hút ánh mắt y, tiện bề cướp giải dược? Khóe miệng Lý Thiên Hựu nhếch lên một nụ cười. Nơi giấu thuốc đã có thuốc độc Nguyệt Phách rải, lại có cao thủ trong Vương phủ canh gác, xông vào thì sẽ không ra được nữa. Y bình thản nhìn mấy người Trần quốc bị thị vệ giáp công, không hề ra tay.
Vĩnh Dạ đã có lớp mạng che chắn nên không lo Lý Thiên Hựu để ý tới ánh mắt mình, nhìn Lý Thiên Hựu cười thầm, người trộm thuốc sẽ không xuất hiện ở nơi giấu thuốc đâu. Chỉ có điều... Vĩnh Dạ nhìn về căn nhà tranh ở góc hoa viên, ngồi lên ghế mềm định ra về.
Vị nữ công tử đó quát to một tiếng, lao về phía Vĩnh Dạ.
Lý Thiên Hựu thất kinh, ra tay nhanh như gió.
Với công lực của y thì muốn chặn trước nữ công tử đó không hề khó khăn, Vĩnh Dạ thì sợ hãi ngã từ trên ghế xuống, lăn lông lốc tới bên nữ công tử bị nàng ta dùng quạt chặn lại, ho không ngớt.
- Trần quốc bại binh, đang đàm phán nghị hòa với nước ta, các vị không biết hậu quả sao? - Lý Thiên Hựu nóng ruột, đã gần bắt được người rồi còn để xảy ra cớ sự. Bổn ý của y là muốn khiến hắc y nhân thừa lúc hỗn loạn đi cướp giải dược, nhân cơ hội đó bắt luôn. Không ngờ lại khiến người nước Trần trà trộn vào hội thi thơ của Vương phủ, lại còn bắt Vĩnh Dạ làm con tin. Lúc này nếu Vĩnh Dạ có mệnh hệ gì thì y biết ăn nói với Đoan Vương thế nào? Y lạnh lùng lên tiếng hỏi, trên gương mặt anh tuấn đã bao phủ bởi một lớp băng lạnh.
Tường Vi sợ hãi bỏ mặc đám thị vệ người Trần xông tới, nhưng vì Vĩnh Dạ đang nằm trong tay nữ công tử kia nên không dám vọng động, chỉ to giọng quát: - Ngươi mà làm chàng bị thương, ta sẽ bắt ngươi đền mạng!
Vị nữ công tử đó thả Vĩnh Dạ ra, phủi tay áo, nói: - Dừng tay!
Cuộc chiến dừng lại, chúng nhân nghi hoặc giây lát, vị nữ công tử đó mỉm cười: - Ngọc Tụ bái kiến Hựu thân vương. Chỉ tại bất bình với Quận chúa ra lời sỉ nhục nước ta nên mới làm thơ phản kháng. Nếu nói tới việc lưỡng quốc đang đàm phán nghị hòa, An quốc lại coi thường Trần quốc như thế thì Ngọc Tụ không biết nghị hòa còn ý nghĩa gì?
Lý Thiên Hựu bất giác giật mình, nhìn nàng chăm chú, trong lòng vô cùng kinh hãi, người đó là công chúa Ngọc Tụ của Trần quốc.
Đương kim thiên hạ có tứ mỹ nổi danh: An quốc có Tường Vi quận chúa, Tề quốc có Lạc Vũ công chúa, Trần quốc có Đại Giả An gia Tứ tiểu thư, và một vị nữa là Ngọc Tụ công chúa mới mười sáu tuổi của Trần quốc.
Nghe đồn vị công chúa này xinh đẹp vô cùng, văn võ song toàn tâm tư cẩn mật, lại cực kỳ cao ngạo. Tường Vi lên tiếng sỉ nhục nước Trần trước, với bản tính của Ngọc Tụ thì làm gì có chuyện nhịn nỗi nhục này? Nghĩ tới đây, Lý Thiên Hựu ngượng ngùng cười: - Thi văn hội hữu, khó tránh có lúc không phục nhau, ban nãy chỉ là hiểu lầm. An, Trần hai nước ngừng chiến nghị hòa, để bách tính tránh khỏi cuộc chiến hỏa, đó mới là đại sự hàng đầu.
Hựu thân vương đã lên tiếng, Trương Liên Thảo cũng ho khan một tiếng rồi cười: - Chỉ là hiểu lầm thôi, thi hội tiếp tục!
Chúng nhân đều biết đoàn sứ thần nước Trần đã tới kinh đô, thấy công chúa Ngọc Tụ xinh đẹp trong lời đồn cũng tới hội thi coi náo nhiệt thì vừa tò mò, vừa chăm chỉ làm thơ để lấy lòng người đẹp.
Thơ hay không dứt.
Thế tử thứ lỗi ban nãy khẩn cấp quá, chỉ muốn dừng cuộc đấu. Thế tử không sao chứ? - Ngọc Tụ dịu dàng xin lỗi, vươn tay định đỡ Vĩnh Dạ dậy.
Tường Vi lập tức đẩy nàng ra, thấy Vĩnh Dạ nằm trên mặt đất ho khù khụ thì đau lòng hỏi: - Vĩnh Dạ ca ca không sao chứ?
Vĩnh Dạ lắc đầu, leo lên ghế định đi.
Lý Thiên Hựu biết rõ Vĩnh Dạ bị mất mặt giữa đám đông, lại bị lạnh nhạt, cảm thấy có lỗi nên giữ cái ghế lại, dịu giọng nói: - Vĩnh Dạ, đây là công chúa Ngọc Tụ của nước Trần. - Giọng y rất khẽ, chỉ nói cho mình Vĩnh Dạ nghe, nghĩ bụng Vĩnh Dạ có lẽ là người biết nặng nhẹ, có thể thông cảm cho mình. Nếu vì Vĩnh Dạ mà khiến hai nước nghị hòa thất bại thì đúng là họa lớn.
Ai ngờ Vĩnh Dạ ho khan một tiếng, cười khẽ: - Chỉ là một nàng công chúa của nước bại trận dưới tay phụ vương thôi mà.
Cáo từ.
Giọng Vĩnh Dạ cũng rất khẽ, nhưng tiếng nào cũng lọt vào tai Ngọc Tụ.
Nàng vốn tưởng rằng mình nhẹ nhàng xin lỗi là được, Vĩnh Dạ có lẽ cũng thông cảm, không ngờ lại bị sỉ nhục, gương mặt lập tức trắng bệch, hếch cằm lên giễu cợt: - Đoan Vương anh vũ, thật đáng tiếc!
Lý Thiên Hựu cau mày, vị công chúa Trần quốc này đúng là vô cùng ngạo mạn, chẳng trách Vĩnh Dạ lại nổi nóng.
- Vĩnh Dạ ca ca, muội đưa huynh hồi phủ nhé! - Tường Vi thận trọng nói.
Vĩnh Dạ nhìn về chỗ giấu thuốc trong Vương phủ, cười nói: - Hôm nay tường vi đang nở rất đẹp, hái cho ta một bông đi.
Chiêu này của Vĩnh Dạ khiến Tường Vi ngơ ngác, lời vừa mới dứt, Tường Vi đã chạy ra hoa viên ngắt một đóa hoa. Khi quay lại, Vĩnh Dạ đã đi rồi.
Tường Vi bực bội, trút hết giận dữ lên người Ngọc Tụ, giơ tay chặn nàng ta lại: - Cô dám sỉ nhục chàng, rút kiếm! Không thì lại nói An quốc chúng ta bắt nạt cô.
- Tường Vi, đừng quậy nữa! Đưa công chúa về dịch quán! - Thiên Hựu chặn Tường Vi lại. Ngọc Tụ đã hiển lộ thân phận, không dám gánh tội danh phá hoại quá trình nghị hòa của hai nước, trong lòng cho dù có giận đến đâu