nh tung hết ra đi!”
Thế là Giang Ly đột nhiên lanh lẹ nhào đến tôi, cách một lớp chăn ép lên cơ thể tôi, cúi đầu nhìn vào mặt tôi, tôi nhìn thấy trong mắt anh ta có
ánh sáng, có chút lạnh lại có chút nóng, dù gì cũng là rất nguy hiểm,
nguy hiểm biến thái.
Thế là khí thế của tôi thoáng chốc đã thấp
xuống rất nhiều, tôi căng thẳng đến mức có chút lắp bắp:
“Anh…anh…anh…anh muốn làm gì?”
Giang Ly cong khóe miệng, dưới ánh đèn có chút mờ ảo, biểu hiện đó rõ ràng thần bí mà lại tà ác, khiến tôi nhìn thấy mà sợ hãi. Anh ta đột nhiên cười mỉm, cười đến mức có thể gọi là điên đảo chúng sinh, mê hoặc vô song. Anh ta cúi đầu nhìn tôi, xa
xăm nói: “Hiếp trước giết sau hay là giết trước hiếp sau, cô tự chọn
đi.” Khi anh ta nói, trong miệng như treo một cột băng, trực tiếp làm
lạnh không khí.
Tôi sợ đến mức hồn lìa khỏi xác, nhắm mắt lại lớn tiếng hét: “Anh xem, anh xem, anh lại ức hiếp tôi, tôi làm sao mà lại
khổ mệnh như thế này…”
Tôi còn chưa nói xong, cảm thấy cơ thể nhẹ bang, Giang Ly đã buông tha cho tôi rồi. Thế là tôi mở mắt nhìn anh ta, sợ anh ta lại làm trò gì xấu…
Lúc này Giang Ly ôm lấy chăn ngồi quay lại vị trí của anh ta, cúi đầu nhìn tôi, nửa cười nửa không, giọng điệu hòa dịu hơn bình thường một chút: “Cô nhất định muốn ly hôn sao?”
Tôi quay mặt đi, không nhìn thẳng vào anh ta, cũng không nói.
Giang Ly hít thở một hơi thật sâu, nói: “Được rồi, nếu như cô gặp được một
người đàn ông khiến cô có thể an tâm gửi gắm, tôi sẽ không ngăn cản,
những những lý do khác thì miễn bàn.”
Nếu như tôi nói với Giang Ly lý do ly hôn của tôi chì là do tôi bị dụ dỗ…Anh ta có đánh tôi không?
Tôi: “Nhưng mà…Anh luôn ức hiếp tôi.”
Giang Ly cong môi nói: “Vậy co cũng có thể ức hiếp tôi/”
Tôi thèm vào, tôi chỉ nghĩ vậy thôi, nhưng vấn đề là cuối cùng khi tôi ức hiếp anh ta, thường đều là tôi bị ức hiếp lại…
Giang Ly dường như đoán được suy nghĩ trong đầu tôi, đắc ý nói: “Thực ra tôi
không chỉ biết ức hiếp cô, tôi còn biết bảo vệ cô, cô đừng có lúc nào
cũng nhìn vào khuyết điểm của tôi.”
Đùa à? Bảo vệ tôi? Được thôi, tuy anh từng giúp đỡ tôi, nhưng mà đều là từ…động cơ không tốt!
Giang Ly giống như đột nhiên nắm vững thuật đọc suy nghĩ của người khác vậy,
đoán trúng suy nghĩ của tôi, anh ta mặt dày vô sỉ nói: “Bất luận quá
trình như thế nào, kết quả vẫn không thay đổi. Mà kết quả chính là, tôi
có thể bảo vệ cô.”
Tôi có chút nổi nóng, nhưng mà lại không biết
phản bác anh ta thế nào. Anh ta luôn có lý do của mình, hơn nữa sau khi
anh ta làm chuyện xấu. lời nói lại luôn cảm thấy người ta cảm thấy anh
ta thực sự rất đúng đắn…Con người này thực sự vừa đáng hận lại vừa đáng
sợ…
Giang Ly nhìn thấy tôi có chút dao động, thế là lại nói: “Cô
có người chồng như tôi thế này vẫn không đủ sao? Tôi có xe, có nhà, bố
mẹ tiến bộ, một đấng nhân tài, đây là điều kiện phần cứng. Tôi không hút thuốc, uống rượu rất ít, hơn nữa không có sở thích không tốt, đây là
điều kiện phần mềm…Cô có thừa nhận không?”
To do dự, rồi gật gật đầu, được rồi, những điểm này tôi thừa nhận.
Giang Ly được đằng chân lân đằng đầu: “Hơn nữa tôi rất thân thiện, không bao giờ chủ động cãi nhau với cô.”
Tôi uể oải gật đầu, đó là bởi vì anh giết người không thấy máu, chửi người không dùng lời nói bậy…
Giang Ly: “Tôi đối với cô cũng rất tốt mà, hơn nữa thường xuyên đưa đón cô đi làm, còn giúp cô đối phó với chồng trước.”
Tôi lại gật đầu lần nữa, tuy anh kiếm được không ít lợi từ chuyện đó, nhưng miễn cưỡng coi là…giúp đỡ tôi đi.
Thế là Giang Ly nhướn mày, hung dữ nói: “Vậy cô còn gì bất mãn nữa không?”
Tôi: “…” tôi nhất thời không nói gì được, Giang Ly sao mà mặt dày vô sỉ như
thế này, anh ta lại khoe khoang bản thân mình thành như thế này…
Giang Ly không đợi tôi phản ứng lại, nói: “Sở dĩ cô luôn nói tôi ức hiếp cô
là bởi vì cô không đủ rộng lượng, còn không biết ngại lấy chuyện này ra
làm lý do ly hôn.”
Thế là tôi lặng lẽ tự trấn chỉnh mình, lòng dạ của tôi thực sự hẹp hòi như vậy sao? Hình như có một chút nhỉ…
Giang Ly tiếp tục công kích: “Tôi biết cô rất có thành kiến với tôi, nhưng mà cô nghĩ xem, khi cô cần sự giúp đỡ của tôi, tôi có khoanh tay bàng
quang không?”
Hình như…anh ta đều rat ay tương đối kịp thời nhỉ? Giả vờ trước mặt mẹ tôi và Hạp Tử, đuổi Vu Tử Phi đi…
Thế là Giang Ly đưa ra một câu tổng kết cuối cùng: “Quân tử hòa nhi bất
đồng” Quan Tiểu Yến, tuy hai chúng ta từ trí tuệ đến nhân sinh quan, thế giới quan, giá trị quan đều có một chút cách biệt nhất định, nhưng mà
vẫn có thể làm được việc chung sống hòa thuận, quan trọng là cô phải có
thái độ tích cực, nếu không thì cô sẽ sống tương đối vất vả. Tôi có
trách nhiệm nói với cô, nếu như cô và tôi ly hôn, cô sẽ khổ sở hơn.”
Tôi thẫn thờ gật đầu, không còn chút sức lực phản kháng.
Thế là Giang Ly hài lòng, nghiêng người vỗ vỗ vào đầu tôi: “Ngủ sớm chút
đi, đừng có vô cớ làm loạn giống như người điên, ly hôn không thể giải
quyết vấn đề. Đương nhiên…” Anh ta ngừng lại một lát, dùng ánh mắt chứa
đầy sự uy hiếp nhìn tôi. “Nếu như cô buộc phải ly hôn, tôi có thể g