XtGem Forum catalog
Vợ Ơi Là Vợ!

Vợ Ơi Là Vợ!

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325823

Bình chọn: 8.00/10/582 lượt.

hà, không thanh tao bởi chúng là hoa dại, gió mưa nắng cháy chẳng thể quật

ngã sức sống dẻo dai qua ngày tháng. Một phụ nữ trẻ tuổi từ từ hạ người xuống,

nâng đỡ từng khóm hoa trên đôi tay thon nhỏ.

- Bính Boong !

Có thể trò đùa của ai đó, một người rao vặt phát tờ quảng cáo hay đại loại, bởi

nếu phải người-không-xa-lạ trong ngôi nhà này sẽ chẳng ấn chuông vì cổng không

hề khóa. Nhược Lam tắt bếp ra mở.

- Chị tìm ai vậy ? - Cô nghĩ người ta nhầm địa chỉ.

- Tôi tìm Cao Lạc Thiên !

Yến Yến bước vào, sắc môi nhợt nhạt, một tay xoa bụng một tay chống lưng, thong

dong.

- Cô là người yêu của Triệu Đông Kỳ ?

- … - Nhược Lam không buồn đáp - Chị đợi một lát anh ấy sẽ về ! - cô mời Yến

Yến ngồi và rót trà.

Cánh cổng không khép khiến Lạc Thiên lóe lên hy vọng nhà có người về. Anh mở

cửa xe đỡ bà quản gia xuống, bà cầm theo chùm chìa khóa. Vội bước vào hiên, tóc

dài, không phải rồi.

- Yến Yến, cô đến đây… ? - Bà quản gia hơi bất ngờ, bỏ giầy vào kệ, tìm kiếm

Khả Vy.

- Tôi đến để vén bức màn sự thật !

- Có nhiều sự thật quá nhỉ, tôi không muốn nghe thêm nữa ! - Lạc Thiên thất

vọng, bà quản gia nói muốn tới lấy đồ anh mới chở tới. Anh tự cho mình bỏ ngoài

tai mọi thứ, giờ anh cần mỗi tiếng gọi của Khả Vy thôi. Cô ấy chắc đang hạnh

phúc bên người cha của con mình, lạnh lùng quên mất anh.

Bà quản gia để Yến Yến trình bày, chiếc chìa khóa bà cầm theo cũng vì ý đó.

- Tôi mới là người mang thai, Khả Vy, vợ anh thực ra chỉ mang trên mình lớp

bụng giả thôi !

- Cô nói gì ? Cô là ai ? Bụng giả là sao ?

Lạc Thiên tóm lấy hai vai người phụ nữ, dán chặt mắt vào con ngươi cô. Nhược

Lam chung điểm nhìn.

- Cậu chủ đi lên phòng cô Vy cùng tôi !

Cả bốn người kéo nhau lên phòng. Những vật dụng của Khả Vy còn nguyên đó, chiếc

lược bên cạnh những tuýp mĩ phẩm che khuyết điểm dùng gần hết, quyển album

trang trọng đặt trên bàn sách, bọc bìa gỗ có hai chữ cái T và V lồng vào nhau,

bên trong là công trình photoshop thủ công của anh kèm các lời nhận xét, bình

luận của cô. Đầu giường, con búp bê trơ trọi, nó nhớ Khả Vy, bàn tay lúc nào

cũng để ngửa chờ được nắm.

Lạc Thiên có nốt ruồi ở cánh mũi, anh cầm trên tay con búp bê, khuôn mặt nó có

chấm bút bi nhỏ. Nụ cười lúc này của nó có hồn, nó không cười một mình nữa, đã

có người hiểu ra nó là ai.

Bà quản gia chọn đúng chìa mở tủ, ánh sáng chiếu vào không gian tối tăm, những

miếng cao su silicon lộ ra, sắp xếp ngăn nắp theo từng kích thước.

- Quấn chúng lên người sẽ trở thành một bà mẹ ! - vị trong miệng rất nhạt, Yến

Yến đưa tay sờ vào những đứa con nhân tạo.

Thiếu hai bao bụng ở tuần thứ bảy và tám.

- … - Lạc Thiên nuốt đờm ngược trở lại, dê con tạo ra từ những thứ vô tri.

Giống tiếng sét đánh xoẹt qua đầu, tỉnh ngộ.

- Anh Đông Kỳ nói là con mình ? - Nhược Lam khóc òa lên, cảm xúc lẫn lộn.

Yến Yến cắn môi :

- Trong khi lái xe cha anh đàm thoại với tôi, nói về việc nhờ vả Triệu Đông Kỳ,

sau đó ông gác máy vì muốn nghe tiếng con gái, là Nhược Lam đó !

Nhược Lam lạnh buốt, đâu có cuộc gọi nhỡ nào lưu trong máy khoảng thời gian đó,

tình phụ tử cách một phím xanh.

- Ông ấy sợ mất đi lòng kính trọng của hai người!

Yến Yến nhẹ nhàng cất bước, cô cùng con bơ vơ trên con đường lặng gió.

*

Khả Vy bày biện món ăn, so đũa theo đôi. Triệu Đông Kỳ giúp cô lau bát.

- Ấy chà, hôm nay đổi thực đơn ! Rau cải xào cơ đấy !

- Thì ăn mãi một món cũng chán! - Cô kéo sẵn ba chiếc ghế - Không biết Gia Minh

có giải quyết được việc cho Lạc Thiên ?

- Em xin cậu ấy làm không công ở Gia Gia à ? Em có biết môi trường ở đấy không

dễ thở chút nào.

- Em biết nhưng Lạc Thiên rất cần sự giúp đỡ, dù là nhỏ nhoi ! Tích tiểu thành

đại mà anh ! Mới lại làm nhân viên dọn dẹp buồng phòng ban ngày thì có gì đáng

ngại. - cô không quản mệt nhọc vì Lạc Thiên, cô sẽ làm mọi thứ để gỡ bỏ từng

cục gạch nhỏ trên tòa tháp đè nén anh.

- Ôi tiền nhuận bút của tôi đem biếu tặng hết thôi ! - Triệu Đông Kỳ sầu não,

cứ thế này cả anh và Khả Vy chết mòn trong thứ tình cảm đã không thuộc về mình

nữa. Là họ tình nguyện.

Gia Minh về, không quên phủi bụi trên áo, cất đồ rồi vào bàn ăn :

- Ơ, không có rau muống luộc à ? - Anh ngồi xuống tỏ vẻ ngạc nhiên.

Khả Vy ngượng ngùng chốc lát, anh có ý phủ nhận cuộc nói chuyện hôm qua, và cô

chuyển hướng ngay :

- Thì phải nịnh Sếp chứ !

- Rồi, nhận công việc thì làm cẩn thận vào đấy, dạo này tôi không có thì giờ

chăm sóc tới câu lạc bộ. - anh bẻ tay trước khi dùng bữa.

- Ý anh là sao ? Cho tôi thay chân anh á ? Tôi không có kinh nghiệm tiếp quản

cả cái quán to sụ ấy đâu... nhưng nếu anh có thành ý thì tôi sẽ cố gắng bằng

mọi giá !

- Cô chỉ tưởng bở thế là giỏi, tôi tính để cô làm nhân viên lau chùi nhưng là

không nể nang Lạc Thiên, chuyển cô sang sang quầy thu ngân, làm chung với các

nhân viên thân tín của tôi. Cô đếm thiếu đồng nào tôi gọi đầu gấu đến siết hắn

!

- Gì chứ đếm tiền thì tôi rành lắm ! Anh tốt quá…

- Ui cha, tôi ghét mấy cảnh ủy mị lắm, cô nói thêm tôi suy nghĩ lại đấy. Tôi

chẳng tốt đâu, có mục đích cả, vì tôi muốn xúc t