ọn họ sao? Cô nên làm gì bây giờ? Một người cô biết làm thế nào?
“Sao vậy? Ipad này có vấn đề gì sao?”
Dịch Hành Vân muốn cầm Ipad nhìn, cô lại vội vàng xóa tin nhắn rồi mới đưa cho anh.
“......Ipad này...... Là Tiểu Bạch ?”
Một tiểu quỷ bảy tuổi có Ipad, nếu không phải biết ba đứa nhóc này là thiên tài, nhất định anh sẽ không chấp nhận nổi.
Dịch Hành Vân nhìn màn hình Ipad trống không, lại chăm chú nhìn vào khuôn mặt nhỏ nhắn khủng hoảng tái nhợt của cô, trán khẽ nhăn lại.
Nhìn cô sợ đến mức này thì chắc chắn mọi chuyện không đơn giản, hơn nữa, tiểu nha đầunày dường như có việc giấu anh.
Đúng, từ lần đầu tiên gặp cô, anh đã cảm thấy cô giấu rất nhiều bí mật.
Bình thường, bí mật càng nhiều chứng tỏ càng phiền toái, mà anh ghét bị dính đến nhữngchuyện phiền toái, nhất là những phiền toái không liên quan đến anh.
“Việc đã đến nước này, mà cháu còn không gọi cho người lớn về sao?” Anh lạnh lùng nói.
“Cô ấy...... Không ở trong nước.” Cô bất lực lắc đầu, nhanh chóng lấy lại Ipad của Tiểu Bạch từ trong tay anh, ôm chặt vào lòng.
“Chậc, nhà mấy đứa thật đúng là lộn xộn!” Anh chịu không nổi khẽ mắng một câu.
Lộn xộn sao? Cô nhìn đống bừa bộn xung quanh, ngẫm lại hoàn cảnh của chính mình,trong lòng đột nhiên cảm thấy chua xót.
Đúng vậy, cuộc sống của cô từ năm năm trước bắt lộn xộn, rối loạn đến mức cô không thể thu dọn nổi......
Dịch Hành Vân mắng đi mắng lại, nhưng mọi chuyện đã đến nước này rồi anh cũng khôngmặc kệ được. Dù sao mọi chuyện cũng phát sinh ở trong nhà anh, hơn nữa trước mắt chỉ còn lại một mình Nhậm Hiểu Niên, không thể để đứa nhóc bảy tuổi như nó ở nơi này, nhỡ lại ra chuyện gì thì lại càng phiền toái.
Hơn nữa, người đàn ông xa lạ chiều nay định mang cô đi làm anh vô cùng để ý, luôn cảm thấy dường như có chuyện không ổn đang tiến dần về phía cô......
Nghĩ đến đây, trong lòng anh thấy sợ hãi, lập tức gọi điện thoại cho trợ lý Lý Minh Tông,bảo anh ta lập tức báo cảnh sát, thái độ tích cực như xử lý công việc.
“Minh Tông, anh lập tức liên lạc với cục trưởng Vương......”
“Không được, báo cảnh sát cũng vô dụng.” Nhậm Hiểu Niên kinh hoàng định ngăn anh.
Anh không để ý tới cô, giao xong mọi việc mới cúp máy nhìn cô, nhíu mày nói:“Hai tiểu quỷ kia nhất định đã xảy ra chuyện, loại chuyện này vẫn nên giao cho cảnh sát điều tra thì hơn.Yên tâm, bạn chú là cảnh sát, chắc chắn sẽ tìm ra manh mối. Nhưng mà trong khoảng thời gian này cháu tạm thời đừng ở đây nữa.”
“Hả? Không ở đây thì đi đâu?” Cô lo lắng hô nhỏ.
“Cháu tạm thời đến chỗ chú ở, điều tra rõ ràng rồi về.” Bất đắc dĩ, anh đành phải quyết định như vậy.
“Chú muốn tôi...... đến nhà chú ở?” Cô sững sờ.
“Đúng.”
“Nhưng...... Như vậy có ổn không?”
“Đương nhiên không ổn, nhưng chú không thể cháu ở lại đây một mình, lại không biết nên quăng cháu đi đâu.” Anh bực mình nói.
“Dịch Hành Vân......” Trong lòng cô nóng lên.
“Chú đã bận lắm rồi, cháu ngoan ngoãn một chút, ngậm miệng lại, im lặng theo chú về.”Anh dùng hai tay xoa thắt lưng, cúi đầu trừng cô một cái, tức giận khẽ quát.
Nhậm Hiểu Niên giật mình, sợ hãi và bất an cố nén giờ hóa thành nước mắt tràn ra khỏi hốc mắt.
Anh ngạc nhiên, nhíu mày nói:“Sao vậy? Không muốn đi theo chú sao?”
Cô lắc đầu, dụi mắt.
“Thế cháu khóc cái gì?” Anh tức giận nói.
“Không có gì......” Cô nghẹn ngào, không đáp.
Cô không nói anh cũng hiểu được. Thật ra cô rất sợ hãi, nhưng vẫn cố chịu đựng, cố ra vẻ bình tĩnh mà thôi.
Bình thường đứa bé bảy tuổi gặp phải loại chuyện này, không bị dọa đến ngây người thì là khóc nháo, vì sao cô lại không giống thế? Thật sự là bởi vì chỉ số thông minh cao sao?
Chỉ số thông minh có quan hệ trực tiếp đến độ thành thục sao? Nếu vậy, sao chị gái anhcàng sống lâu, càng già càng ngây thơ?
“Không có gì thì đừng khóc lung tung, chú ghét trẻ con thích khóc, đi thôi.” Anh phụng phịu hừ nhẹ, xoay người đi ra ngoài.
Cô nhanh chóng lau nước mắt trên má, cũng không bị khẩu khí thô lỗ và biểu tình hung ác của anh dọa, ngược lại vào giờ phút này nhìn anh có vẻ mềm lòng.
Cảm giác ỷ lại bỗng nhiên dâng trào, cô bước đôi chân nhỏ xíu chạy theo anh, chủ độngnắm lấy bàn tay anh.
Dịch Hành Vân đi không ngừng, nhưng khi năm ngón tay nhỏ bé mềm mại của cô nắm lấy tay anh trái tim anh có hơi lệch một nhịp. Ngũ quan phiền giận nháy mắt trở nên hòa nhã, hơn nữa, đường cong đôi mắt và khóe miệng cũng đột nhiên trở nên nhu hòa.
Nhưng chính anh cũng không biết lúc này mình có biểu tình gì, càng không biết xao động trong ngực kia là cái gì.
Đáng lý nên tức giận, nhưng rõ ràng lại không phải tức giận......
Thật là kỳ lạ.
Nhà Dịch Hành Vân là biệt thự kiểu cũ nằm tách biệt, rất có phong cách Nhật Bản, cả tòa nhà bằng gỗ tràn ngập cảm giác khiêm tốn, hoàn toàn khác với biệt thự kiểu châu Âu Nhậm Hiểu Niên ở.
Tuy rằng không lớn nhưng sạch sẽ không vương một hạt bụi, bên trong dường như đã được sửa chữa. Sàn nhà, cả tòa nhà đều làm bằng gỗ thủ công tinh xảo, đơn giản hóa đến mức thấp nhất hiện đại xa hoa phong, hơn nữa từng món đồ đều được bày biện kĩ lưỡng, có không khínghệ thuật hỗn hợp.