XtGem Forum catalog
Vợ Yêu Của Tổng Giám Đốc Xã Hội Đen

Vợ Yêu Của Tổng Giám Đốc Xã Hội Đen

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326831

Bình chọn: 7.00/10/683 lượt.

t nhớ em, tốt lắm! hiện tại nhanh đi ăn cơm, chờ một chút anh về sẽ kiểm tra, còn nữa trừ anh ra không cho phép nghĩ đến người đàn ông khác." Thẩm Dật Thần bá đạo nói.

"Biết! quản gia có cần đưa cơm cho anh hay không?" Hồ Cẩn Huyên cười nói, nghe nói trước kia người này không sắp xếp thời gian làm việc và ăn uống hợp lý, không nghĩ tới hiện tại quản cô nghiêm như vậy, ăn cơm cũng xen vào, ngủ cũng xen vào, đi chơi cũng trông nom, chỉ là trong lòng cô cảm giác rất ngọt ngào .

"Không cần, anh còn chút công việc, sẽ nhanh chóng trở về." Thẩm Dật Thần dịu dàng nói, hiện tại đêm khuya hỗn hỗn loạn như vậy, anh đúng là không dám để cô ra ngoài để gặp nguy hiểm.

"Trở về sớm chút, bái bai!" Hồ Cẩn Huyên cười đến ngọt ngào rồi cúp điện thoại.

Thẩm Dật Thần cưng chiều nhìn điện thoại sau đó bắt đầu làm việc, xem ra cần cố gắng thêm chút nữa, tranh thủ về sớm một chút.

Nữ quản gia đứng một bên nhìn Hồ Cẩn Huyên hạnh phúc buông điện thoại trong tay xuống, lập tức tiến lên cung kính hỏi: "Phu nhân, thức ăn đã làm xong, hiện tại có cần bưng lên không?"

"Không cần, chờ Thần trở lại cùng ăn bà về nghỉ ngơi trước đi!" Hồ Cẩn Huyên cười nói, cô còn một ít chuyện chưa làm, tốt nhất nên làm xong trước khi ông xã thân ái trở lại, nếu không rất khó có thêm cơ hội, chờ cơm nước xong thì Thẩm Dật Thần đã về, cô có muốn làm cũng không được quan trọng bây giờ là phải nói với quản gia.

"Này. . . . . . Nhưng ông chủ dặn. . . . . ." Nữ quản gia khổ sở nói.

Nếu ông chủ biết, nhất định sẽ không tha cho bà, ở biệt thự, ai không biết ông chủ quan tâm đến phu nhân bao nhiêu, một ngày ba bữa cơm cũng phải đốc thúc cô.

Hôm nay nếu không phải trong công ty có chuyện anh sẽ cùng phu nhân ăn cơm, cho dù ông chủ bận rộn như vậy ông chủ cũng gọi điện thoại về nhà quan tâm phu nhân.

Biết quản gia băn khoăn cái gì Hồ Cẩn Huyên xuề xòa nói "Không cần lo lắng, Thần quay về tôi sẽ nói."

"Dạ, tôi xin ra ngoài, phu nhân có chuyện gì cứ gọi tôi." Nữ quản gia cung kính nói, có phu nhân bảo đảm nhất định ông chủ sẽ không phạt bà mặc dù bà vẫn còn lo lắng sức khoẻ phu nhân nhưng phu nhân đã nói như vậy, bà nhất định sẽ có chừng mực, bà còn chưa muốn chọc giận cô.

Hồ Cẩn Huyên nở nụ cười gật đầu một cái, nhìn thấy quản gia đi khỏi biệt thự chính, bóng dáng biến mất trong màn đêm, con ngươi sâu sắc nhìn bên ngoài biệt thự, khóe miệng nửa cười nửa không, không khiêng kỵ gì nhanh chóng tới thư phòng.

Thật ra hôm nay vừa ra khỏi phi trường, cô đã thấy cổ quái, luôn cảm thấy có người theo dõi mình, lúc đầu cô cho rằng đó là đám sát thủ trước kia theo tới sân bay Paris nhưng đối với phương đi theo hồi lâu, cô không cảm thấy họ ác ý nên đành thôi.

Cụ thể họ có bao nhiêu người cô cũng không rõ, giác quan của cô nhạy cảm hơn so với người bình thường, nghĩ là thiên hạ đệ nhất sát thủ cũng không phát giác được sự hiện hữu của họ?

Chỉ là đám người kia theo cô đến cửa biệt thự chính mà không tiến vào, vì vậy cô bắt đầu hoài nghi những người này là Thẩm Dật Thần phái tới bảo vệ cô, xem ra là do ông xã thân ái nhà cô, những thứ này cô sẽ không cố ý thăm dò, anh muốn nói tự nhiên sẽ nói chỉ là về sau cô ra ngoài làm nhiệm vụ có thể gặp nhiều phiền toái hơn một chút.

Có kinh nghiệm lần trước, Hồ Cẩn Huyên nhanh chóng mở ra máy tích xách tay trên bàn, không chút do dự vào địa chỉ trang web tổng bộ và một số thư mục, trực tiếp bấm vào địa chỉ riêng của cô, máy vi tính lập tức phát ra tin tức.

Nhìn thấy tin tức, trong mắt Hồ Cẩn Huyên thoáng qua vẻ hưng phấn, xem ra tương lai sắp tới sẽ không quá nhàm chán.

Tút tút tút. . . . . .

Lúc này, điện thoại di động vang lên, Hồ Cẩn Huyên liếc mắt nhìn điện thoại trong mắt cười thấu hiểu, thủ lĩnh gọi điện thoại lúc này, xem ra cô ấy đã biết mình trở lại, điều này cũng không kỳ quái dù sao tai mắt của cô ấy ở thành thị nhiều như vậy.

"Cẩn, chơi vui vẻ sao?" Thanh âm ngọt ngào của Lý Vân Hi lập tức vang lên, mang theo nụ cười nhẹ nhàng làm người ta trầm mê, xuyên thấu qua điện thoại truyền tới Hồ Cẩn Huyên, khiến cô không tự giác cười theo.

"Rất vui vẻ a, Thần đã sắp xếp hành trình, cậu không biết đâu chúng tớ đi Champs Elysees, nhà hát Paris. . . . . . Đúng rồi, nơi đó thức ăn ngon rất phong phú, vị rất ngon. . . . . . Đó đúng là thiên đường mua sắm! Chúng tớ lần này mua thật nhiều, quà tặng tớ đã chuyển phát cho các cậu rồi, các cậu vẫn lấy được như cũ phải không." Hồ Cẩn Huyên cười nói một trào, hận không được cùng người khác chia sẻ mấy ngày vui vẻ này.

Bên đầu kia điện thoại Lý Vân Hi nghe cô tỉ tê nói chuyện, thỉnh thoảng mỉm cười rồi thỉnh thoảng lại cau mày, khóe miệng tươi cười đắng chát, xem ra người kia đối với cô rất tốt cô còn lo lắng cái gì đây.

"Có rãnh rỗi các cậu cũng đi xem một chút, cậu sẽ phát giác mỗi lần đều có cảm xúc bất đồng, thật đấy! tớ không lừa cậu." Hồ Cẩn Huyên cười nói.

"Biết, đúng rồi! cậu lên trang web chưa?" Lý Vân Hi dứt tiếng nói sang chuyện khác, không muốn nghe chuyện ngọt ngào của họ, bởi vì bộ dáng kia làm anh cảm thấy đau lòng, dù sao vui mừng đó cũng không phải là mình