ứng với số tuổi của thằng bé, con ngươi đen láy đượm rõ sự uy hiếp, ánh mắt nhìn người rất giống với Lam Duê và Lăng Ngạo.
Bị ánh mắt như vậy nhìn chăm chú vào, khiến Lam Duê có hơi mất tự nhiên. Dù sao nó cũng đến từ một đứa bé còn rất nhỏ, tóm lại là làm cho người ta cảm thấy rất khó thích ứng.
Nhếch môi cười: “Không, sẽ không gặp nguy hiểm, nhưng mà có chút khó giải quyết, nhất định mẹ sẽ mau chóng trở về. Khi đó, mẹ sẽ mang cả cậu Lam Triệt của các con về, được không?"
"Nhưng. . . . . ."
"Mẹ, mẹ thường nói, làm người phải trung thực, hy vọng mẹ có thể nhớ rõ những lời mà mẹ đã nói ở trước mặt nhiều người như vậy ngày hôm nay, hy vọng mẹ không để chúng con phải chờ.”
Liễm Vũ nhẹ giọng cắt đứt lời Liễm Tranh chuẩn bị nói, đôi con ngươi sắc bén bình tĩnh nhìn sâu vào gương mặt của Lam Duê.
"Mẹ. . . . . ." Trong tích tắc Lam Duê có chút cứng họng, rốt cuộc là thằng bé này để cho người làm mẹ như cô phải hứa chuyện gì đây? Thật là gay go, tại sao ngày trước cô chưa từng phát hiện ra?
Vân Trạch nãy giờ vẫn ở bên cạnh Lam Duê, bất chợt tiến đến gần, sau khi nói thầm mấy câu bên tai cô, tất cả mọi người đều phát hiện, sắc mặt của Lam Duê chợt trở nên lạnh lẽo, ngay cả ánh mắt cũng thay đổi.
"Mẹ hứa với các con." Lạnh lùng cất lời đồng ý, Lam Duê đứng lên, nhìn mọi người ở nhà họ Lam: “Trong khoảng thời gian này, ngoại trừ nước Mỹ và Canada, hoặc là sống ở Trung Quốc, không nên đi đến những nơi khác, có chuyện gì thì chờ con trở lại hẵng nói. Như vậy, mọi người hãy chờ Lam Triệt trở về lần nữa. Ba đứa nhỏ này giao cho mọi người.”
Nói xong, Lam Duê vội vàng buông ba đứa nhỏ ra, xoay người, nhanh chóng đi về phía cửa.
Vừa ra khỏi cửa, không cần chờ cô ngồi yên vị trên xe, đến khi mọi người trong nhà họ Lam kịp chạy ra, chỉ còn nhìn thấy bóng dáng của chiếc xe hơi biết mất từ phía xa.
"Mẹ. . . . . ."
Ba đứa nhỏ nhìn theo bóng dáng chiếc xe vừa lao đi, sáu con mắt lóe lên vẻ nhiêm túc, hơn nữa còn mang theo chút gian xảo làm người ta khó mà xao lãng.
Những lời mẹ nói hôm nay chỉ qua loa cho có lệ, bọn chúng không ngốc, có thể dễ dàng bị mẹ lừa gạt như vậy sao, nếu như mẹ đã không muốn nói, tự nhiên bọn chúng sẽ nghĩ ra biện pháp làm sáng tỏ chuyện này.
Lam Duê vừa lên xe, Lăng Ngạo liền phát hiện ra gò má sưng đỏ của cô.
Con ngươi chợt lóe lên, nhưng cuối cùng cũng không nói lời nào.
Đưa tay khe khẽ vuốt ve bên gò má của cô, xua đi cảm giác nóng rực vì đau rát.
"Rất đau!"
Lam Duê phồng má, chóp mũi hơi chun lại, uất ức nói.
"Ông nội đánh! Em nói cái gì?" Lăng Ngạo vẫn không thả tay xuống, động tác càng thêm nhẹ nhàng. Rũ mi mắt, nhìn sâu vào vợ yêu đang nằm tựa trong ngực mình, đôi mắt Ưng mang theo vẻ dò xét.
Anh biết rõ địa vị của Lam Duê ở nhà họ Lam, anh tuyệt đối không tin Lam lão ông lại tùy tiện ra tay đánh vợ mình. Nhất định là Lam Duê đã nói lời gì quá đáng, chọc giận ông nội.
Anh rất tò mò, rốt cuộc là Lam Duê đã nói những gì, khiến Lam lão ông phải xuống tay nặng như vậy.
Cô ấy nói cái gì?
Đôi mắt của Lam Duê chợt lóe, giác quan thứ sáu như đang mách bảo với cô, nếu như lặp lại những gì đã nói với ông nội cho Lăng Ngạo nghe, sợ rằng hậu quả còn nghiêm trọng hơn.
"À, không có, không có gì!"
"Thật sự?" Rõ ràng Lăng Ngạo không tin.
"Dĩ nhiên!" Gật đầu lia lịa, Lam Duê vội vàng đánh trống lảng sang chuyện khác: "Không phải anh nói biết kẻ phản bội là ai sao? Là ai ?"
Lăng Ngạo nhàn nhạt liếc cô một cái, đừng tưởng rằng anh không biết cô đang suy nghĩ điều gì. Thế nhưng vẫn trả lời câu hỏi của cô: "Anh còn chưa chắc chắn, chuyện này nhất định phải có chứng cứ xác thực, anh không thích làm những việc dư thừa.”
Quan trọng hơn là, chuyện gì cũng cần phải nhổ cỏ tận gốc, nhổ tận gốc mới là điều quan trọng nhất.
Lần này, anh nhất định phải nhổ sạch sẽ đám cỏ gây tai họa ở nhà họ Lăng, bất luận người này là ai.
~Hết Chương 105~ Lăng Ngạo nhìn tập tài liệu nằm trong tay, trên gương mặt tuấn tú hiện rõ vẻ nghiêm nghị, làm người ta đoán không ra được tâm tư của anh.
Ngự Phong và Âu Liêm chỉ đứng lẳng lặng ở một bên, đối với việc thủ lĩnh không nói tiếng nào, chuyện này, thành thật mà nói, là do bọn họ không làm tròn trách nhiệm.
"Trước khi người đó chưa có hành động gì, không cần quan tâm đến, cho người theo dõi sít sao, con cá lớn sau lưng kia, lúc nào cũng có khả năng xuất hiện.”
Gương mặt Lăng Ngạo không chút biểu cảm, thả tập tài liệu trong tay ra, thản nhiên nói.
Ngự Phong hơi sững sờ, anh vốn cho rằng, theo thói quen, thủ lĩnh sẽ lập tức ra lệnh xử lý người này, nhưng hiện tại lại không đưa ra hành động gì cả, chỉ nói không cần để tâm tới. Thật sự có chút khiến người ta cảm thấy kinh ngạc.
Chỉ có điều, Ngự Phong luôn là người tuân theo mệnh lệnh của Lăng Ngạo, dĩ nhiên sẽ không thắc mắc chuyện gì. Hơi cúi đầu nói: "Dạ, thuộc hạ hiểu.”
Lúc Ngự Phong và Âu Liêm mới vừa xoay người, chuẩn bị rời đi, Lăng Ngạo liền ra hiệu cho Âu Liêm ở lại, dường như là có điều gì muốn nói.
"Âu Liêm, với kinh nghiệm nhiều năm trong giới y khoa của cậu, rốt cuộc có khả năng tẩy não của một người
