àm sao vậy?” Thiếu chút nữa đụng vào hắn, Hawke cũng dừng lại, kỳ quái nhìn biểu tình liên tục biến hóa của anh trai.
Đúng vậy, nàng không hỏi, hắn có thể tự nói! Nhưng cô gái kia chẳng lẽ một chút cũng không tò mò về hắn sao? Không quan tâm hắn rốt cuộc là người như thế nào sao? Như vậy cũng có thể nói là yêu hắn? Đáng chết! Càng nghĩ càng khó chịu!
Khấu Thiên Ngang nhét hai tay vào trong túi tiền, sắc mặt lại trở nên hung ác đứng lên, rồi mới lại từng bước từng bước đi tiếp tục.
“Anh?” Hawke muốn làm rõ ràng hắn bị làm sao, đành phải chạy theo hắn.
“Đừng theo tôi.”
“Emvừa xuống máy bay, không có chỗ ở.”
“Đi tìm khách sạn, nhà nghỉ! Thế nào cũng được.” Hắn thấp giọng nói, giống như hung thần.
“Không được, em không muốn phải đối phó với phóng viên.”
“Tôi không nghĩ sẽ ứng phó cậu.”
“Ở chỗ tôi đi!”
Nghe câu đấy, Khấu Thiên Ngang quay mạnh đầu lại, mới phát hiện chính mình đã quay trở lại tiệm cà phê, mà Bạch Vân cầm khay trong tay, hiển nhiên mới từ lầu hai đưa cơm xuống.
Nàng mỉm cười, nhìn bọn họ nói nhẹ như gió: “Chỗ của tôi vẫn còn phòng.”
“Thật vậy? Tốt quá!” Hawke nhe răng cười, một bàn tay Khấu Thiên Ngang lại đẩy khuôn mặt tuấn tú của hắn ra.
“Không được!” Hắn tức giận nhìn Bạch Vân, rồi mới quay đầu cảnh cáo em trai,“Cậu ngay lập tức tránh cho xa ra! Ngay lập tức! Bằng không tôi làm thịt cậu!”
“Em không biết tính tình anh lại không tốt như vậy!” Bạch Vân buồn cười nhìn hắn nói.
“Tính tình anh trước giờ đều không tốt!” Hắn tức giận rít gào.
Nàng đi lên trước, mỉm cười cầm khay đưa qua sau cổ hắn rồi mới kiễng mũi chân, nhanh nhẹn hôn hắn một cái.
Hắn ngây người, bởi vì cho tới bây giờ nàng chưa từng chủ động hôn hắn, huống chi là đang ở trên đường cái. Tuy là nụ hôn nhẹ như chuồn chuồn lướt qua, hắn vẫn cảm thấy choáng váng không kiểm soát được. Cô gái này, sao chỉ biện pháp đơn giản như vậy cũng làm ảnh hưởng đến hắn một cách mãnh liệt?
Còn chưa kịp phục hồi tinh thần lại, nàng đã bỏ tay ra, nhẹ nhàng lướt qua hắn, đứng trước Hawke giơ tay giới thiệu. “Hi, xin chào, lúc nãy quên nói, tôi là Bạch Vân.”
Hawke vừa mới vuốt ve, đã bị Khấu Thiên Ngang gạt đi, hắn giận dữ trừng mắt với tên vướng bận kia, kéo Bạch Vân lại trong lòng. “Đừng bắt tay hắn, người này có bệnh lây qua đường sinh dục!”
“Không thể nào!” Bạch Vân ở trong lòng hắn buồn cười ra tiếng.
Thế nào cũng không thể nghĩ ra được anh em mà lại như thế này.
Hawke sửng sốt, cười khổ đứng lên, đành phải nhấc tay thề nói: “Tôi cam đoan tháng trước vừa đi khám sức khỏe, hoàn toàn khỏe mạnh, cô đừng nghe anh ấy nói bậy.”
“Người này là hoa hoa công tử, hắn lên giường cùng phụ nữ tựa như ăn cơm. Cho dù bây giờ không có, sau này cũng sẽ có.” Khấu Thiên Ngang hừ một tiếng, không cười mà đẩy Bạch Vân vào trong tiệm.
“Có lầm không? Anh như vậy là bán đứng anh em!“ Hawke bất mãn kêu, vội vàng chạy theo vào trong tiệm phản đối.
“Cậu ở nơi này, muốn hay không mặc kệ cậu! Không ngủ liền cút đến khách sạn cho tôi!” Ném Hawke vào phòng nhỏ ở sau tiệm, không cho hắn cơ hội cự tuyệt, Khấu Thiên Ngang kéo cửa sắt xuống, lên xe đưa Bạch Vân về.
“Hawke đâu?” Không thấy soái ca ngoại quốc kia, Bạch Vân tò mò hỏi.
“Chết rồi.” Hắn giẫm chân ga, xoay tròn tay lái, đem xe rời đi.
Nghĩ cũng biết hắn sẽ để Hawke ở lại trong tiệm, Bạch Vân mỉm cười, cũng không hỏi nhiều.
Xe vững vàng chạy trên đường cái trong đêm khuya, nàng vụng trộm liếc mắt ngắm hắn, chỉ thấy sắc mặt hắn thối đòi mạng, cứ như người ta thiếu tiền của hắn. Trên thực tế, mặt hắn đã thối một buổi tối, ngoài nàng ra, cơ hồ không ai có can đảm dám tới gần hắn.
Nhìn hắn khổ người rõ ràng lớn như vậy, ai biết có đôi khi dường như lại giống một đứa nhỏ. Nàng hé miệng không tiếng động cười khẽ, không khỏi quay đầu nhìn ngoài cửa sổ xe, che dấu ý cười bên môi.
Dọc theo đường đi, không gặp phải đèn đỏ, cơ hồ là thông suốt cả con đường không bị ngăn lại, khi hắn xuống xe, mặt vẫn thối, giành đi ở đằng trước, vẫn còn sinh hờn dỗi.
“Ai nha.” Nàng phát ra tiếng thở nhẹ.
Hắn nghe tiếng dừng bước, quay đầu đã thấy nàng ngồi xổm trên đường ôm lấy mắt cá chân.
“Lại đây.” Nàng ngẩng đầu nhìn hắn, vẻ mặt vô tội.
Hắn xoay tròn gót chân, đi đến trước mặt nàng, một tay ôm lấy nàng bế lên, vẫn như cũ không nói một lời.
“Anh giận à?” Khi đến gần thang máy, cuối cùng nàng không nhịn được mở miệng.
Hắn buồn không hé răng, chỉ trừng trừng phía trước.
“Em thấy em của anh…”
“Anh không có loại em háo sắc như thế.” Thang máy tinh một tiếng rồi mở, hắn ôm nàng đi ra ngoài, hướng đến cửa nhà nàng.
Nàng cười khẽ ra tiếng, lấy chìa khóa mở cửa, nói: “Thoạt nhìn hắn có chút quen mặt, chỉ là không nhớ đã gặp ở đâu rồi.”
Hắn nghe vậy lập tức uống cả bình dấm chua, tức giận nói: “Không phải em nói em yêu anh sao?”
Hắn đột nhiên nói ra câu này, hại nàng thiếu chút nữa làm rơi chìa khóa, khuôn mặt nhỏ nhắn nháy mắt đỏ ửng, có chút xấu hổ quẫn thẹn nhìn hắn. Cửa mở, hắn vẫn đứng tại chỗ, thấy nàng không đáp, trong lòng một trận hoảng, nhất thời nóng nảy, không khỏi lớn tiếng.
“Nói chuyện!”
“Em cứ nghĩ là a