Ring ring
Vợ Yêu Của Tổng Giám Đốc Xã Hội Đen

Vợ Yêu Của Tổng Giám Đốc Xã Hội Đen

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3210961

Bình chọn: 9.5.00/10/1096 lượt.

Dật Thần nhíu mày, xem ra đối phương là con chim non lạc vào kinh động máy báo động hoặc là …cao thủ.

Từ từ, Thẩm Dật Thần ngửi thấy mùi vị quen thuộc trong không khí, không biến sắc nhìn cô gái trong ngực, không biết có phải là ảo giác hay không, anh vừa ngửi thấy mùi vị của Huyên, mà cô đang ở bên cạnh anh, mùi thơm của cô không thể từ một hướng khác bay tới được.

Chẳng lẽ chính là cô? Giờ phút này ý định trong lòng Thẩm Dật Thần xoay chuyển, anh ngửi thấy, không biết bọn Nhiếp Phong có ngửi thấy hay không, anh lo lắng nói, cho dù Nhiếp Phong hoài nghi cô, anh cũng sẽ bảo vệ cô, bởi vì anh tuyệt đối sẽ không để bất luận kẻ nào tổn thương bảo bối của anh.

" Thế nào? Không mất thứ gì chứ?" Phượng Dương nhìn tổng giám đốc quay một vòng trong thư phòng, thâm ý khác hỏi, hiện tại có người ngoài ở đây, anh không tiện trực tiếp đem lo lắng trong lòng hỏi.

Thư phòng là nơi nghiêm mật nhất, đến tột cùng là người nào xông vào? Các người hầu trong biệt thự cũng biết quy củ của ông chủ cho nên không thể nào lầm xông lầm đụng đi vào, mà bên ngoài thủ vệ sâm nghiêm như vậy, rất khó có người lọt vô, như vậy chỉ còn Thẩm phu nhân khả nghi nhất, vừa rồi cô ở một mình, bọn họ và Thẩm Dật Thần đều ở bên ngoài, nhưng khi gặp bộ dạng cô vẫn bình thường, thật sẽ là cô sao? Phượng Dương trong lòng bắt đầu hoài nghi.

Nhưng bất kể là ai cũng tốt, không bị mất đồ, nếu mất, anh nhất định phải tìm ra người kia, tuyệt không bỏ qua, cho dù là Thẩm phu nhân cũng vậy, Phượng Dương có thâm ý khác nhìn Hồ Cẩn Huyên một cái, sau đó bắt đầu quan sát cả thư phòng.

Hồ Cẩn Huyên nhíu mày, thấy Phượng Dương cũng không phải là người thiếu đầu óc, suy nghĩ cẩn mật, xem ra sau này cô còn có một đối thủ tương đối khá.

Thẩm Dật Thần thấy Phượng Dương dùng ánh mắt nghi ngờ nhìn bảo bối mình che chở trong lòng bàn tay, trong lòng không vui lòng, nhất thời nổi giận lạnh giọng nói: "Nhìn ánh mắt của Phượng phụ tá, chẳng lẽ hoài nghi vợ chồng chúng ta vừa vào căn phòng này." .

Anh không thích người khác dùng ánh mắt này nhìn bảo bối, cho dù thật sự là bảo bối xông vào thư phòng, bọn họ cũng không có chứng cớ nên không thể có ánh mắt hoài nghi, Thẩm Dật Thần nắm bàn tay Hồ Cẩn Huyên, ý bảo cô yên tâm, anh sẽ hảo hảo giải quyết chuyện này.

"Tổng giám đốc Thẩm hiểu lầm, tôi chỉ nói nghi vấn trong lòng thôi, không có ý tứ đặc biệt, huống chi vừa rồi Tổng giám đốc Thẩm vẫn ở cùng chúng tôi, Phượng mỗ dĩ nhiên biết Tổng giám đốc Thẩm không thể là trộm xông vào thư phòng." Phượng Dương ngụ ý nói, trực tiếp đem ánh mắt hoài nghi liếc về phía Hồ Cẩn Huyên, Tổng giám đốc Thẩm nhất định không có Thuật phân thân đi tới lầu ba, nhưng Thẩm phu nhân thì chưa chắc, khi bọn họ vào biệt thự, bà Lý dẫn cô đi rửa tay đã không có ở đây, trong lúc đó cô đi đâu không ai biết.

Thẩm Dật Thần tức giận muốn nói, nhưng Hồ Cẩn Huyên đã kéo vạt áo, cô khẽ mỉm cười, ánh mắt sáng ngời trong nháy mắt chiếu sáng cả phòng, làm người ta kinh ngạc, giống như đóa hoa nở trong núi, thanh tân đạm nhã lại xinh đẹp khác thường, hé môi đỏ mọng, không mặn không nhạt nói: " Phượng phụ tá cho rằng tôi là kẻ trộm?" .

"Cẩn Huyên, Phượng Dương không phải ý này, cô đừng hiểu lầm." Nhiếp Phong nghe vậy lập tức lo lắng nói, anh giờ phút này quên mất cô là Thẩm phu nhân, anh chỉ lo lắng muốn giải thích rõ ràng, không muốn tạo ấn tượng xấu trong lòng cô.

Giờ phút này trong lòng Hồ Cẩn Huyên tự hào nói. Ngay cả cái bản lĩnh thông thiên đó của bản cô nương, cho dù các ngươi nghĩ nát óc cũng không ra cách bản cô nương có thể đạt được tốc độ đó, chỉ có việc duy nhất khiến cô ảo não chính là lúc xuất đạo đến giờ, cô chưa từng thất thủ, không nghĩ tới lần này thiếu chút nữa gây ra chuyện lớn, xem ra sau khi trở về tổ chức cô phải rèn luyện một chút, vô luận hành động hay công phu, kỹ thuật hay kiến thức cũng không thể thư giãn, nếu không sẽ chết người.

Trong lòng Thẩm Dật Thần khẽ mỉm cười, không biến sắc nhìn hoài nghi của mọi người biến mất, lời nói của cô quá lợi hại, nếu như không phải anh tận mắt thấy qua bản lĩnh của cô, không chừng anh cũng bị cô lừa, nơi này thủ vệ sâm nghiêm như vậy đã lâu không có người xông vào, rất có thể kẻ xông vào đã an toàn rời đi, hoặc là bản thân người kia chính là cô gái nhỏ trong ngực anh không chừng.

Phượng Dương nhìn Hồ Cẩn Huyên nói hoàn toàn im lặng, bởi vì đối phương nói rất đúng, anh hoàn toàn không tìm được lí do cãi lại, xem ra phải mau mau tìm ra tên trộm mới được.

"Không mất thứ gì quan trọng." Nhiếp Phong thản nhiên nói, trong lòng thở ra một hơi, hôm nay thật là rối loạn, chẳng lẽ người khác biết đồ tốt của anh ở nơi này? Nhiếp Phong cau mày thầm nghĩ.

"Lão đại, anh xác định không mất thứ gì?" Phượng Dương không yên lòng hỏi lần nữa, xem ra không phải ra tay a! Cũng đúng, phòng vệ sâm nghiêm như vậy nếu có người lọt vào, chắc chỉ có thần.

"Không có, đồ đạc bị người chạm vào, nhưng không mất thứ gì." Nhiếp Phong kiểm tra xong thản nhiên nói, lời nói có loại nghi ngờ, đối phương đến tột cùng cần thứ gì? Ngay cả tài liệu quan trọng trong công ty và c