Old school Swatch Watches
Vô Diệm Vương Phi

Vô Diệm Vương Phi

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3215754

Bình chọn: 8.00/10/1575 lượt.

.

“Được rồi, ta đã biết, ngươi còn không mau chuẩn bị giúp ta còn đứng ngẩn người ra đó làm gì” Tây Nhi thúc giục nàng, đây là nữ nhân đầu tiên đến tìm Lâm Kiếm Hồng.

“Được rồi, Lâm Kiếm Hồng đang ở đâu vậy.” Tây Nhi nhìn sang bên, dáng vẻ như không thể chờ đợi được.

“Nương nương, Lục Nhi nói cho người biết chuyện này, đêm qua Lâm thiếu gia không về, nô tỳ đến phòng của Lâm thiếu gia thì phát hiện thấy một phong thư trên bàn.” Lục Nhi tốt bụng mang phong thư đưa cho Tây Nhi rồi ngay tức khắc rời

đi, trong lúc này không nên ở lại nếu không muốn thế mạng cho Lâm thiếu

gia làm oan hồn mà không biết.

“Cái gì?” Thanh âm của Lăng Tây

Nhi đột nhiên nâng lên quãng tám; Đoan Tuấn Mạc Nhiên luyện công xong

vừa mới vào cửa thì bị tiếng thét chói tai của nàng hù dọa, thiếu chút

nữa ngã ngửa ra trên mặt đất.

Đoan Tuấn Mạc Nhiên cầm lá thư từ tay

nàng đọc lướt qua rất nhanh, hai tròng mắt vốn đang bình tĩnh đột nhiên

nổi sóng, cái này không thật không có khí cốt nam nhân, vừa thấy họa thì chỉ biết chạy trốn thôi sao?

“Tiểu Tuấn Tử, làm sao bây giờ… Hỉ Ninh quận chúa đã…” Thảm rồi, thật sự thảm rồi, quán của ta chẳng những không được khai trương mà còn nhanh chóng bị đóng cửa.

“Loại chuyện này đều do nữ nhân kia mà ra, nàng đi giải quyết cho khéo một chút là được rồi!” Đoan Tuấn Mạc Nhiên làm ngơ, giao thư lại cho nàng.

“Hả?” Lúc này sao lại

bảo nàng xử lí, tại sao những chuyện như thế này toàn là nàng xử lí. Tây Nhi không kiên nhẫn liếc mắt nhìn Đoan Tuấn Mạc Nhiên.

“Nương tử, nàng cũng không thể bắt ta làm….” Dáng vẻ Hỉ Ninh thế nào hắn cũng không còn nhớ, mà coi như nhớ cũng không thể bắt hắn chạy đến trước mặt nàng ta nói: “Này, ngươi bị cưỡng gian có đúng không? Còn tên đầu sỏ gây lên tội đã chạy thoát rồi.” Coi như hắn là vương gia ác ma đi nữa thì hắn cũng sẽ không nói chuyên với một người phụ nữ đang điên đâu. Ngẫm đi ngẫm lại, vẫn là để nương

tử của hắn đi nói chuyện thì hơn, dù sao thì cùng là nữ nhân với nhau sẽ dễ ăn nói hơn.

“Cũng được” Lăng Tây Nhi gật

đầu, nhưng nàng luôn cảm thấy không ôn, uống rượu xong là có thể làm

chuyện xấu sao? Mà đó lại là Cố phủ, Cố vương gia đi đâu, người hầu đâu

hết rồi. Nếu thật sự là Lâm Kiếm Hồng….. Ai da, thật khó giải thích!

“Mau đi đi, đến chậm sẽ xảy ra chuyện không hay mất!” Đoan Tuấn Mạc Nhiên thúc giục nàng, Tây Nhi liền đi ra cửa, không đành

lòng ngoái lại nhìn Đoan Tuấn Mạc Nhiên rồi mới chịu rời đi.

******************

Trong đại sảnh truyền đến thanh âm lẹp

bẹp – quân chúa từ bé đã được nuông chiều nên tất nhiên rất kiêu căng,

tính tình cũng chẳng tốt lành gì, nghĩ đến đã rùng mình, chỉ cần không

giết người…..

Tiếp đó là tiếng gào khóc thảm thiết – thất thân cũng không đau khổ, thống khổ nhất chính là nam nhân kia lại biến mất.

Cuối cùng là tiếng chửi mắng – mắng nam

nhân kia cũng được nhưng mà đối tượng hình như không phải Lâm Kiếm Hồng

mà là Hỉ Ninh, Hỉ Ninh là ai?

“Nương nương, Hỉ Ninh ở đây đã lâu, vừa mắng chửi, vừa khóc lóc.” Lưu An phía sau tốt bụng nhắc nhở nàng.

“À” Tây Nhi giật mình, nếu Lâm

Kiếm Hồng uống rượu xong làm chuyện thất đức, cưỡng gian người khác vậy

thì tại sao nàng ta lại mắng chửi chính mình.

“Nương nương chúng ta nên vào thôi.” Lưu An đẩy cửa bước vào trong, Tây Nhi không còn cách nào khác đành

bước vào theo, đi đến gần nàng chuẩn bị cúi đầu nhận lỗi, nếu đối phương vẫn còn hận thì đành bảo Đoan Tuấn Mạc Nhiên đứng ra giải quyết.

“Vương tẩu” Hỉ Ninh kêu lên một

tiếng, vội vã vọt lại gần nàng, Tây Nhi liền xoay người chạy trốn nhưng

thật không ngờ lại bị Hỉ Ninh kéo tay lại, nàng khóc lóc kể lể: “Vương tẩu, Lâm Kiếm Hồng đâu. Ta muốn gặp hắn…Ta muốn xin lỗi hắn…”

“Hả?” Xin lỗi hắn. Chắc nàng ta điên mất rồi! Chuyện gì đang xảy ra đây? Tây Nhi thấp thỏm bất an đảo mắt, đôi

môi anh đào khẽ mím lại, cuối cùng sau năm giây nàng cũng thành công lấy lại vẻ tươi cười: “Hỉ Ninh… Ơ, có thể xưng hô như vậy không. Ngươi không nên tức giận nha…. Ta cũng không muốn làm tổn thương ngươi, ta sẽ thay đại ca ta ….”

“Ngươi chính là tam muội của Lâm Kiếm Hồng?” Hỉ Ninh liên tục kéo lấy vạt áo Tây Nhi làm Lưu An phía sau kinh hãi, không nhịn được tiến lên phía trước.

“Ngươi …. Không nên động thủ, ngươi cũng thấy đấy, thân thể của ta không tiện” Nếu làm bị thương đứa nhỏ thì sao, Tiểu Tuấn Tử nhất định liều mạng với ngươi.

“À, xin lỗi, thật sự xin lỗi, ta thường xuyên nghe hắn nhắc tới ngươi, nói ngươi là một người rất ghê gớm nhưng thật không ngờ ngươi chính là thập lục vương phi.” Nàng vui vẻ ra mặt, mặc dù khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng vẫn còn lưu lại

nước mắt nhưng mà đôi môi hồng cùng với đôi mắt to lúng liếng ngập nước

cũng đủ làm người ta hồn xiêu phách lạc, Hỉ Ninh rất đẹp, đây đích thực

là một mỹ nhân, trên má còn có hai lúm đồng tiền, khi cười trông thực

đáng yêu.

“Ngươi không cần cười, rồi lại cười.” Tây Nhi khóc không ra nước mắt, chuyện của quân chúa thật sự bức điên

nàng rồi, chỉ sợ Đoan Tuấn Mạc Nhiên cũng không thể giải quyết nổi, loại chuyện này chỉ có thể là Lâm Kiếm Hông thôi.

“Xin lỗi. Ta cườ