XtGem Forum catalog
Vợ Có Thuật Của Vợ

Vợ Có Thuật Của Vợ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327623

Bình chọn: 7.5.00/10/762 lượt.

có người ở bên, nếu không lúc xảy ra chuyện cũng không ai biết, đó mới là lý do thật sự để rơi lệ.

Nhưng đâu ai ngờ được rằng, người bạn đời có một ngày lại bỏ đi giữa chừng, dù đã kết hôn nhưng liệu có thực sự được đảm bảo.

Sau khi bố đến viện, ông nhanh chóng tiếp nhận nhiệm vụ chăm sóc mẹ thay tôi ngồi canh bên giường bệnh.

Tôi không nói thêm câu gì với bố, chỉ nói lại với ông tình hình của

mẹ. Bởi tôi muốn ông ấy phải tận mắt nhìn thấy người phụ nữ đã đi cùng

ông ấy nửa cuộc đời đang tiều tụy nằm trên giường bệnh, còn ông ấy lại

là người cuối cùng chạy đến. Hơn nữa, tất cả những chuyện này đều do ông ấy gây ra. Thế nên, ông ấy sẽ hối hận, tự trách, và sẽ suy nghĩ lại về

mối quan hệ giữa họ, đây là điều duy nhất mà một đứa con gái như tôi có

thể làm cho họ.

Về đến nhà, tôi gặp Lê Bằng đang vội vã lao ra khỏi nhà, nhưng chưa

kịp kể với anh chuyện về mẹ tôi, anh đã tóm lấy vai tôi và nói: “Mẹ anh

xảy ra chuyện, anh phải về nhà một chuyến!”.

Tôi kinh ngạc, lập tức nói: “Để em xin nghỉ, cùng anh về nhà”.

Tôi một lần nữa lên taxi, nghe thấy Lê Bằng ngồi cạnh hỏi: “Số điện thoại cấp cứu là bao nhiêu?”.

Tôi nói: “120”.

Tôi tỏ ra rất bình tĩnh và sáng suốt, còn Lê Bằng thì giống như kiến bò trên chảo, giống hệt tôi hai tiếng trước.

Tôi giúp Lê Bằng gọi điện đến trung tâm cấp cứu, Lê Bằng gọi điện về

nhà, dặn bố không nên quá hoang mang, cũng đừng di chuyển mẹ.

Lúc này tôi mới chợt nghĩ tới hỏi mẹ anh đã xảy ra chuyện gì?

Anh nói, mẹ bị ngã, lăn từ trên cầu thang xuống, hiện đang không thể cử động.

Bố anh hoảng sợ đến mức không biết phải làm gì, đành phải gọi điện cho anh cầu cứu.

Lúc chúng tôi đến được nhà của bố mẹ Lê Bằng, mẹ anh đã được cáng lên xe cứu thương, bố anh sợ đến mức mặt trắng bệch, ngồi bên cạnh, hoang

mang bất lực.

Chúng tôi lên xe cứu thương cùng ông, nhìn mẹ anh hôn mê bất tỉnh, bên ngoài, giao thông đang trong tình trạng tắc nghẽn.

Từ đầu đến cuối, bố anh không nói câu nào, chỉ lấy hai tay che mặt, cúi đầu lặng lẽ thở dài.

Điều này lại khiến tôi hiểu ra một điều, nếu muốn tìm một người bạn

đời, tốt nhất nên tìm một người biết chút ít kiến thức về cuộc sống, nếu không khi có chuyện xảy ra người kia sẽ rơi vào tình cảnh chân tay

luống cuống, đó mới là bi kịch thật sự.

Tôi còn phát hiện ra rằng, vào những lúc quan trọng nhất chúng tôi đều nói: “Mẹ anh, mẹ em”, chứ không phải mẹ chúng ta.

Mẹ anh và mẹ tôi bị đưa vào cùng một bệnh viện, tôi chịu trách nhiệm an ủi bố anh, còn anh làm thủ tục kiểm tra, nhập viện.

Tôi và bố anh ngồi ngoài hành lang, ông kể về những ngọt ngào và cay

đắng mà vợ chồng ông từng cùng nhau trải qua, rồi nói với tôi rằng, trên thế giới này người có thể cùng chung hoạn nạn với mình chỉ có thể là

người bạn đời của mình.

Tôi nhìn hàng tóc mai bạc phơ và khuôn mặt ủ rũ của ông, chợt cảm

thấy chúng hoàn toàn trái ngược nhau, thầm nghĩ, mối quan hệ mà lấy được nhiều nước mắt của người ta nhất là quan hệ vợ chồng, mối quan hệ khiến người ta đau lòng nhất cũng là quan hệ vợ chồng. Thành công cũng do vợ

chồng, thất bại cũng tại vợ chồng, mối quan hệ này có thể khiến người ta cảm động hoặc đau lòng. Giống như bố mẹ tôi.

Lúc tôi xuống tầng mua đồ ăn sáng cho bố anh, tôi thấy bố mình đang đứng nói chuyện điện thoại ở lối rẽ.

Bố tôi nói với người ở đầu dây bên kia rằng: “Bà ấy bị viêm dạ dày

cấp tính, anh buộc phải ở lại chăm sóc. Em đừng có gây sự trong chuyện

này, có phải là anh không muốn về đâu! Anh nói rồi, em thôi ngay đi, em

bắt anh ngay lập tức phải về với em, em vô lý quá!”.

Ông ấy đang nói chuyện với ai, không cần nói cũng biết được đáp án.

Tôi xả hết những nỗi bực dọc đã kìm nén trong cả buổi sáng, xông lên

phía trước giống như mãnh hổ thoát khỏi gông xiềng, giật lấy điện thoại

của bố, ông muốn đòi lại, nhưng bị cốc sữa đậu nành tôi vừa mua trên tay hất đầy người. Ông thấy tôi trừng mắt bèn đứng im. Chắc chắn đã bị sự

nóng nảy của tôi làm cho khiếp sợ.

Tôi hét vào điện thoại: “Xin cô hãy chú ý một chút đến tư cách của

mình. Nếu có bản lĩnh, hãy tìm lấy một mảnh đất còn nguyên sơ mà khai

khẩn, đừng có nghĩ mãi tới chuyện đến nhà người khác trộm đồ. Nếu đến

thể diện mà cô cũng không cần, thì tôi cũng không ngại lột trần lớp vỏ

ngụy trang của cô, loại ti tiện như cô, ắt sẽ có người trừng trị!”.

Tôi không ngờ được rằng, mình lại có khả năng ăn nói đến vậy, có thể

mặt không đỏ, không cần thở hổn hển mà có thể sỉ nhục một người đàn bà

khác. Từ đó có thể thấy, con người nếu bị áp bức quá mức, có thể một

bước mà lên tận trời xanh.

Người phụ nữ ở đầu dây bên kia, hét ầm lên…

Tôi nhìn trừng trừng bố tôi, rồi nhanh chóng cảnh cáo người đàn bà

kia: “Xin lỗi, người đàn ông đó của cô hơn hai mươi năm trước đã cùng

với một người đàn bà khác sinh ra tôi, người đàn ông đó của cô, trước

đây đã từng là chồng của mẹ tôi, sau lại thành bố tôi, cuối cùng mới trở thành con người mà cô vẫn gọi là “người đàn ông của cô”, nhưng quan hệ

của hai người sẽ không được pháp luật của bất cứ quốc gia nào công nhận. Đồng nghĩa với việc cô sẽ mất đi cả