Insane
Vợ Ơi Là Vợ!

Vợ Ơi Là Vợ!

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325843

Bình chọn: 9.5.00/10/584 lượt.

còn có

tội phạm kinh tế nữa… tôi cũng suýt vài lần bị tống vô đấy thôi. Cả cô nữa ! -

Gia Minh có chút ghen tức.

- Làm cách nào để kiếm được tiền đây ? Anh có bao nhiêu, cho chúng tôi vay với,

nhất định sẽ hoàn trả ! Sống trong tù khổ sở lắm ! Anh ấy vừa mất cha lại còn

chuyện của tôi, tôi không muốn anh ấy chịu thêm nữa…

- Ờ ! Phải giúp chứ ! Tôi có từ chối đâu ! - Lại một lần nữa anh bị đôi mắt kia

sai khiến. Vì sao nhỉ, anh có trái tim dành cho bạn bè chứ đâu đặc biệt dành

cho người con gái nào ( ?) - Tôi sẽ giúp vì… là bạn của Lạc Thiên !

- Và của cả tôi nữa chứ ! - Khả Vy cười rất tươi, cô xem ra chỉ coi anh như một

người bạn không hơn.

- Đừng vội mừng, tôi chỉ có một phần, số tiền nhiều như thế đâu thể hô lên là

có được ! - Gia Minh thừa biết dùng riêng tiền hoạt động quầy bar của mình mà

cha anh phát hiện thì sẽ không thể yên ổn. Anh đặt lợi ích của mình ở chốn nao

?

Chương 13.2 : « Tôi

thích em »

<1.6 vui vẻ nha mọi

người!!! ^.^>

Cả buổi tối Khả Vy chạy đi chạy lại, cô nhấn số liên hồi nhưng phím thực

hiện cuộc gọi tuyệt nhiên không động tới, rồi bâng quơ nhìn ra khung cửa sổ.

Đông Kỳ lại gần Gia Minh nói chuyện.

- Giờ thì cậu hiểu chưa ?

- Hiểu gì ?

- Đừng có chối ! Không qua được mắt tôi đâu !

- Chẳng biết anh nói gì, tôi đi tắm đây !

- Cậu vừa ra khỏi nhà tắm cách đây hai mươi phút ! - Đông Kỳ ngước lên bầu

trời, nơi ánh trăng chiếu rọi, nơi những vì tinh tú lấp lánh tô điểm màn đen -

Thật là khó cho cậu !

- Khó ? - Gia Minh vắt áo lên vai.

- Nhân vật chính trong lòng Khả Vy là Lạc Thiên, họ đã chấm dứt, cậu vực dậy

giúp cô ấy thật tốt nhưng định kiến lắm. Cậu dám chứ ?

- Nguyên tắc của tôi là nói không với người đã có chồng ! - Gia Min giật thóp.

- Anh được phép lựa chọn ư ? Lạc Thiên đã đánh tôi rất đau chứng tỏ anh ta rất

yêu em tôi, nói những lời đay nghiến bởi bị tình yêu làm điên dại nhưng cậu lại

thể hiện tình cảm bằng cách khác, bao dung và cao cả hơn. Lời nói và hành động

của cậu vốn chẳng ăn nhập gì nhau nên đừng có bào chữa.

- Thế giới này thiếu gì người để yêu, tôi mù hay sao mà chọn con nhỏ này !

Triệu Đông Kỳ nói thêm câu sau vì chắc chắn Gia Minh sẽ gạt phăng. Anh dò xét

qua ánh mắt.

- Hai người đang nói chuyện gì đó ? Nghĩ ra cách giúp Lạc Thiên chưa ? Gia

Minh, anh có thể gọi điện hỏi thăm được không ?

- Hỏi thăm là cái gì ? Tôi không hiểu từ đó ! Gọi cho họ lúc này càng làm rối

hơn thôi. Mai tôi đến bàn trực tiếp.

- Đừng gắt lên ! Anh có khát không, uống nước nhé !

- Đừng có nịnh nọt ! - Gia Minh càng thêm bực hơn, chưa bao giờ cô mang nước

đến cho anh vô mục đích.

- Khả Vy, vừa rồi em có bị hắt xì hơi hai cái không ?

Nếu có thì người nào đó đang nghĩ đến em đấy ! - Triệu Đông Kỳ bật cười, phá

tan căng thẳng.

- Sao nãy tôi thấy cậu nói con nhỏ này là em ? - Gia Minh bắt ý vội chuyển chủ

đề.

- À, ngày xưa cha mẹ tôi và cha mẹ Khả Vy đều làm nghề khai thác khoáng sản

thuê, chúng tôi sống như một bộ lạc người nghèo đói, chung lều bạt, mái tranh.

Mãi sau này khi tìm hiểu kĩ về lai lịch Khả Vy tôi mới biết đã từng sống dưới

cùng khoảng trời bé nhỏ. Nếu tôi nhớ không lầm thì Khả Vy là đứa quấy nhiều

nhất trong mấy đứa út ít, khi ấy tôi bảy tuổi, phải trông cả đám chúng nó. Tôi

hay nhét khăn mặt khô vào miệng nó vì gào rất thảm. Con bé đen xì như chuột

chũi ấy - Triệu Đông Kỳ chèn thêm chi tiết quấy khóc nhiều, còn lại đều chân

thật, anh đã chăm sóc cô những tháng đầu đời, dựa vào nhau để tồn tại, để cha

mẹ chút bớt gánh lo.

- Ngay từ đầu gặp anh em đã thấy rất gần gũi rồi ! - mắt cô gợn nước.

- Có thật không ? Hồi ấy em mặc cái váy chóe lòe lọe và rất hung hăng đó !

- Tại em vừa làm hỏng xe của Lạc Thiên ! - Khả Vy híp mắt cười, ở bên Triệu

Đông Kỳ và Gia Minh cô thấy thoải mái vô cùng nhưng có những gò bó tuyệt vời mà

con người sẵn sàng đánh đổi thì duy nhất một người mang tới.

Màn đêm buông xuống, ánh trăng lọt qua khe cửa, Khả Vy trở mình, không biết

trăng có chiếu tỏ khung cửa sổ ấy. Cô thao thức, hai bên gối ướt đẫm. Anh dù

ruồng bỏ, khinh bỉ, hận cô, sao đôi mắt vẫn mải miết theo đuổi trong từng giấc

mơ, khiến cô quằn quại, khôn nguôi.

Hét lên rằng «

Anh yêu em

» khi được

làm bố, đặt môi hôn khi chúng ta đứng dưới vòm nhà thờ, nói «

Người của

tôi đấy !

» trước

tên gác cổng vũ trường đô to để em theo vào, «

Vy Vy kén

ăn lắm, cô ấy không thích ăn hạt sen đâu!

», anh

cướp đồ ăn của em,… bằng cách nào em tống khứ mình ra khỏi nhung nhớ được hả

anh ? Em xin lỗi, em vẫn yêu anh nhiều lắm, nhưng mình đã lạc nhau xa quá rồi.

Khả Vy bật dậy, hai ống mũi tắc nghẹt, cô ra ngoài ban công. Những giọt sương

đêm lạnh buốt.



Gia Minh đứng ngay sau cô.

- Tôi hỏi một câu thôi nhé, phải trả lời chân thật.

- Huh ? - ngó quanh, cô điềm tĩnh trở lại - Trước anh tôi không cảm thấy mặc

cảm một chút nào, cớ gì dối chứ. Anh nói đi !

- … Gặp tôi trước, em sẽ thích tôi… ? - Gia Minh nhìn thẳng vào mắt Khả Vy, anh

không dùng bộ phận giả sử trong câu, thứ anh muốn chỉ là câu trả lời.

- … - Khả Vy hoang mang hơn là