ật mà thôi. Không có bất cứ một tia giả dối cùng ngụy
trang nào.
- Dĩ nhiên ạ, em là của anh mua về mà. - Duy Nhất nói như đó là chuyện đương nhiên.
Không biết vì sao, bé lại có cảm giác anh là người rất cô đơn. Mặc dù anh
luôn tỏ thái độ lạnh lùng đối với bé, nhưng bé biết, anh không phải là
người xấu, nếu không cũng sẽ không mua bé. Trong lòng của anh nhất định
luôn hi vọng người khác sẽ quan tâm tới mình. Còn bé thì hi vọng anh
được vui vẻ.
- Không đau. – Sau một lúc Minh Dạ Tuyệt đứng chết
lặng vì giật mình, anh nhàn nhạt nói. Tay anh cũng buông lỏng cho đôi
tay nhỏ bé kia, xoay người tiếp tục động tác của mình. Khi hơi ấm của
tay nhỏ bé ấy vụt khỏi bàn tay anh, trong lòng anh lại thoáng qua một
tia không muốn.
- Anh ơi, chúng ta đi ăn cơm có được không? - Duy Nhất sờ sờ cái bụng trống không của mình, nhẹ nhàng hỏi.
- Ừ, được. - Minh Dạ Tuyệt vừa quay đầu lại, liền thấy cái miệng nhỏ nhắn đang mím chặt, lập tức đồng ý. Không hiểu sao, anh không muốn nhìn thấy trên mặt bé xuất hiện những biểu cảm đáng thương như thế.
- Hi
hi, anh thật tốt, vậy chúng ta đi nhanh đi ạ. - Duy Nhất cười sau đó kéo tay anh đi ra bên ngoài, trong phòng này chỉ còn lại chuỗi âm thanh
phát ra từ chiếc chuông gió bạc.
- Oa, đẹp quá ạ. - Duy Nhất đi theo Minh Dạ Tuyệt, vừa đi vừa rối rít khen những nơi mà bé đi qua.
Ngày hôm qua, bé chỉ lo chạy nhanh về đây, nên không có chú ý tới rừng cây
ven đường. Nơi này cây cối xanh um, cao hút tầm mắt; trong rừng cây còn
có những chú chim nhỏ đang hót véo von, không khí truyền đến mùi thơm
nhàn nhạt của hoa cỏ. Không gian trong lành như thế này thì ngày trước
sống ở thành phố Duy Nhất chưa lần nào cảm nhận qua. Không khí vô cùng
dễ chịu, làm cho người ta một chút cũng không nở rời đi.
- Cô thích nơi này sao? - Minh Dạ Tuyệt nhìn bộ dạng tràn đầy năng lượng cùng gương mặt tươi cười của bé, lên tiếng hỏi.
- Thích lắm ạ - Duy Nhất quay đầu lại, nở một nụ cười sảng khoái, không ngừng gật đầu với anh.
- Ừ. - Nghe bé nói thích nơi này, trên mặt Minh Dạ Tuyệt lộ ra nụ cười nhàn nhạt, mặc dù không quá rõ ràng.
- Oa, con chim kia thật đẹp. - Duy Nhất ngửa đầu, nhìn trên cây phía xa
có một chú chim với bộ lông màu xanh biếc đang há miệng thật to. Trước
kia bé chỉ thấy những chú chim như thế trong sách vở, còn trên thực tế
thì đây là lần đầu tiên thấy qua.
Minh Dạ Tuyệt không nói gì nữa, tiếp tục đi về phía trước, Duy Nhất theo sau không ngừng huyên thuyên
đủ thứ chuyện, mà Duy Nhất cũng không để ý là từ nãy giờ anh vẫn im
lặng, chỉ tại bé không tự chủ được bản thân nhất thời quá phấn khích.
- Anh, hai người mới đến sao? - Đã sớm chờ ở bên ngoài nhà ăn chính, Minh Dạ Phạm chắp tay, đứng nhìn Duy Nhất cùng Minh Dạ Tuyệt đi tới, thoáng
qua trong mắt một tia sáng, khóe miệng từ từ cong lên, lộ ra một hàm ý
sâu xa .
- Chào anh ạ! - Duy Nhất nhìn thấy Minh Dạ Phạm đứng ở
ngoài cửa, lập tức buông tay Minh Dạ Tuyệt ra, chạy đến bên cạnh anh
cười ngọt ngào.
Minh Dạ Tuyệt nhìn bàn tay trống rỗng của mình,
lại nhìn bé vui vẻ đi tới bên cạnh Minh Dạ Phạm, trong lòng nổi lên một
trận tức giận.
Tại sao Bé phải buông ra tay của anh, chẳng lẽ trong lòng bé vị trí của anh nhỏ hơn của Phạm hay sao?
- Chào, hôm qua em ngủ có ngon không? - Minh Dạ Phạm nhẹ nhàng sờ sờ đầu
của bé, nhìn miếng băng gạc trên trán bé, cười đến dịu dàng.
- Dạ, ngủ rất ngon ạ - Duy Nhất quay đầu, lặng lẽ nhìn về phía Minh Dạ Tuyệt nói.
Minh Dạ Tuyệt nhìn tay của Phạm đặt trên đầu Duy Nhất, đột nhiên cảm thấy
rất khó chịu, chân đi nhanh tới trước mặt bọn họ, kéo tay Duy Nhất đi
tới nhà ăn.
- Anh ơi! - Duy Nhất chưa biết tại sao Minh Dạ Tuyệt lại tức giận như thế, đã bị anh kéo đi.
Anh sao vậy? Không phải mới vừa rồi còn tốt lắm sao?
Minh Dạ Tuyệt nghe được tiếng gọi “Anh ơi” của bé đột nhiên cảm thấy có chút chói tai, anh cũng là anh của bé, Minh Dạ Phạm cũng là anh của bé,
chẳng lẽ nói ở trong lòng bé, anh và Phạm bằng nhau sao?
Minh Dạ
Phạm nhìn động tác của anh, nụ cười trên mặt càng lớn hơn, cho tới bây
giờ đây chính là lần đầu phát sinh loại chuyện này, không biết khi vào
nhà ăn chính mấy người kia nhìn thấy tình huống này, nét mặt sẽ như thế
nào đây?
Cho đến khi tới phòng ăn Minh Dạ Tuyệt mới buông tay Duy Nhất ra, đi thẳng lại vị trí của mình ngồi xuống, mà Duy Nhất chỉ hoảng sợ đứng bên cạnh anh, không biết mình có nên ngồi xuống hay không? nên
ngồi ở chỗ nào?.
- Ngồi ở chỗ này đi - Minh Dạ Phạm cười chỉ chỉ chỗ trống bên cạnh mình, bảo Duy Nhất ngồi xuống.
- Dạ, cám ơn anh ạ. - Duy Nhất cười, sau đó lập tức muốn đi qua đó, nhưng khi bé chưa kịp đi, tay liền lại bị ai đó kéo lại, Duy Nhất không giải
thích được quay đầu lại nhìn về người đang giữ tay bé.
- Ngồi
xuống đây. - Minh Dạ Tuyệt thô lỗ đẩy bé đến chiếc ghế bên cạnh anh, sau đó bỏ tay ra, xoay mặt không nhìn bé nữa, cũng không nhìn Minh Dạ Phạm.
Minh Dạ Phạm nhìn động tác của anh, không nói gì chỉ là cười xong nhìn Duy
Nhất gật đầu một cái, bày tỏ ý nghe lời anh ấy vẫn tốt hơn.
Duy
Nhất nhìn Minh Dạ Phạm một chú