Vợ Yêu Của Tổng Giám Đốc Xã Hội Đen

Vợ Yêu Của Tổng Giám Đốc Xã Hội Đen

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3212714

Bình chọn: 7.00/10/1271 lượt.

cảm giác lúc nãy.

Lần thứ nhất có thể là ảo giác, nhưng lần hai tuyệt đối không phải.

Thật sự kỳ quái, sao bây giờ lại không cảm giác được. Người trong bóng tối rốt cuộc là ai, người đó không biết cô hay nói chính xác anh ta có nhìn thấy quá trình cô giết người hay không?

"Thế nào?" Thượng Quan Văn kỳ lấy lại tinh thần, cảm thấy Hồ Cẩn Huyên dừng bước, nghi ngờ hỏi.

"Không sao, đi thôi!" Hồ Cẩn Huyên cười nói, tăng nhanh bước chân đi tới bãi đậu xe.

Bất kể người trong bóng tối là ai, chỉ cần anh ta không có ác ý với cô, cô có thể làm như không biết. Tốt nhất đừng dùng cái này uy hiếp cô, nếu không cô không ngại cho anh ta nếm thử một chút thủ đoạn trả thù tàn nhẫn nhất. Trong mắt Hồ Cẩn Huyên lóe lên một tia sắc bén lạnh như băng. Ở trên thế giới này, người mà Hồ Cẩn Huyên cô quan tâm không nhiều lắm, nhưng người trong bóng tối đó ngàn vạn lần đừng đạp cô xuống hố, nếu không hậu quả rất nghiêm trọng.

Lúc này, trong đại sảnh lầu hai ‘nhà hàng Á Toa’ .

"Tổng giám đốc, tổng giám đốc?" Phụ tá Jack gọi ông chủ đang ngẩn người trước mặt. Không hiểu sao vừa nãy còn bình thường lúc này lại ngẩn người ra rồi, càng làm anh ngạc nhiên chính là tổng giám đốc lại đến nhà hàng vào buổi tối, đây là chuyện chưa từng xảy ra.

Buổi tối tổng giám đốc không phải đều ở bên cạnh phu nhân sao? Chẳng lẽ là hai người cãi nhau? không thể nào a, người khác không biết anh còn không biết ư, tổng giám đốc thương phu nhân còn không còn kịp nữa là…làm sao chịu nói nặng lời với cô.

Theo tầm mắt của ông chủ nhìn sang lại không phát hiện gì hết, điều này làm anh càng thêm nghi ngờ.

"Giống như ta đã nói, ta không hi vọng ngày mai trên báo chí xuất hiện tựa đề ‘một chính khách chết ở nhà hàng Á Toa’." Người đàn ông được xưng là tổng giám đốc lạnh lùng nói.

"Dạ, thuộc hạ lập tức đi làm." Phụ tá Jack cung kính nói, sau đó lui ra. Ngay cả khi trong lòng anh có rất nhiều nghi vấn, nhưng mệnh lệnh của ông chủ là lớn nhất, không có ông chủ chưa chắc đã có anh, thân làm thuộc hạ không thể dòm ngó tâm tư của chủ nhân.

Trong lúc phụ tá Jack lui ra, người đàn ông quay người lại. Trời ạ, đây là dung nhan gì a, dùng bất cứ từ ngữ khen ngợi nào cũng không thể hình dung vẻ anh tuấn của anh, đây quả thực là tạo phẩm của thần linh.

Cao 1m9, vai rộng ngực lớn, vóc người hoàn mỹ, gương mặt trơn bóng trắng nõn, lộ ra góc cạnh lạnh lùng, là một tác phẩm điêu khắc nghệ thuật hoàn hảo. Không giận mà uy, giữa hai lông mày là khí thế đế vương.

Anh mặc một bộ tây trang màu đen, nhưng không giấu được phong thái vương giả trời sinh. Mái tóc ngắn màu xanh đen mang theo tia cuồng ngạo không kềm chế được.

Tròng mắt thâm thúy như chim ưng làm người ta không thể suy đoán tâm tư anh, sống mũi thẳng đôi môi mỏng mím thật chặt, giống như đang ẩn nhẫn cái gì đó.

Từ hướng anh nhìn sang, không phải là vị trí của Hồ Cẩn Huyên sao?

Hồ Cẩn Huyên không chút để ý mở chiếc Porsche của cô ra, đầu óc nghĩ tới chuyện mới vừa xảy ra, cô lại càng nghi ngờ hơn, bản lĩnh của cô cô biết nhưng tại sao vẫn không tìm được người ở trong bóng tối ấy, không thể nào… mỗi lần cô quay đầu nhìn hắn đều bị hắn trốn mắt, trừ phi thực lực của đối phương ở trên cô.

"Cẩn, thế nào? Có gì không đúng sao?" Thượng Quan Văn Kỳ nhìn bộ dáng mất hồn của Hồ Cẩn Huyên bên cạnh mở miệng hỏi, từ sau khi ra khỏi khách sạn cô đều có vẻ không yên lòng, chẳng lẽ khi thi hành nhiệm vụ lúc nãy đã xảy ra chuyện gì anh không biết chuyện.

"Không có gì?" Hồ Cẩn Huyên lắc đầu, cười nói, đây có lẽ chỉ là suy đoán cá nhân của cô, không cần khiến người khác phải lo lắng cho cô.

Thượng Quan Văn Kỳ nhìn dung nhan tuyệt mỹ khi láy xe của cô, khi nhíu lông mày anh tuấn rõ ràng là không tin lời của cô.

"Thật, em không lừa anh, ngồi vững nhé em muốn tăng tốc, nếu không chờ em về đến nhà nhất định sẽ bị bắt, ha ha ha. . . ." Hồ Cẩn Huyên cười nói, sau đó bắt đầu đạp mạnh chân ga, chiếc xe con lửa đỏ trong nháy mắt nhanh chóng đi tới trên đường lớn, bỏ lại rất nhiều chiếc xe ra sau.

Ước chừng năm phút, chiếc xe con lửa đỏ đã chạy ra ngoại ô thành A, ở trong đường núi khó đi, xe con không có giảm bớt tốc độ chút nào, xem ra xe chủ nhân rất là quen thuộc đối với đường núi gập ghềnh như vậy.

Không biết xe chạy bao lâu rồi, rốt cuộc đã đi đến một ngôi biệt thự sáng ngời, kiến trúc của biệt thự này tỏ rõ chủ nhân không tầm thường. Có người nào nghĩ đến biệt thự mang tính nghệ thuật như vậy lại xây ở lưng chừng núi.

Theo xe đến là cửa sắt lớn của biệt thự tự động mở ra, trong nháy mắt xe con ở chung quanh xuất hiện rất nhiều trong tuyến hồng ngoại, không ngừng tiến hành dò xét thân phận của người trong xe và xe, làm cho người ta không thể không thầm than kỹ thuật cao này.

Lấy được xác nhận rồi, thanh âm máy móc vang lên trong nháy mắt: "Xác nhận xong, mời vào!"

Hồ Cẩn Huyên đạp chân ga chạy tới bãi đỗ xe ngầm trong biệt thự, rắc rắc . . . . cửa sắt đóng lại trong nháy mắt.

Khi Hồ Cẩn Huyên và Thượng Quan Văn Kỳ tiến vào đại sảnh biệt thự, những đồng nghiệp khác cũng đã chờ ở đó.

"Đã về rồi!" Người đàn ông tóc vàng ng


Polaroid