đứng bên ngoài.
Thẩm Dật Thần ôm Hồ Cẩn Huyên tới ghế salon bằng da màu rám nắng của Italy trong phòng làm việc, mong đợi mở hộp giữ ấm cô mang tới, nhìn thấy những món ăn quen thuộc, trong mắt mỉm cười sắc sâu hơn.
"Thế nào? Món ăn không phù hợp khẩu vị của anh sao?" Hồ Cẩn Huyên dò hỏi, trong giọng nói khó có thể đè nén khẩn trương.
"Không có, anh rất thích, nhìn thật ngon, quả nhiên quản gia biết rất rõ khẩu vị của anh." Thẩm Dật Thần nhìn món ăn bình thường trước mắt, không nói nên lời, khóe miệng ẩn ẩn nụ cười cưng chiều, cầm đũa gắp từng món trong hộp giữ ấm, từ từ nhâm nhi thưởng thức.
"Hương vị thế nào?" Hồ Cẩn Huyên nhìn anh, mong đợi nói.
Cô đã thử qua rồi, mùi vị rất bình thường, so với đầu bếp trong nhà cũng không thể đơn giản hơn quả thật chính là rất khác, nhưng điều này cũng không thể trách cô, cô mới bắt đầu học nấu ăn thôi làm không tốt cũng không kỳ quái, huống chi người đàn ông trước mắt ăn vô số sơn trân hải vị, cô vốn cũng không ôm bao nhiêu hi vọng, tối hôm qua anh ngoài ý muốn ăn ba chén cơm, hoàn toàn bởi vì quá đói.
Thẩm Dật Thần nhìn ánh mắt mong đợi của cô một chút, cười cưng chiều nói: "Ừ, vô cùng ngon, là món ngon nhất anh từng ăn."
Món ăn trước mắt tuy bình thường, nhưng để lại trong lòng anh ngọt ngào dị thường, bởi vì đây là cô tự mình làm, nhìn món này cùng món tối qua tương tự nhau, nhìn ánh mắt cô mong chờ anh như thế nào lại không đoán được ý tưởng nho nhỏ của cô, huống chi anh không quên được hương vị đặc biệt kia... Mùi vị để cho anh trầm mê, đây là mùi vị đặc biệt của cô.
" Kia, ăn ngon sao?" Hồ Cẩn Huyên nhìn vẻ mặt khoa trương, không tin đoạt lấy chiếc đũa trong tay anh gắp một miếng, từ từ thưởng thức, nhưng nếm tới nếm đi đều là mùi vị bình thường không có gì đặc biệt, cô nghi ngờ nhìn Thẩm Dật Thần, anh chẳng lẽ đánh mất vị giác?
" Ánh mắt kia là sao?" Thẩm Dật Thần tà mị cười một tiếng, đem cô ôm tới trong ngực, ngồi trên đùi anh, cưng chiều điểm một cái trên mũi nhỏ.
"Cái đó…. anh xác định vị giác của anh vẫn còn?" Hồ Cẩn Huyên xanh lưỡi dò hỏi, không phải cô không tự tin nhưng cái này bình thường cực điểm, sao có thể vừa miệng đại tổng giám đốc như anh a.
"Dĩ nhiên, em nếm thử một chút đi?" Thẩm Dật Thần ngụ ý nói, đem miệng tới trước mặt cô, trong mắt không che giấu nhu tình cùng yêu say đắm.
Không khó cảm thấy môi anh càng lúc càng gần, hơi thở quen thuộc này bao lấy Hồ Cẩn Huyên, làm cô sinh ra loại cảm giác an toàn ——
"Anh ——" cô hé môi anh đào, vừa định hỏi anh nếm thế nào, lại thấy anh cúi người xuống, bao trùm môi đỏ mọng nũng nịu của cô. . . . . .
Lần này hôn không giống với trước kia, so với lửa nồng đậm, lần này hôn rất dịu dàng, môi mỏng cương nghị của anh như chuồn chuồn lướt nước rơi trên bờ môi của cô, một chút ngứa, khiến cô có khát vọng muốn lấy nhiều hơn, môi của anh dần dần dời xuống. . . . . .
Từng điểm từng điểm chạm khẽ ở vành tai nhạy cảm của cô, cảm giác ấm áp giống như điện giật khiến cả người cô trở nên cứng ngắc, cô có thể cảm thấy biến hóa kịch liệt trên người anh ——
"Thần. . . . . ."
Cô vừa định mở miệng nói anh không nên lộn xộn, lại bị lưỡi anh đã sớm chờ sẵn công chiếm đi vào, dẫn đạo cái lưỡi thơm tho của mình phiên phiên khởi vũ, bàn tay sau lưng càng ngày càng dùng sức, tựa hồ muốn đem cô xâm nhập vào trong cơ thể anh.
Hô hấp của cô trở nên dồn dập, vô lực thừa nhận anh xâm lược.
Ý thức được cô sắp mất đi hít thở, Thẩm Dật Thần mới lưu luyến tạm thời buông môi cô ra, đầu ngón tay ấm áp chống khẽ trên bờ môi cô, phía trên đã sớm dính đầy hơi thở của mình. . . . . . .
Anh thích như vậy ——
"Ừ, rất ngọt! Giống món ăn kia, ăn thật ngon, đều có mùi vị của bảo bối." Thẩm Dật Thần chỉ chỉ hộp giữ ấm bên cạnh, khàn khàn nói nếu như không phải thời gian, địa điểm không đúng, anh nhất định ‘muốn’ cô.
Hồ Cẩn Huyên nằm trong ngực anh, nghe những lời này của anh mới hiểu được anh muốn chứng minh vị giác của mình vẫn còn, mắt đột nhiên chuyển một cái, từ trong ngực anh ngẩng đầu lên, hung tợn nói: "Anh trêu em, anh ngay từ đầu đã biết em làm những món này, phải không?"
"Anh không nói không phải bảo bối làm món ăn" Thẩm Dật Thần vô tội nói, làm một đại thương nhân bảo bối muốn cùng anh chơi chữ, sao có thể là đối thủ của anh.
Hồ Cẩn Huyên nghe vậy, gương mặt tức giận phình to, rất đáng yêu, khiến Thẩm Dật Thần không nhịn được lại muốn trêu chọc cô.
Anh vừa rồi rõ ràng nói cái gì ‘vẫn là quản gia hiểu rõ khẩu vị của anh nhất ’, không phải anh nói quản gia làm món ăn,nhưng cô có thể nói gì, ai nói ăn vạ là quyền lợi của phụ nữ, theo cô đàn ông cũng vận dụng rất tốt, tựa như người đàn ông trước mắt, người khác không nhìn làm sao biết đường đường một đại tổng giám đốc cũng lại lúc phúc hắc như vậy, Hồ Cẩn Huyên thở phì thầm nghĩ.
"Bảo bối tức giận sao? Đừng tức giận, chúng ta cùng nhau ăn." Thẩm Dật Thần cười hì hì cầm hộp giữ ấm của cô, anh không muốn cô giận anh nếu không buổi tối thua thiệt chính là mình.
Hồ Cẩn Huyên nhìn thức ăn anh đưa tới, cô rõ ràng mới ăn điểm tâm nhưng nếu không ăn, anh nhất định sẽ cho là cô g
