XtGem Forum catalog
Vô Địch Tình Nhân Tới Bấm Chuông

Vô Địch Tình Nhân Tới Bấm Chuông

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322822

Bình chọn: 10.00/10/282 lượt.

o em tắm xong đã.”

Hắn không trả lời.

Nàng có thể cảm giác được nhịp đập của tim hắn, lại không biết có nên hỏi hắn làm sao không. “Khấu?”

Hắn buông lỏng tay ra, có điều nhìn vẻ mặt của nàng cũng rất quái.

Nàng bị hắn nhìn đến mặt càng ngày càng đỏ, còn chưa kịp mở miệng nói gì đó, hắn đã cởi áo tiến tới bồn tắm.

“Anh cũng muốn tắm.” Hắn vừa nói vừa vứt quần sang một bên, trong mắt tất cả đều là dục vọng.

“Anh có thể… chờ một chút…” Nàng hy vọng giọng nàng không suy yếu như thế, nhưng thân hình rắn chắc của hắn lại quấy nhiễu đầu óc nàng.

Hắn vươn hai tay đặt lên trên tường, vây nàng ở giữa vòng tay, rồi nói giọng khàn khàn: “Anh không muốn.”

“Khấu…” đột nhiên cảm thấy chính mình khó thở, nàng không thể tự hỏi ngửa đầu nhìn hắn.

“Ưm.” Đưa tay mân mê làn môi nàng, tay kia bật nước nóng, tự mình giúp nàng rửa sạch xà phòng.

Nàng muốn tránh lại không có chỗ có thể trốn, động tác hắn ái muội lại gợi tình, nàng xấu hổ đến cả người nóng lên, tiếng tim đập nghe rõ ở bên tai, rồi hắn hôn nàng.

“Khấu…” Nàng rên rỉ ra tiếng, bàn tay hắn mân mê nụ hoa của nàng, nàng vô thức run rẩy.

“Anh thích dáng vẻ thẹn thùng của em.” Hắn vừa nói, bàn tay thô ráp vừa trơn tru trên khắp cơ thể nàng, không quên một chỗ nào.

Mặt của nàng ngày càng đỏ, đến nói cũng không nói được, chỉ có thể cảm giác được tim đập rất nhanh, nuốt nước bọt liên tục. Hắn nở nụ cười, lại lần nữa chiếm lĩnh đôi môi hồng của nàng, tinh tế nhấm nháp, khiến nàng thiếu chút nữa không thể đứng vững, chỉ có thể gắt gao leo lên hắn.

Kích tình khiến căn phòng nóng dần, khi hắn ở trong nàng, nàng kêu nhẹ những tiếng kiều mị. Hắn không giống như trước, ngay từ đầu nàng đã xác định có chỗ nào không đúng, rồi phát hiện ra hắn nhiệt tình hơn trước, dường như là đã xác định cái gì. Hắn nhiệt tình không gì sánh kịp, dẫn dắt nàng từ từ lên đến tột đỉnh.

Nàng hy vọng chính mình không kêu lớn tiếng, rồi nàng lại hy vọng hàng xóm đều đã đi làm, rồi nàng bắt đầu lo lắng muốn làm tường cách âm, sau đó nàng cũng không còn có thể nhớ được là muốn gì…

Hắn ngẩn người.

Gần đây hắn thường thường không thể khống chế cứ đôi khi lại phát ngốc. Ngoài ngẩn người, so với trước kia hắn càng dễ dàng phiền chán, hắn tự biết mình hẳn là phải rời khỏi, nhưng một ngày trôi qua, hắn vẫn ở tại nơi này.

Trên thực tế, hắn căn bản không thể chịu đựng được nàng biến mất khỏi tầm mắt của hắn quá lâu. Hơn nữa cho tới bây giờ, hắn cũng chưa đối với ai mà chửi ầm lên, nàng không cho hắn cái cơ hội đấy, nàng luôn xuất hiện ở thời điểm thích hợp.

Rồi có một ngày, một người người đàn ông đẩy cửa đi vào, hắn nhìn đối phương, đột nhiên có một ý nghĩ trong đầu gây hoảng sợ, bởi vì người này không có chuyện hệ trọng thì không đến, đến lúc này, hắn mới phát hiện chính mình gặp phiền toái lớn.

“Hi.” Người đàn ông kia nói.

Khấu Thiên Ngang nhìn hắn, biểu tình quái dị rồi mở miệng tiếp đón: “Hi.”

“Em không ngờ đến nơi này thật sự tìm thấy anh.” Người đàn ông kia tháo kính râm xuống, ngồi ở quầy bar. Muốn tìm hắn rất đơn giản, nhưng…

Người đàn ông này cho tới bây giờ cũng chưa bao giờ tiếp đãi hắn, hắn luôn thấy thì liền đuổi liền chạy, đây là lần đầu tiên ngoan ngoãn hắn ở nguyên một chỗ.

“Tôi cũng không ngờ.” Khấu Thiên Ngang lau ly thủy tinh, nhìn người đàn ông kia hỏi: “Muốn uống gì?”

“Có bia không?”

Hắn mở tủ lạnh đưa cho người đàn ông kia.

Người đàn ông cầm lấy bia, vừa uống vừa nhìn xung quanh trong tiệm, “Chỗ này không tệ.”

Hắn không đáp lời, mặt không chút thay đổi trừng tên kia.

Bạch Vân đột nhiên mang bánh ngọt từ phòng bếp đi ra, chợt nhìn thấy một soái ca ngoại quốc tóc vàng mắt xanh ngồi ở quầy bar, nàng sửng sốt một chút, có điều vẫn mỉm cười mở miệng lên tiếng tiếp đón hắn: “Hi.”

“Hi.” Người đàn ông kia nhìn đến nàng, liếc sắc mặt không tốt của Khấu Thiên Ngang một cái, bỗng nhiên nở nụ cười, mở miệng hỏi Bạch Vân: “Đó là gì? Trông thực rất ngon.”

Oa, tiếng Trung rất lưu loát.

Bạch Vân nhìn qua Khấu, cất bánh ngọt, không nhịn được lại nhìn hắn một cái, trả lời: “Bánh ngọt bơ.”

“Có thể cho tôi một phần?” Hắn chỉa chỉa chính mình, cười nói.

“Đương nhiên.” Bạch Vân cắt một miếng cho hắn.

Hắn tiếp nhận bánh ngọt, lại vươn tay kia ra, tự giới thiệu, “Xin chào, tôi là Hawke, là em trai của Khấu.”

Em trai? Không dự đoán được chuyện này, Bạch Vân hoảng sợ.

“Ách… xin chào…” Nàng vừa muốn vươn tay ra bắt lấy, lại bị Khấu ôm về, nàng kinh ngạc quay đầu nhìn hắn.

“Em cảm thấy hắn ta với anh có chút nào giống nhau? Hắn là người da trắng.” Hắn sắc mặt khó coi nói.

Cũng… cũng đúng.

Bạch Vân nhìn hắn, lại quay đầu nhìn người ngoại quốc tự xưng là Hawke kia, hắn tuy rằng cũng cao như vậy, nhưng không cường tráng như Khấu, hơn nữa nàng nhìn thế nào cũng không thấy người người đàn ông này có khuôn mặt giống người phương Đông ở điểm nào, có điều thật ra người đàn ông này có chút thật quen mặt.

“Tôi biết dáng vẻ thật sự không giống nhau, có điều chúng tôi thật là anh em.” Hawke ăn một miếng bánh ngọt, vừa ăn vừa nói: “Tôi là bị nhận nuôi.”

“Câm miệng của cậu lại.” Khấu Thiên Ngang