hay không?”
Lăng Ngạo rút ra một điếu thuốc từ trên bàn, châm lửa rồi ngậm lên miệng. Khói thuốc lượn lờ che khuất đôi mắt tinh anh, một mảng mơ hồ, khiến lòng người không kềm được cơn run rẩy.
Mặc dù Âu Liêm không rõ thủ lĩnh của mình bắt đầu quan tâm đến lĩnh vực y học từ bao giờ, nhưng thủ lĩnh đã hỏi đến, nhất định là có lý do riêng.
"Dựa trên tình hình thực tế, ít nhất là không có ai dám làm như vậy. Đây có thể được xem là công nghệ cấm trong giới y học quốc tế, tuyệt đối không được phép tồn tại. Nếu việc áp dụng phương pháp này bị phát hiện, sẽ bị tịch thu và hủy giấy phép hành nghề. Bởi vì nguyên nhân này, nên ngoài mặt không có ai dám làm như vậy. Thêm vào đó, nếu như quả thật muốn thực hành loại thí nghiệm thế này, thì phải sở hữu bề dày kinh nghiệm và vốn liếng không nhỏ.Di●ễn đàn ❃ ❂ ❁ ❀ ✿L●ê Quý ☾☽☞♐☢☎Đ●ôn.
Nếu như muốn tiến hành tẩy não của người khác, vậy thì phải thực hiện thí nghiệm trên cơ thể người sống. Cách làm này thật sự là quá tàn nhẫn, nếu như sơ ý một chút, nhẹ sẽ dẫn đến rối loạn trí nhớ, từ một người bình thường sẽ hóa thành người điên. Nếu nghiêm trọng, bộ não sẽ bị tổn thương nặng, dẫn đến tử vong. Cho nên, trên thế giới, tạm thời vẫn chưa có. Nhưng mà…….trước kia đã từng có một người, khi ấy đã bị xử tử hình, hẳn là không còn tồn tại nữa."
"Người đó là ai vậy?" Vừa nghe nói thật sự có người làm thí nghiệm như vậy, đồng tử của Lăng Ngạo co rút lại, nếu thế thì người kia thật sự chưa chết, nhất định chưa chết.
Âu Liêm gần như không cần phải suy nghĩ, nói ngay tên của người ấy ra, dẫu sao ông ta cũng rất nổi tiếng, có thể dùng nhiều mạng người như vậy vào một thí nghiệm không thiết thực, loại cực hình này còn tàn nhẫn hơn gấp trăm lần so với lăng trì*, khiến anh không thể nào quên được.
(*lăng trì, tùng xẻo: hình phạt thời xa xưa, trước tiên là chặt bỏ tay chân, sau đó mới chặt đầu.)
"John, bọn họ đều gọi ông ta là bác sỹ John. Ông ta đã từng liên tiếp nhận được rất nhiều những giải thưởng danh giá trong y học, mà chủ yếu là thành tựu về nghiên cứu não bộ của cơ thể người. Đại khái cũng bởi vì vậy, John càng ngày càng không thỏa mãn với những gì ông ta đang có, dã tâm dần dần lớn lên. Về sau, những vị bác sĩ trợ giúp bên cạnh ông ta không chết thì cũng bị điên, lúc bấy giờ mới dẫn đến sự chủ ý của mọi người.
Ngay cả cảnh sát hình sự quốc tế cũng nhúng tay vào vụ án gây chấn động thế giới này, mà càng đi sâu vào điều tra, chân tướng của sự việc lại càng làm cho người ta khiếp sợ. Ròng rã ba năm trời, những người bị John dùng vào thí nghiệm như vậy, cũng đã được hơn mười người, bảy người trong số đó bị rối loạn thần kinh, số còn lại não bộ bị tử vong.
Vốn dĩ nước Mỹ không có quyền phán xét cái chết của một người, nhưng bởi vì trong ấy có người là chỗ quen biết với Vân Thanh, vì bọn họ thỉnh cầu hết lần này đến lần khác, Lam đương gia mới nhúng tay vào chuyện như vậy. Gán một loại tội danh, nói John xâm phạm quyền lợi gì đó đối với Trung Quốc. Về phương diện này, Trung Quốc tương đối nghiêm khắc, huống chi thế lực ở Trung Quốc còn nằm trong tay Lam đương gia, dĩ nhiên án tử được thi hành. Nhưng mà đây cũng là chuyện của sáu năm về trước rồi, có phải đã xảy ra chuyện gì hay không, thủ lĩnh?”Diễn - ๖ۣۜĐàn - ✪ ✣ ✤ ✥ Lê - Quý - ๖ۣۜĐôn
Thì ra là Lam Duê đã nhúng tay vào chuyện như vậy, chuyện kỳ quái này xảy ra đã rất lâu rồi, nếu lúc ấy Lam Duê không ra tay, vậy thì người tên Johan kia hẳn sẽ không chết?
Rốt cuộc trong ấy còn có chuyện gì mà người ngoài không biết? Tóm lại là Lam Duê đã trải qua những gì?
"Âu Liêm, gọi Vân Thanh tới đây một chuyến!" Cúi thấp đầu suy nghĩ kỹ một lát, Lăng Ngạo bóp tắt tàn thuốc vốn chưa hút được bao nhiêu trong tay.
Âu Liêm khẽ gật đầu, xem ra trong chuyện này John đóng một vai trò khá quan trọng, dù sao cũng là chuyện nội bộ của nhà họ Lam, đại khái cũng chỉ có người trong nhà là nắm rõ.
Vân Thanh nhận được điện thoại của Âu Liêm lúc cô đang bàn bạc kế sách với Lam Duê. Vừa nghe đến Lăng Ngạo tìm mình, nhất thời cảm thấy sửng sốt, hình như cô và Lăng Ngạo không có chuyện gì cần hợp tác thì phải?
Mặc dù nghĩ như vậy, nhưng Vân Thanh vẫn nói với Lam Duê chuyện này. Lam Duê chỉ nhàn nhạt gật đầu một cái, tuy đáy mắt lóe lên một tia nghi ngờ, nhưng cũng không ngăn cản, cũng không tỏ ý muốn đi theo cùng.
Cốc cốc cốc.
Vân Thanh gõ mấy tiếng lên cửa ra vào, sau đó đẩy cửa bước vào trong.
"Vân Thanh, John của bảy năm về trước, cô còn nhớ hay không?”
Không hề quanh co lòng vòng, Lăng Ngạo trực tiếp đặt câu hỏi.
Vân Thanh gật đầu, tư thế tùy ý tựa vào trên cửa, vén vén mái tóc nhuộm highlight đen đỏ, nói: "Dĩ nhiên, lại nói, từ trước đến nay, đối với tôi ông ta là lão già tàn nhẫn nhất. Mặc dù ban đầu đã đưa ông ta đến trại tử hình ở Trung Quốc, nhưng mà tiếc thay............Lăng thủ lĩnh nghĩ gì mà lại hỏi đến chuyện này?”
Dường như trong trí nhớ của cô, tên John này và nhà họ Lăng không có xung đột gì về lợi ích, cũng không có qua lại. Nói một cách chính xác, thật ra thì cũng chẳng có dính dáng gì đến nhà họ Lam, chẳng qua là khi ấy cô nhận
