n phục niên” (Tạm
dịch: Nửa tỉnh nửa say ngày qua ngày, hoa rơi hoa nở năm liền năm.)
Thật ra trước câu thơ này còn có một câu "Tửu
tỉnh chích tại hoa tiền tọa, tửu túy hoàn lai hoa hạ miên”(Tạm
dịch: Tỉnh rượu thấy mình ngồi trước hoa, say rượu thấy mình ngủ cùng hoa.)
Mà lúc này hắn ngồi ở đây, cũng không biết trước mắt
là người hay hoa.
Sau khi viết ra những lời này, Vân Trầm Nhã ngẩn
người, không nói gì nữa, chỉ ngắm nhìn Thư Đường. Thư Đường xem câu thơ này như
bảo bối. Nàng cầm trang giấy trong tay, chăm chú đọc tới đọc lui hai ba lần,
rồi cẩn thận từng li từng tí cất vào trong tay áo.
Ít ngày sau, Vân vĩ lang cho người gửi tặng Thư Đường
một quyển thi thư, nhưng lại không thấy bóng dáng hắn đâu cả. Tiết Đại Thử năm
nay nóng bức kinh người, mặt trời tỏa ánh nắng chói chang mấy ngày liền, lòng
có nhiệt tình đi mấy chăng nữa cũng bị khí hậu như thế này bức lui.
Thật ra chuyện tình trên thế gian này đều theo quy
luật cực thịnh tất suy, cũng giống như mùa hè năm nay, nếu vài ngày trước tỏa
sáng tỏa nhiệt vừa phải thì đã trở thành một mùa hè đẹp nhất năm nay rồi. Làm
người cũng thế, nếu muốn ở địa vị cao lâu dài hơn một chút, nhất định phải biết
cúi đầu nhún nhường.
Bất quá việc gì cũng có ngoại lệ. Kể hết các nhân vật
khắp thiên hạ này, có hai người, cho dù bị ép buộc như thế nào vẫn cao cao tại
thượng như cũ. Người thứ nhất, chính là đứa con trai độc nhất của Nam Tuấn quốc
- Đỗ Tu; người thứ hai, chính là trưởng tử đích tôn của Đại Anh Triêu quốc -
Anh Cảnh Hiên.
Thư tiểu Đường mấy ngày gần đây đọc chút thi từ văn sử
mở mang kiến thức. Nàng nghĩ, đối với Đỗ Tu và Anh Cảnh Hiên mà nói, kế thừa
ngôi vị hoàng đế cũng giống như lấy đồ trong túi, chỉ là chuyện tất nhiên. Tạm
thời bỏ qua không nhắc tới Đỗ Tu mới mười hai tuổi đã tỏ ra thông minh đứng
đắn, Đại công tử Anh Cảnh Hiên của Anh Triêu quốc bản chất cũng là một thanh
niên lương thiện. Nhưng bởi vì đối với hắn, bất kỳ chuyện gì cũng dễ dàng như
trở bàn tay, nên Anh Cảnh Hiên này từ nhỏ đã sống không kiêng nể ai, vì mình
quá hoàn hảo mà thấy ai ai cũng có khuyết điểm, chê cười người khác.
Tất nhiên, nhận xét này của Thư tiểu Đường cũng không
phải là dựa trên tin đồn vô căn cứ. Ngày hôm trước, nàng theo Thu Đa Hỉ mua
cung tiễn, đi ngang qua một quán trà kể chuyện. Lão tiên sinh kể chuyện vừa lúc
đang kể về Anh Cảnh Hiên. Lão nơi nơi đều khen ngợi ca tụng Đại hoàng tử Anh
Triêu quốc này là một người tinh thông am hiểu, nói hắn tuổi trẻ tài cao, túc
trí đa mưu, vì Anh Triêu quốc đã lập biết bao là công tích vĩ đại.
Khi đó, Thu Đa Hỉ vừa nghe được liền lập tức nổi cơn
phẫn nộ. Nàng sải bước tiến đến, vỗ bàn tranh cãi với lão tiên sinh kể chuyện,
cãi không lại, nàng liền đập gẫy một cái ghế, lấy trủy thủ ra khoa chân múa tay
lung tung một hồi, kêu gào nói nếu Anh Cảnh Hiên thật sự là người tốt, nàng sẽ
lập tức cắt đầu mình xuống cho lão tiên sinh kể chuyện này làm ghế ngồi chơi.
Không thể không nói, lời uy hiếp này của nàng thật
không có kỹ thuật gì cả. Nàng muốn cắt chính là đầu của mình, cũng chả liên
quan đến ai, lão tiên sinh kể chuyện chỉnh chỉnh lại cổ tay áo, lấy tay chỉa
chỉa vào cái cổ nhỏ của nàng, lại chỉa chỉa ra một góc ngã tư đầu đường, khí
định thần nhàn nói: "Cô nương ngài cứ tự tiện."
Thu Đa Hỉ tức giận mà không biết làm sao, đành túm Thư
Đường một đường bỏ đi thẳng, không ngừng cằn nhằn bên tai nàng, nói Anh Cảnh
Hiên là tên khốn kiếp, Anh Cảnh Hiên là con rùa đen, nói Anh Triêu hoàng tộc
bọn họ, cả một ổ họ Anh bọn họ, tất cả đều là rùa đen ngàn năm thành tinh, toàn
thân giấu đầy chất độc.
Cũng may Thu Đa Hỉ gặp phải vận khí tốt. Các đời hoàng
đế của Anh Triêu quốc, tuy là có tiếng khôn ngoan như yêu tinh, nhưng thanh
danh đối ngoại vô cùng tốt, là một hình mẫu rất đáng tin cậy. Nếu nàng tùy ý kéo
một người nào đó bên ngoài nói không phải về Anh Cảnh Hiên, người đó nhất định
là không tin, nhưng Thư tiểu Đường lại vốn có một mối ân oán tình thù cùng Anh
Cảnh Hiên kia. Mặc dù Thư Đường thấy dường như sự tình năm đó là do mình đã đùa
giỡn Đại hoàng tử trước, nhưng hiện giờ, khi nàng hồi tưởng lại bộ dáng tiểu
sắc phôi của Anh Cảnh Hiên năm đó, tám phần là bộ dáng rắp tâm hại người.
Thu Đa Hỉ mua một bộ cung nỏ, theo Thư Đường trở lại
khách điếm, vẻ mặt vẫn chưa hết giận. Thư tiểu Đường rót cho nàng một chén trà
lạnh, an ủi nàng, nói: "Nếu ngươi hận Anh Cảnh Hiên kia như vậy, thôi thì
đừng đề cập đến hắn nữa, kể những chuyện vui vẻ khác cho ta nghe đi. Vài ngày
trước ngươi kể về đóa hoa đào năm đó của ngươi, ngươi và vị công tử mà ngươi
thích kia, sau đó ra sao?"
Tất nhiên Thư Đường không biết rằng vị công tử mà Thu
Đa Hỉ thích năm đó chính là Nhị hoàng tử của Anh Triêu quốc, còn ca ca của vị
công tử kia, chính là tên hư hỏng Anh Cảnh Hiên.
Nhắc tới chuyện này, Thu Đa Hỉ lại giận không biết xả
đi đâu. Nàng ngừng một hồi lâu, mới hữu khí vô lực nói: "Chuyện đó, hôm
nay ta không có tinh thần kể lại. Ta kể với ngươi về hai đóa hoa đào thanh mai
trúc mã khá