ong.
Lê Bằng đọc địa chỉ hết sức điềm tĩnh, rồi nhìn sang tôi.
Tôi bĩu môi, hỏi: “Chẳng phải anh nói phải giữ bí mật về mối quan hệ của chúng ta ư, sao lại lên xe cùng em ngang nhiên vậy”.
Anh nhướng mày đáp: “Em còn dám đứng giữa văn phòng mơ mộng về một
chú ngựa hoang dũng mãnh khác, thì việc anh lên xe cùng em có là gì
đâu”.
Tôi á khẩu, lòng tự tôn và sự xấu hổ khiến tôi không thể phản bác.
Nhưng tôi cũng có thể hiểu được cảm nhận của Lê Bằng, bị vợ cắm một
chiếc sừng vô hình ngay trước mặt, tất nhiên anh phải tức giận.
Tôi vốn định giải thích, nhưng dọc đường về nhà, tôi không tìm được cơ hội để nói.
Mãi đến khi Lê Bằng tắm gội, tôi nghe điện thoại hộ anh.
Người gọi đến tên là gì, tôi đã quên mất, nhưng mục đích và thân phận của cô ta tôi nhớ rất rõ. Cô ta nói rằng, gần đây cô ta đang làm quản
lý tài vụ, hỏi Lê Bằng có hứng thú đầu tư không, cô ta còn nói mình là
bạn gái cũ của Lê Bằng và hỏi tôi là ai.
“Tôi là vợ anh ấy, là vợ hợp pháp trên giấy đăng ký kết hôn.”
Lúc này, Lê Bằng quấn chiếc khăn tắm bước ra, anh quả thật rất gợi cảm.
Anh nghe điện thoại, vừa nhìn tôi, vừa nói chuyện.
“Ừ, đúng, anh đã kết hôn, kết hôn khá vội nên không mời em, lần sau anh sẽ bù đắp.”
Nụ cười trên gương mặt tôi biến mất, nghĩ mãi về câu “lần sau anh sẽ bù đắp”.
Lần sau? Lần kết hôn sau? Anh muốn kết hôn mấy lần?
Lê Bằng gác máy, tôi là người lên tiếng trước, hỏi: “Lần sau anh sẽ bù đắp nghĩa là sao?”.
“Anh chỉ tiện mồm nói vậy thôi.”
“Bạn gái trước của anh không phải là Lâm Nhược sao? Thế cô ta là ai?”
“Cô ấy là người trước Lâm Nhược.”
Tôi dừng lại trong giây lát, rồi hỏi: “Vậy trước cô này còn mấy cô nữa?”.
Lê Bằng đang định trả lời, thì bị tôi chen ngang.
“Thôi thôi thôi, anh đừng nói với em thì hơn, em không chịu nổi cú sốc này đâu.”
Tôi đang định vào nhà tắm, thì bị Lê Bằng kéo lại, hơi ấm trên người
anh xộc thẳng vào mũi. Tôi ngửi thấy một mùi hương quen thuộc, nhưng
nhất thời không nhớ ra được.
“Em đã hỏi anh vậy thì anh cũng phải hỏi em, trước Trương Lực còn mấy người nữa?”
“Thôi đừng hỏi, nếu em nói cho anh biết, chắc anh sẽ nhập viện vì đau tim, chúng ta hãy để cho nhau một khoảng riêng tư đi.”
Trong lúc nói câu này, tôi đã nhớ ra nguồn gốc của mùi hương đó, tôi
cố vùng thoát ra khỏi vòng tay anh, chạy vào nhà tắm nhìn, rồi nổi giận
đùng đùng đi ra.
Tôi quát lớn: “Lê tiên sinh, em đã nói với anh bao nhiêu lần rồi! Lọ
màu vàng mới là dầu gội, còn màu xanh là sữa tắm, anh dùng hết cả nửa
bình sữa tắm của em để gội đầu!”.
“Thảo nào mà anh xoa mãi cũng không thấy bọt, hóa ra là sữa tắm. Mà
sao em lại gọi anh là Lê tiên sinh? Lại còn nổi nóng đến như vậy? Còn
nữa, sao lúc nào em cũng nói: của anh, của em, chẳng phải đó đều là đồ
đạc trong nhà chúng ta sao?”
Hễ nóng giận tôi lại gọi anh là “tiên sinh”, mặc dù sau lưng đã gọi như vậy không biết bao nhiêu lần.
Còn nữa, sữa tắm là của tôi, bởi vì nó được sản xuất để dùng riêng
cho làn da của phụ nữ, tôi là người phụ nữ duy nhất của nhà này, vì vậy
sữa tắm đó là của tôi, còn đầu anh là của anh. Về điểm này tôi rất kiên
quyết.
Tôi nói: “Tại sao em không được tức giận? Lọ sữa tắm đó trị giá những hai trăm hai mươi lăm đồng, mỗi lần gội anh dùng hết nửa lọ. Đây cũng
không phải là lần đầu tiên em nói với anh đó là sữa tắm, nhưng có lần
nào anh nhớ đâu! Anh hãy nhìn rõ chữ trên đó rồi mới dùng có được
không!”.
Anh bắt đầu cao giọng: “Một lọ sữa tắm hơn hai trăm đồng? Ngày trước
anh dùng Safeguard chỉ có vài đồng mà tắm cũng sạch, sao lại lãng phí
tiền của vào mấy thứ này đến thế?”.
Suýt nữa thì tôi bị làm cho tức chết, mở miệng mấy lần mới thành lời: “Thế gọi là biết hưởng thụ cuộc sống, anh không có được tính này em sẽ
bồi dưỡng dần cho anh!”.
Anh bỏ chiếc khăn mặt đang vắt trên cổ xuống, nói: “Anh không cần thứ này, bắt đầu từ ngày mai anh sẽ dùng Safeguard của anh!”.
Lê Bằng quay người đi vào phòng ngủ, bỏ mặc tôi và sữa tắm của tôi, tôi cảm thấy tôi và nó rất thừa thãi.
Bữa tối không ai trong hai chúng tôi chịu vào bếp, Lê Bằng ở trong
phòng ngủ nghiên cứu tài liệu, liên tục vọng lại tiếng lật giấy tờ. Tôi
ngồi ở phòng khách xem ti-vi, tay cầm một cốc trà sữa và một đĩa hạt
dưa.
Chúng tôi đang giận nhau, đang chờ xem ai sẽ đứng dậy trước vào bếp làm bữa tối.
Nhưng chứng tôi đều không ngờ được rằng, bữa tối không phải được nấu
mà là tự tìm đến cửa, lại do một vị khách không mời mà đến đem tới,
chính là người đàn ông tôi không muốn nhìn thấy: Vi Nguyên.
Dưới sự thúc giục không ngừng của chuông cửa, tôi bước ra mở cửa,
gương mặt với nụ cười giả tạo của bố tôi hiện ra, khiến tôi cảm thấy
buồn nôn.
Không có việc cần thì không tìm đến điện Tam Bảo, chắc chắn ông ấy lại đến để gây sự.
Bố tôi đem cá hấp, đậu phụ cay, sườn chua ngọt, nấm Bắc Khẩu xào, rau cải thái vát xào tỏi và đậu phụ hành đến. Ông ấy tự nhiên như trở về
nhà, trải hai tờ báo lên bàn ăn, sau đó đem tất cả những món ăn đó bày
ra, cố ý lấy thức ăn dụ tôi thay đổi nét mặt.
Tôi trừng mắt nhìn ông, nói: “Bố đến đây làm gì?”.
“Bố sợ con đói, nên m