ằng hai tây, bảo vệ chỗ thức ăn mình vất vả xào nấu, tức giận nói: “Anh làm gì vậy?”
Giang Ly mặt trơ nói: “Dù gì cô cũng chẳng ăn được hết.”
Tôi chẳng thèm che giấu sự đắc ý trên mặt mình, cười nói: “Ăn không hết tôi có thể vất vào thùng rác, không phiền anh phải bận tâm.”
Giang
Ly nhướn mày, nói: “Đĩa là của tôi, bát là của tôi, đũa cũng là của tôi, còn cả điện và gas cô nấu cơm cũng là của tôi, cho nên chỗ đồ ăn này
cũng có phần tôi.”
Tôi nghiêng đầu, biện minh: “Vợ chồng sau khi kết hôn tài sản thuộc sở hữu chung, của anh chính là của tôi.”
Giang Ly nói tiếp: “Đúng rồi, của cô chính là của tôi, cho nên đồ ăn cô làm cũng có một nửa của tôi.”
Tôi: “…”
Giang Ly không đợi tôi nói gì, gỡ bàn tay của tôi ra như gỡ một chiếc tất
thối, danh chính ngôn thuận hưởng thụ thành quả lao động của tôi.
Tôi thật ngốc, sao lại bị anh ta dắt mũi chứ?!
Buổi chiều trôi qua rất vô vị, buổi tối Giang Ly lại tiếp tục mặt dày ăn đồ ăn tôi làm, tôi khoan dung chẳng nói gì cả.
Đến đêm, tôi vẫn nếm thử cảm giác ngủ một mình, nhưng bất luận thế nào vẫn
không ngủ nỗi, hơn nữa càng muốn ngủ, đầu óc lại càng tỉnh táo. Tôi nằm
trên giường, lần đầu tiên trong đời cảm thấy làm người thực sự khổ, chỉ
vì cấu tạo của đại não không giống như những động vật khác, mới phải
chịu đựng nhiều giày vò như thế này!
Tôi bò dậy khỏi giường, lấy máy tính, vẫn là đánh quái thôi.
Tối hôm nay Người hẹn sau hoàng hôn vẫn online, tôi vừa lên mạng, anh ta
liền gửi tin nhắn: “Kẻ ngu, sao muộn như thế này cô mới lên?” Kẻ ngu là
cách anh ta gọi tôi, tôi cải chính mấy lần nhưng vô hiệu, nên kệ cho anh ta gọi.
Quan Phương kẻ ngu chơi game: “Anh làm sao biết được tối nay tôi sẽ lên?”
Người hẹn sau hoàng hôn: “Con gái đổ vỡ tình cảm đều như vậy, say sưa vào mạng.”
Quan Phương kẻ ngu chơi game: “Ai nói tôi đổ vỡ tình cảm?”
Người hẹn sau hoàng hôn: “Nếu vậy là cô căn bản không có tình cảm sao?”
Bị anh ta đoán trúng rồi. Tôi đành chuyển chủ đề. “Còn anh, vì sao lúc nào cũng ở trên mạng giết thời gian vậy?”
Người hẹn sau hoàng hôn: “Tôi chẳng phải là vì đợi cô sao?”
Đàn ông trên mạng đa số đều dẻo miệng như thế này, tôi cũng chẳng để ý, chỉ là thuận nước đẩy thuyền nói: “Vừa hay, hôm nay tiếp tục cùng tôi đánh
quái.”
Người hẹn sau hoàng hôn: “Cô điên rồi!”
Quan Phương kẻ ngu chơi game: “Kỳ quái, anh cũng không cần đi làm sao?”
Người hẹn sau hoàng hôn: “Vì cô, tôi có thể không đi làm!”
Lại thế rồi! Đối với những lời nói này của anh ta, tôi từ trước đến nay coi như không nghe thấy.
Hôm nay là ngày kết hôn thứ ba của tôi và Giang Ly, cũng là ngày vô cùng
quan trọng – về nhà vợ! Bây giờ tôi chỉ hận là không thể ngồi tên lửa để quay về chỗ mẹ tôi, sau đó không trở lại đây nữa. Mẹ à, con nhớ mẹ, nhớ đến buồn ngủ …
Sau khi tôi đi qua đi lại trong phòng khách ba mươi sáu vòng, cuối cùng
Giang Ly cũng đi tập thể dục buổi sáng về. Tôi bưng bữa sáng đã chuẩn bị xong cho anh ta ra, cười hì hì nói: “Ăn mau đi, ăn xong chúng ta đi nhanh!”
Giang Ly lười nhác nhận lấy bữa sáng, bắt đầu phô trương với tôi: “Cô muốn về nhà như thế này sao?”
Thừa lời! Lời này đương nhiên tôi chỉ dám nói trong lòng. Trong lòng tôi,
Giang Ly tuyệt đối chẳng phải là loại tốt đẹp gì, anh ta lấy công báo
thù riêng, cố tình lề mề, vậy tôi chẳng phải là được nhỏ mà mất lớn sao?
May mà Giang Ly vẫn còn chút lương tâm, không lề mề, chậm chạp, sau khi thu dọn xong, cùng tôi đi ra ngoài. Chúng tôi ở trên tầng ba, không cần đi
thang máy. Tôi đi phía trước Giang Ly, ngẩng đầu sải bước đi xuống lầu.
Có lẽ bởi vì muốn về nhà mà vui mừng quá mức rồi, tôi cảm thấy hoa mắt
chóng mặt, hai chân mềm nhũn, sau đó không cẩn thận, bị vấp, cả người bổ nhào về phía trước. Trong tình huống phim kịch tính, bên dưới chắc sẽ
có một anh chàng đẹp trai đỡ tôi, tốt nhất là hai người lại lần nữa
không cẩn thận liền hôn nhau gì đó …
Khi tôi rơi xuống đất lại
chẳng có cảm giác đau, nguyên nhân không phải vì có một anh chàng đẹp
trai đón giữ tôi, mà là thần trí tôi sớm đã không tỉnh rồi …
Khi tôi tỉnh lại, nghe thấy bên cạnh có tiếng nói, thế là tôi không vội mở mắt ra ngay.
Giọng nói của một lão thái thái: “Con của tôi ơi, sao lại ra nông nỗi này
chứ, con đến đi cũng không vững sao?” Vừa nghe tiếng khóc rối bời của
người kia, tôi liền biết bà chính là mẹ tôi.
Lúc này Giang Ly kéo tay tôi, ở bên cạnh giải thích: “Bác sĩ nói cô ấy bị lao lực, ngủ không đủ giấc.”
“Cái … cái gì?” Mẹ tôi dừng khóc, tiếp sau đó giọng nói của bà thậm chí bao
hàm sự sung sướng vui mừng: “Giang Ly à, con cũng phải để Tiểu Yến nghỉ
ngơi một chút chứ…”
Giang Ly: “…”
Lúc này, chỉ nghe thấy Giang Ly nói: “Xin lỗi mẹ, con không chăm sóc tốt cho Tiểu Yến.”
Mẹ tôi đột nhiên cười hì hì, tôi nhắm mắt cũng có thể nhìn thấy điệu cười
dung tục này của bà. Thế là bà không ngại chỗ đông người, dung tục nói:
“Đừng khiêm tốn, con đã chăm sóc nó rất tốt, rất tốt rồi!”
Sao tôi lại có một người mẹ như thế này chứ!
Hai người nói chuyện một lát, thì mẹ tôi đi về, lúc sắp đi còn không quên
dặn dò Giang Ly, bảo tôi khô
