i lên rất xấu có đúng không? Hắn cũng nói như vậy.” Hỉ Ninh ngại quá đành mở miệng, trên má có một vừng đỏ ửng. Điều này
làm cho lòng Tây Nhi cảnh báo lớn, có lẽ nàng nên sớm bị tống vào viện
tâm thần thì hơn.
“Không, ngươi cười lên rất đẹp, chỉ
là ta sẽ bảo Đại ca giải quyết công bằng với ngươi, ngươi ngàn vạn lần
không nên kích động… Kích động là không tốt.” Nàng ý bảo Lưu An phía sau chuẩn bị đỡ Hỉ Ninh lại ghế ngồi.
“Không, là ta phải giải quyết công bằng với hắn mới đúng.” Nàng nói như đinh đóng cột, khuôn mặt nhỏ nhắn bỗng trở nên kiên quyết.
“Ngươi muốn lấy lại công bằng cho hắn!”T rời ạ, Tây Nhi tiến lên có ý muốn bắt mạch cho Hỉ Ninh.
“Vương tẩu làm cái gì vậy?” Ánh mắt của Hỉ Ninh có phần ngạc nhiên, bỗng nhiên hai má đỏ bừng, vừa cười vừa nói: “Không có nhanh như vậy, hôm qua vừa mới…”
“Ơ ta không phải có ý này, ta chỉ muốn xem một chút…” Tây Nhi là lo nàng mệt mỏi, khí huyết không thông dẫn đến điên loạn, ăn nói bừa bãi.
“Vương tẩu, người mau bảo hắn ra đây đi, bảo hắn mau tới chỗ cha ta cầu hôn, chuyện này nhất định phụ thân sẽ tán thành.” Nếu không, nàng cũng không dám lớn mật làm ra chuyện lớn như thế.
“Vương gia đồng ý sao?” À, nói sớm có phải tốt không,Tây Nhi thở nhẹ một hơi, khoa trương lau mồ hôi, tiến lên ghế đệm ngồi xuống.
“Đương nhiên, nếu không ta dù có ăn gam hùm mật gấu cũng không dám cưỡng gian hắn nha.” Nàng e lệ, cúi đầu rồi nói.
“Cái gì?” Tây Nhi kinh động đứng bật dậy, trời ơi, nàng có nghe nhầm không?
“Ta nói…” Nàng tiến lên, nhìn chằm chằm Lưu An đang đứng cạnh Tây Nhi, rồi lặng lẽ ghé sát lại nàng nói thầm.
“Ý ngươi là…” Tây Nhi mắt chữ a mồm chữ o, đây là lần đầu tiên từ khi đến thời cổ đại nàng nghe thấy một tin tức chấn động vậy nha.
“Đúng” Hỉ Ninh gật đầu, khóe miệng không tự giác nhếch lên cười.
“Ngươi xác định không có lầm?” Tây Nhi lo lắng.
“Đương nhiên, mê dược là do ta bỏ!” Nàng càng đắc ý, bộ dáng như một đứa trẻ vừa chiếm được món đồ chơi yêu thích.
“Sau đó…”
“Ta thật sự thích hắn.”
“Vậy té ra ngươi vừa mắng vừa khóc là bảo…”
“Hắn bỏ lại ta đi rồi.”
“Ơ…”
Tốt, đúng là người phụ nữ can đảm.
******************
Tối hôm qua, đèn hoa rực rỡ, Lâm Kiếm
Hồng lại được Cố vương gia mời đến phủ dự yến tiệc lần nữa, Hỉ Ninh một
thân hồng y lượn lờ một bên tiếp khách.
“Lâm công tử, hoàng thượng có ý đem tiểu nữ gả cho công tử, không biết ý công tử…” Cố vương gia là muốn tìm rể hiền trong triều đình để dựa hơi, lại thấy
Lâm Kiếm Hồng tuy chỉ là một thảo dân nhưng lại được hoàng thượng coi
trọng, tự mình đích thân chỉ hôn, mặc dù Lâm Kiếm Hồng không có có can
tâm tình nguyện lấy, điều này chứng tỏ địa vị của hắn trong lòng hoàng
thượng, cho nên hắn sớm có ý dựa hơi hắn.
“Xin lỗi, Vương gia… Chuyện này…” Đây là làm khó hắn rồi, hắn bây giờ chưa có ý định lấy vợ, mặc dù Hỉ
Ninh rất xinh đẹp lại đáng yêu, nhưng mà… Hắn khổ sở vừa cười vừa nói,
trong lòng vẫn không yên tâm về Yên Chi.
Cố vương gia hơi thất vọng nhìn khuôn
mặt tuấn tú của Lâm Kiếm Hồng lại nhìn sang khuôn mặt đang tức giận của
Hỉ Ninh, trong lòng liền có chút do dự, hắn đã sớm biết được tin tức, có rất nhiều vị vương gia đều có ý dựa vào Lâm Kiếm Hồng, ai mà không biết Lâm Kiếm Hồng được hoàng thượng coi trọng chứ. Quan trọng hơn cả là Lâm Kiếm Hồng đang giữ vị trí minh chủ võ lâm, tuổi trẻ tài cao đầy hứa
hẹn. Cố vương gia đứng lên, nhìn Hỉ Ninh một cái, rồi lấy cớ đi trước.
Hỉ Ninh thở dài nhìn khuôn mặt tuấn nhã
của Lâm Kiếm Hồng, tuy hơi gầy nhưng các đường nét trên mặt vẫn rõ ràng, sống mũi cao thẳng, môi mỏng mà bạc, ánh mắt trong có chút lạnh lùng,
nàng biết cha tự có chủ ý, nhưng nàng vẫn có ý muốn gả cho hắn, nhưng
không phải vì danh lợi mà bởi vì nàng đã yêu nam nhân này mất rồi.
“Lâm công tử, ngươi thật không thích tiểu nữ sao?” Hỉ Ninh tiến lên, tự mình rót rượu, chậm rãi nói.
Lâm Kiếm Hồng trầm mặc, chỉ là cười mà không đáp.
Hắn chỉ cười, càng làm cho lòng của nàng thêm thấp thỏm, hắn đang cam chịu có đúng không? Hắn không thích nàng
cho nên không muốn lấy nàng, hoặc là hắn đã có người trong mộng rồi.
Nàng khẽ cắn môi, hạ quyết tâm.
“Lâm công tử, nếu mà người nào đó có lí do bất đắc dĩ, bức công tử làm một việc gì mà công tử không thích … à… Hẳn là chuyện tốt nha… Không phải chuyện xấu…” Giọng điệu của nàng có chút do dự, chăm chú dõi theo hắn.
“Bình thường ta sẽ không làm những chuyện mà mình không thích, trừ khi như ngươi nói, trừ khi phải cho ta một lí do chính đáng.” Hắn thì cái nào cũng được.
“À” Nàng cái hiểu
cái không, bất kể thế nào, nàng cũng phải nghĩ thử một chút đã, cho dù
hắn không thích nàng, thậm chí có thể chán ghét nàng, càng có thể hắn đã thích một cô nương khác, dưới tình huống bị hạ dược, hắn có lẽ sẽ chán
ghét nàng hơn, nhưng nàng không thể không thử, bởi vì….
Nàng không nghĩ mình sẽ phải hối hận cả
đời… Hỉ Ninh xoay người, run rẩy bỏ mê dược vào trong rượu, nàng cần
phải giữ lấy người nam nhân này.
Trong hồng loan trướng, nàng vừa e lệ
vừa bất an đưa tay chậm rải cởi bỏ y phục của hắn rồi sau đó ngồi trên
người hắn, nàng
