goài, Cốc Dạ Lam đồng ý với hắn, nội tâm lại thầm khóc, cô không đáng
giá để được hắn quý trọng như vậy sao? Hai người đã phát sinh quan hệ
thân mật, nhưng hắn lại chỉ lo Doãn Tịnh Thủy sẽ đau lòng.
Bởi vì đã bị nắm đuôi, Thẩm Uyên không có biện pháp cự tuyệt cô, hai người ngủ cùng nhau thêm mấy lần nữa.
Cô không cam lòng để mặc sự quyến luyến của hắn trôi theo dòng nước, lại
sợ bị đùa bỡn, nên đảo lộn kế hoạch theo đuổi Marcel. Cô lấy tên trên
blog là “Dạ Phong”, nói “Tiểu Tịnh” sống phóng túng, là người phụ nữ hám tiền chỉ biết đè ép Marcel, đồng thời hợp lý hóa hành động tiểu tam của mình.
Hôm nay, Tịnh Thủy đã biết tất cả, cô hoàn toàn không còn đường lui.
Trước khi mọi chuyện chưa bị bại lộ, Cốc Dạ Lam vội vã chặn đứng Thẩm Uyên,
không thể để hắn đến chỗ Tịnh Thủy, nếu không hắn nhất định sẽ dao động. Thẩm Uyên phải là người cuối cùng biết rõ chân tướng, trước đó cô phải
khiến cho Thẩm Uyên không thể mặc kệ cô, từ bỏ cô. Tóm lại, Thẩm Uyên
đừng mơ tưởng trở lại bên cạnh Doãn Tịnh Thủy mà không vướng víu gì.
Khó có khi nào Tôn Vô Nộ về nhà ăn cơm tối như hôm nay, anh cứ tưởng trong
nhà có thêm mấy người bạn của bà nội sẽ rất náo nhiệt, nhờ họ anh có thể nghe được tiếng cười vui vẻ của bà nội, ai ngờ trong nhà vẫn yên tĩnh
như bình thường.
“Bà nội, khách đâu? Chơi bài xong sao bà
không mời họ ở lại ăn cơm?” Anh không thể bỏ qua cảm giác hơi mất mác
trong lòng, không gặp được cô gái kia như mong muốn.
Trong đầu anh hiện lên gương mặt thanh nhã, xinh đẹp, trong lòng căng thẳng nhưng ngoài mặt vẫn không có biểu hiện gì.
Anh tự nói với bản thân mình, không thể quá nóng vội, bây giờ chưa phải là lúc thích hợp.
Bà nội Tôn bất đắc dĩ thở dài. “Hôm nay bà không chơi bài, bởi vì nhà Đỗ
phu nhân có việc gấp, không tới được. Vốn muốn hẹn người khác, nhưng
thân mình mệt mỏi, bà sắp trở thành cụ già rồi, càng ngày càng không có
tinh thần.”
Tôn Vô Nộ đưa tay lên ôm bả vai bà. “Bà nội,
trước mắt chỉ có cháu với bà sống nương tựa vào nhau, bà nên xác định
quan điểm trước đi! Ai bảo cha mẹ cháu không cố gắng sinh thêm mấy đứa
cháu để chơi với bà.”
“Cháu có thể a! Chờ cháu cưới Tịnh Thủy tiểu thư, sau đó sinh ba, bốn đứa nhỏ, đến lúc đó trong nhà chắc chắn
sẽ cực kỳ náo nhiệt. Vô Nộ, cháu cũng hiểu con một cô đơn thế nào mà.”
“Cháu không cô đơn, cháu có bà nội sẵn sàng làm bạn. Hơn nữa cháu sẽ không
lấy vợ chỉ vì muốn có con.” Giọng anh nhàn nhạt, làm như không có việc
gì mà nói.
“Bà nội biết. Nếu như cha mẹ không có tình yêu, đứa nhỏ sẽ không có hạnh phúc chân chính.”
Anh cần tay bà, chuẩn bị kéo bà đứng dậy: “Không nói chuyện này nữa, chúng ta đi ăn cơm thôi, bà nội.”
“Chờ một chút, để bà gọi lại cho Đỗ phu nhân, hẹn bà ấy ngày mai đến, không
thì ngày kia cũng được.” Người già thường hay mau quên, cho nên bình
thường, bà nghĩ đến chuyện gì thì phải làm ngay, để khỏi quên mất.
Tôn Vô Nộ không thể làm gì khác hơn là về phòng thay tây trang trước, nhân tiện rửa mặt luôn.
Mười phút sau, anh trở lại phòng khách, ngoài ý muốn thấy vẻ mặt ưu sầu của bà nội.
“Bà nội, xảy ra chuyện gì vậy?”
“Đỗ phu nhân nói thời gian tới bà ấy không thể đến nhà chúng ta, bà hỏi vì
sao, bà ấy ngập ngừng hồi lâu mới nói cho bà biết, Tịnh Thủy đột nhiên
té xỉu, đang truyền nước biển trong bệnh viện.
“Té xỉu?” Anh cau mày.
Cuối cùng cũng xảy ra rồi sao?
“Vô Nộ, chúng ta có nên đi thăm Tịnh Thủy không?”
“Bà nội, bà đột nhiên đến đó sẽ dọa người ta.”
“Cũng đúng, nghe giọng điệu Đỗ phu nhân, hình như còn có chuyện khó nói.”
“Chờ hai ngày nữa, bà gọi điện lại cho Bà Đỗ hỏi thăm tình trạng của Tịnh Thủy, như vậy được không ạ?”
“Cũng được.”
“Bây giờ, cháu có vinh hạnh được dùng bữa cùng Tôn phu nhân không đây?”
Bà nội Tôn tặng anh một nụ cười thật tươi. “Dĩ nhiên rồi.”
Tôn Vô Nộ dùng hai giờ bồi bà nội ăn bữa tối, xem chương trình tiếng Nhật,
cho đến khi bà thấy thời gian không sai biệt lắm, mới về phòng lên mạng, nói chuyện phiếm với con trai và con dâu quanh năm ở nước ngoài.
Ngược lại, Tôn Vô Nộ rất ít khi liên lạc với cha mẹ, trừ khi có chuyện trọng yếu.
Cha mẹ anh cùng dạy học tại một trường đại học ở nước ngoài, cả hai vợ
chồng đều không có tế bào kinh doanh, cố gắng sinh một cậu cháu đích
tôn. Sau khi giao Tôn Vô Nộ cho ông bà nuôi dạy, hai vợ chồng tay cầm
tay chạy sang nước ngoài tiếp tục con đường dạy học, ngày ngày ân ái.
Cho dù Tôn Vô Nộ muốn phản đối cũng không được, bởi vì ông nội vẫn chưa về
hưu, về sau bà nội theo anh ra nước ngoài du học. Anh cảm thấy ông bà
nội rất đáng thương, điều anh có thể làm là nhanh chóng trưởng thành để
chăm sóc bọn họ.
Nhờ có tư chất tốt, anh không ngừng nhảy
lớp, lúc học đại học anh cố ý không đăng ký vào trường cha mẹ dạy, cho
dù cha mẹ anh không ngừng lấy lòng, anh vẫn bất vi sở động. Bà nội hỏi
anh tại sao? Anh chỉ cười lạnh: “Để cho họ cảm nhận tư vị bị con trai
lạnh nhạt.” Bà Tôn á khẩu không trả lời được.
Từ rất lâu
trước kia, anh đã buông tha ý niệm khẩn cầu tình thương của cha, tình
yêu của mẹ. Không phải anh ghét bọn họ, mà anh cảm
