che mặt, đôi mắt tên thích khách chỉ tràn đầy sự tuyệt vọng và cô độc.
Phong Dương Hề đã từng nhìn thấy rất nhiều ánh mắt, tuyệt vọng, bội phục, sùng bái, phòng bị, sợ hãi, đau khổ... nhưng cái cảm giác cô độc trong mắt hắc y thích khách kia lại khiến hắn giật mình. Nó giống như phiến lá cuối cùng bị cơn gió mùa thu cuốn đi, cô đơn, lặng lẽ, cơ thể vì vết thương mà khẽ khàng run rẩy, cuộn thành con ốc.
Y khiến Phong Dương Hề nhớ lại bản thân, lúc nào cũng một thân một mình, phiêu bạt giang hồ. Nếu không phải y đã phạm vào cấm kỵ của hắn thì có lẽ cũng chưa tới mức phải giết y.
- Ta luôn rất tò mò trông ngươi như thế nào? Ta muốn nhìn mặt ngươi. - Nói rồi hắn dùng thanh trường kiếm gạt mảnh vải che mặt của Vĩnh Dạ lên.
Trước mặt hắn bỗng dưng xuất hiện một luồng ngân vũ, lực đạo rất mạnh, khiến Phong Dương Hề thậm chí còn có thể nghe thấy tiếng kim xé gió, như con rắn độc đang thè lưỡi bắt mồi, xen giữa âm thanh này là một tia sáng chói lòa nhất, cảm giác xé gió ập tới. Phong Dương Hề quát mạnh một tiếng, lùi về sau, thanh trường kiếm lóe lên thành một đường ánh sáng, quét sạch sẽ đám ngân vũ. Bàn tay múa lên, trong chốc lát đã kẹp dính một thanh tiểu phi đao lá liễu. Hắn hừ giọng: - Đây là ngọn phi đao thứ hai ba ta thu thập được trong bảy năm trời, ngươi dùng phi đao độc môn để giết hai mươi ba người, giảo hoạt! Ngươi tưởng ta không biết phòng bị sao? Giờ ngươi còn gì để nói?
Vĩnh Dạ thở dốc, dường như rất kinh ngạc vì Phong Dương Hề đã phá được chiêu cuối cùng của mình, sự tuyệt vọng trong mắt càng sâu hơn. Vĩnh Dạ hạ thấp giọng, bật cười khàn khàn: - Ta chỉ là một thích khách, một thích khách nhận tiền giết người, đó là bát cơm của ta. Bại dưới tay ngươi, ta còn gì đâu để nói?
- Phải, ta biết ngươi là thích khách, hơn nữa còn là thích khách của Du Li Cốc. Tâm nguyện bình sinh của ta là tiêu điệt Du Li Cốc. Ta không thể không giết ngươi, nhân tiện báo thù cho những người tốt chết dưới tay ngươi! - Phong Dương Hề hùng hồn tuyên bố.
- Ngươi đã biết rồi thì càng phải hiểu rằng, giết những người đó hay không không phải do ta quyết định, vì sao ngươi không tìm Chủ sự của Du Li Cốc? - Vĩnh Dạ bi phẫn nói.
- Ta sẽ đi tìm, nhưng ngươi cũng phải chết! - Thanh trường kiếm của Phong Dương Hề chỉ thẳng mặt Vĩnh Dạ.
Nằm dưới đất ngẩng lên nhìn người kia, Vĩnh Dạ cảm thấy phong thái ấy của Phong Dương Hề hệt như một bậc vương giả. Thế giới mà cá lớn nuốt cá bé, quả nhiên kẻ thắng làm vua. So với Phong Dương Hề, Vĩnh Dạ tuy là con của Vương hầu nhưng hèn mọn hơn nhiều. Vĩnh Dạ rất không thích cảm giác này, cũng hứ một tiếng, đột ngột đứng lên, phủi đất trên người đi, cười cười: - Ta không muốn chết, cũng không muốn để ngươi chết, ta đi đây.
Phong Dương Hề ngỡ ngàng, trong lòng bỗng dấy lên cảm giác bất an mãnh liệt, sao đột nhiên tên thích khách đó lại khỏe lại?
Vĩnh Dạ ngạc nhiên nhìn hắn, chớp mắt, vẻ thất vọng trong đôi mắt bỗng trở nên bừng sáng, đôi mắt lóe lên ánh sáng thần bí trong đêm tối. Vĩnh Dạ nghiêng đầu nghĩ ngợi: - Có phải ngươi rất muốn nhìn thấy ta không? Lại đây!
Sau cảm giác bất lực tột cùng, y lại đứng lên, mang phong thái cười nhạo cả thiên hạ. Phong Dương Hề đại nộ, dẫu biết rằng không hay, vẫn bước một bước về phía Vĩnh Dạ, chỉ một bước thôi đã cảm thấy đan điền đau nhói, ngã nhào xuống. Hắn trợn mắt nhìn Vĩnh Dạ, bàn tay nắm ngọn phi đao đã xanh ngắt: - Bỉ ổi!
Vĩnh Dạ cúi đầu cười, khinh bỉ nói: - Kẻ tham tài chịu chút đau khổ cũng là xứng đáng. Một ngọn phi đao giá mười lượng bạc đấy. Nhớ nhé, sư phụ ta từng nói, thích khách luôn có chiêu cuối cùng, gọi là bỉ ổi. Có điều, cũng chưa phải là bỉ ổi lắm, loại độc này không lấy được mạng ngươi đâu! - Nói rồi mũi chân điểm nhẹ, người bay vọt lên, trong phút chốc biến mất không để lại dấu vết.
Phong Dương Hề tức tối, mặt mũi tối sầm, gầm lên với cái bóng đã bỏ đi xa: - Ta nhất định sẽ bắt được ngươi!
Vĩnh Dạ tính toán thời gian, lòng nóng như lửa đốt. Thời gian giao đấu giữa hắn với Phong Dương Hề quá dài, một cảm giác đau nhói ập vào ngực, nếu không nhanh thêm chút nữa thì Hựu thân vương sẽ về Vương phủ mất.
Vĩnh Dạ hoàn toàn không tin bản danh sách mà Lý Ngôn Niên đưa. Đưa cho Đoan Vương đọc chưa chắc đã tìm ra manh mối, ngược lại còn làm bại lộ hành động tiếp theo. Vĩnh Dạ không thể để phụ vương bị cuốn vào chuyện này, cũng không thể để Du Li Cốc hoài nghi, chỉ đành đích thân xâm nhập vào Vương phủ của Hựu thân vương để ăn trộm bản danh sách thật.
Theo như tính toán của Vĩnh Dạ, cho dù Đoan Vương không hiểu dụng ý của mình thì vẫn sẽ mời Hựu thân vương tới phủ chuyện trò. Quách Kỳ Nhiên có vị trí vô cùng quan trọng trong lòng Đoan Vương. Ông không thể khiến Vĩnh Dạ bại lộ thân phận, như thế vô tình sẽ đánh thức Hựu thân vương, khiến y phái người bảo vệ Quách Kỳ Nhiên cũng là chuyện đương nhiên. Quách Kỳ Nhiên ít nhiều cũng là một Binh bộ Thượng thư, một cơ hội tốt để lôi kéo người khác như vậy, chắc chắn Hựu thân vương sẽ không bỏ qua.
Khi nhìn thấy cao thủ của Hựu thân vương phủ trong nội phủ của họ Quách, lại nhìn thấy Phong Dươn
