hiên mở mắt, trong mắt có nụ cười không giấu được, anh lật người đè cô dưới thân thể, khàn khàn nói: "Bảo bối, chào buổi sáng!"
Á. . . . . Bị anh bắt tại trận..thật mất mặt quá đi mất, biểu tình vừa rồi của cô có phải rất si mê hay không? Cô giống như con đà điểu len lén cúi mặt thật thấp, chờ cho trên khuôn mặt đỏ ửng lui bước rồi mới ngẩng đầu lên, để tránh việc anh cười cô.
"Chào buổi sáng!" Hồ Cẩn Huyên nhỏ giọng nói.
"Ha ha ha. . . . . Cô bé to gan vừa rồi đã chạy đi đâu, không biết vừa rồi là ai len lén hôn anh." Thẩm Dật Thần cười nói, ngực của anh bởi vì tiếng cười của anh mà chấn động, hiện lên tâm tình thật tốt của anh.
Cô thật đáng yêu, ha ha ha. . . . Cô gái đáng yêu thế này là của anh, biết được điểm này tâm tình của anh tốt đến không nói ra được, anh không nhịn được thời thời khắc khắc muốn trêu chọc cô, khiến cô để lộ ra phong tình động lòng người.
"Ai. . . . Ai muốn hôn trộm anh, em. . . . Em là hôn quang minh chánh đại." Hồ Cẩn Huyên nâng gương mặt ửng hồng lên thở phì phò nghiêm chỉnh nói, bộ dáng thật sự rất khiến người ta yêu mến, tròng mắt Thẩm Dật Thần thoáng qua hai ngọn lửa, vẻ mặt dịu dàng có thể chết chìm người.
"Đúng, đúng, là quang minh chánh đại hôn, anh cho bảo bối hôn đủ, ha ha ha. . . . ." Thẩm Dật Thần cưng chiều nói, bộ dáng vừa tức vừa tỏ vẻ trấn tĩnh của cô thật đáng yêu, anh thật là yêu cực kỳ bộ dáng này.
"Không đứng đắn, mau dậy đi anh đè em rất mệt mỏi." Hồ Cẩn Huyên oán thán, cố gắng đẩy thân thể cường tráng của anh một cái, nếu như bị người khác biết đường đường một đại tổng giám đốc lại giống như một đứa bé, còn không hù một đám người à.
"Không đứng lên, anh còn chưa thu hồi lợi tức, vừa rồi bảo bối hôn anh, hiện tại anh muốn hôn trở lại." Thẩm Dật Thần ăn vạ nói, sau đó khi cô còn chưa có phản ứng kịp đã đè môi đỏ mọng khêu gợi về phía cô.
Môi lưỡi tùy ý dây dưa, tiến vào giữa răng ngọc hơi mỡ, cường hãn chiếm công mỗi một tấc không gian trong đó, mút thỏa thích cái lưỡi thơm tho của cô, nụ hôn này triền miên hơn bất cứ lúc nào, lâu dài hơn bất cứ lúc nào, khi Hồ Cẩn Huyên cảm thấy sắp đứt hơi, lúc này Thẩm Dật Thần mới lưu luyến buông cô ra.
"Hít hít hít. . . . ." Hồ Cẩn Huyên không ngừng thở hổn hển, cô sắp tắt thở, vì nụ hôn nóng bỏng cách thức tiêu chuẩn rất ngọt ngào lại khó chịu.
"Ha ha ha. . . . Bảo bối, có khỏe không?" Thẩm Dật Thần mở miệng hỏi, thanh âm của anh khàn khàn hàm chứa sự ẩn nhẫn, dù thật nhẹ nhưng Hồ Cẩn Huyên cũng có thể cảm thấy được.
Thẩm Dật Thần vốn muốn đòi chút phúc lợi ai ngờ càng hôn cô anh càng không thể ngừng, thiếu chút nữa liền mất đi khống chế, nhưng vừa nghĩ tới ngày hôm qua anh không ngừng đòi lấy cô, biết cô nhất định rất mệt không muốn về sau cô mắc chứng sợ hãi đối với chuyện phòng the, anh nên nhịn một chút mới tốt nếu không về sau anh sẽ không còn tính phúc.
"Em không sao, chúng ta nên rời giường." Hồ Cẩn Huyên nũng nịu nói, thật sự là không thể ở trên giường nữa nếu không lại bị anh ăn sạch, nếu vậy ba ngày ba đêm cô sẽ không xuống giường được rồi.
"Chụt. . . . ." Thẩm Dật Thần hôn một cái ở trên gương mặt của cô, sau đó đứng dậy ôm cô đi vào phòng tắm rửa mặt, không phải là không hiểu tư tưởng trong lòng cô, cô ở trước mặt của anh thì không thể giấu giếm tâm sự gì, anh cười nghĩ nếu như anh muốn làm gì cô dù không ở trên giường anh cũng có thể làm, cô thật đơn thuần đáng yêu rất, anh thấy vui vẻ khi có thể nhìn thấy cô như vậy.
Ước chừng nửa tiếng sau, Thẩm Dật Thần đang trần truồng ôm Hồ Cẩn Huyên trong áo choàng ra khỏi phòng tắm. Vừa rồi trong phòng tắm, anh pha cho Hồ Cẩn Huyên một ít nước nóng, sau đó giúp cô xoa bóp toàn thân, giảm bớt đau nhức.
Dĩ nhiên trong quá trình không thể thiếu một chút hành hạ ngọt ngào, da thịt trên người cô mềm nhũn, rất nhiều lần anh thiếu chút nữa mất khống chế muốn đè cô trên bồn tắm, hung hăng cùng cô hoan ái nhưng nghĩ tới thân thể mảnh mai của cô đã rất mệt mỏi, anh cũng không nhẫn tâm đè ép cô. Cho nên không thể làm gì khác hơn là chịu đựng, giúp cô xoa bóp chờ cô tắm xong mình mới xông vào tắm nước lạnh.
Mặc quần áo thoải mái cho Hồ Cẩn Huyên, Thẩm Dật Thần bắt đầu xử lý mình, đầu tiên mặc áo sơ mi trắng thủ công đặc chế của Italy sau đó chuẩn bị đeo caravat.
"Thần, tới đây." Hồ Cẩn Huyên ngồi trên giường nũng nịu hướng về phía Thẩm Dật Thần cách đó không xa đang thắt cà vạt nói.
"Hả? Thế nào, không thoải mái sao?" Thẩm Dật Thần lo lắng đi tới hỏi, anh không quên việc lúc nãy vừa mới giúp cô tắm nên trên người cô toàn những dấu đỏ. Đó là kết quả của việc anh không ngừng hôn lên đó một cách thỏa thích, không biết có phải làm đau cô hay không, trong lòng anh lần đầu tiên có loại cảm giác áy náy này.
"Không có a, em giúp anh đeo caravat." Hồ Cẩn Huyên dịu dàng nói, cô không có mảnh mai như vậy, mặc dù thời điểm rời giường cảm thấy toàn thân đau nhức nhưng qua tắm rửa đã tốt hơn rất nhiều, ít nhất hiện tại cô không còn cảm giác khó chịu, chỉ là anh khẩn trương thái quá thôi.
Cô chỉ muốn tự mình giúp anh đeo caravat mà thôi, như vậy mới có cảm giác của một ngư