái tiến tới, lui về sau nữa, phản phản phục phục, hừng hực khí thế.
“Ư... A... Ngô... Nga... “Hướng Tiểu Vãn như lời Độc Cô Diễm nói, trừ loại
thanh âm làm người ta đỏ mặt này, không có bất kỳ lời khác.
Hắc hưu... Hắc hưu...
Tiết tấu kia của Độc Cô Diễm, càng thêm làm lòng người nhảy gia tốc.
“Oh... Hưu... Ngao... Hưu hưu...” Độc Cô Diễm cũng dần dần không nói thêm gì
nữa, mà là toàn tâm đầu nhập trong tiến công.
Độc Cô Sương bên ngoài phòng tắm, ôm quần áo Độc Cô Diễm một trận do dự.
“Ai nha, ta rốt cuộc có nên nghe lời nhũ mẫu đem quần áo ném ra xa xa hay
không? Nhưng vạn nhất ta ném ra xa xa, phụ thân có khi nào sau này đều để mắt
tới ta hay không, nếu là phụ thân giận dữ lên, đáng sợ như vậy, ta rốt cuộc nên
làm cái gì bây giờ?”
Độc Cô Sương lưỡng lự ở trước cửa phòng tắm, tâm phiền ý loạn.
“Mẹ nó, đều do nhũ mẫu, nói gì nhìn phụ thân lõa thể, người ta căn bản cái gì
cũng không thấy đã chạy ra tới, hừ, nhũ mẫu bây giờ còn đang bên trong, nhất
định nhìn đến rất sảng.”
Nghĩ đến cùng, Độc Cô Sương thầm than không công bình, tay gắt gao ôm quần áo.
“Ai, có rồi, nếu nhũ mẫu vẫn còn ở bên trong, coi như ta đem quần áo ném, phụ
thân muốn tức giận cũng là giận nhũ mẫu, không quan hệ với ta, hắc hắc”
Độc Cô Sương ôm quần áo cũng không quay đầu lại rời đi.
Hồi lâu sau, bên trong phòng tắm.
Hướng Tiểu Vãn vô lực nằm ở trong bồn tắm, hai má ửng hồng, thở dốc không dứt,
toàn thân mềm đến không có một tia khí lực, ngay cả ánh mắt nhìn Độc Cô Diễm,
cũng thay đổi đến ôn nhu yếu ớt.
“Độc Cô Diễm, đại hiệp, đại, đại gia, ngài tốt với người có tốt báo, cầu xin
ngài bỏ qua cho tiểu nhân đi, tiểu nhân chẳng qua là tới nháo thôi, bất quá
trải qua
