Polaroid
Vĩnh An

Vĩnh An

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325143

Bình chọn: 7.00/10/514 lượt.

Khí hành lễ nói: "Lúc này bệ hạ đang gặp Địch Nhân Kiệt, mời các vị quận vương về Đông cung trước đi." Nàng nói xong liền đi về phía ta, không nói gì, chỉ đưa tay đỡ ta đứng lên.

Hai chân ta quỳ lâu sớm không còn cảm giác, bắt gặp ánh mắt Lý Long Cơ sáng quắc nhìn ta chằm chằm, vội nghiêng đầu tránh đi. Hoàng cô tổ mẫu nói rất rõ ràng, Lý Long Cơ là một cháu trai được bà ưa thích, lại không phải trưởng tử của Thái tử, cách đế vị khá xa, tất nhiên là nơi có thể an tâm dựa vào. Chẳng lẽ ở trong mắt bệ hạ, ta là người tính kế với cả một thiếu niên mười tuổi ?

Uyển Nhi vẫn luôn lấy khăn che miệng, nhẹ giọng ho khan, thẳng đến khi đưa ta về chỗ nàng mới ngừng ho.

"Lần này muội quỳ, xem như ta cũng liên lụy", Uyển Nhi cười cười, vỗ vỗ giường, nói: "Ngồi lại đây, ta và muội nói mấy câu." Ta đi qua ngồi xuống, đầu gối đau nhức, không khỏi xuýt xoa.

"Khi ta mười bảy tuổi cũng giống như muội, vì người Lý gia quỳ gối cùng một chỗ", Uyển Nhi nhẹ giọng nói, "Hôm nay nhìn thấy muội, mới nhận ra lúc ấy thật là khờ, đó là con ruột mà bệ hạ còn có thể nổi lên sát ý, thêm một Uyển Nhi ta nữa thì cũng có là gì ? Vốn tưởng rằng quỳ xuống cầu xin, chỉ cần có thể làm bệ hạ lưỡng lự nhiều thêm một khắc cũng tốt, còn có cơ hội quay về, không ngờ chỉ là đổ dầu vô lửa."

Ta yên lặng nhìn nàng, nàng tùy tay rót chén trà, đưa cho ta, nói tiếp: "Hoàng cô tổ mẫu muội vốn đa nghi, nếu để cho bệ hạ biết người bên cạnh cũng bị lôi kéo, thậm chí không tiếc lấy mạng ra bảo vệ, chẳng phải càng làm cho người kiêng kị?"

Nàng nói không sai, nhất châm kiến huyết*, mới vừa rồi tình thế cấp bách ta đúng là chỉ nghĩ muốn làm sao cho bệ hạ do dự thêm một chút, để bà nhớ lại đó là tôn nhi ruột thịt của mình, nói không chừng còn có đường sống quay về, lại quên rằng ta là người Võ gia.

*Một kim thấy máu: một câu trúng trọng tâm, nói trúng tim đen v.v..

"Có điều, phàm là kẻ rơi vào đại lao của Lai Tuấn Thần, thấy qua dụng cụ tra tấn đã muốn mất nửa cái mạng, huống chi là bị thẩm vấn ?" Uyển Nhi thở dài: "Nếu hắn còn sống, có lẽ ta cũng sẽ như muội. Nếu người trong lòng bị đinh đóng vào tay chân, đập não lấy tủy, sợ duy nhất chỉ có nữ nhân như bệ hạ mới có thể bình thản ung dung."

Ta nghe nàng nhắc đến “hắn”, trong lòng ẩn ẩn đoán được một người. Bảy tám năm trước, ta là một hài đồng mấy tuổi, mà Uyển Nhi bất quá cũng mới mười sáu mười bảy tuổi, bất luận người nàng bảo vệ là Lí Hoằng hay Lý Hiền, cuối cùng đều chỉ là một chuyện cũ thê lương.

Ta do dự một chút, mới hỏi nàng: "Vì sao hôm nay Hoàng cô tổ mẫu không trị tội ?"

Ta không tin dựa vào chuyện Uyển Nhi năm đó, hay là việc ta quỳ gối hôm nay mà có thể làm cho bà thay đổi ý định, dù sao không phải là việc cỏn con như rơi chén vỡ dĩa, mà là muốn mưu soán đế vị. Bọn ta chắc chắn không thể biết được nội tình vụ án Địch Nhân Kiệt mưu nghịch, đây mới là lý do chân chính khiến bệ hạ không truy cứu nguyên nhân.

Uyển Nhi nghiêng đầu nhìn ta, dường như rất hiểu ý: "Muội là muốn hỏi ta, Địch Nhân Kiệt mưu nghịch rốt cuộc là như thế nào, đúng không?" Ta gật gật đầu, chờ nàng vạch trần bí mật này, Uyển Nhi chống đầu, nói: "Án này ta cũng không biết chi tiết, là thúc phụ muội Võ Thừa Tự cùng Lai Tuấn Thần tự mình thẩm tra xử lí, có điều mới vừa rồi bệ hạ đã tuyên Địch Nhân Kiệt vào cung, tám chín phần mười là muốn miễn xá ."

Ta đột nhiên sáng tỏ, Hoàng cô tổ mẫu chẳng qua là thăm dò các quận vương, kỳ thật sớm đã có quyết đoán trong lòng. Bà muốn thử bọn họ, Vĩnh Bình quận vương ở Thái Sơ cung quỳ trên tuyết một đêm cũng không khiến sự tình chuyển biến tốt hơn. Bắt đầu từ sự kiện ở Phượng Dương môn, hoặc trước khi ta vào cung, hay đơn giản là từ khi Lý Hiền chết, Lý Hiển bị lưu đày, Thái tử và các quận vương đã trở thành người mà bà không tín nhiệm nhất.

Uyển Nhi cười nhìn ta, chờ ta đem tất cả suy nghĩ cẩn thận, mới tiếp tục: "Bất quá lần này muội quỳ cũng tốt, vạch rõ lòng nghi ngờ của bệ hạ đối với muội, nếu không muội không biết trong lòng bệ hạ suy nghĩ gì, ta từ đầu đến cuối lại chẳng hay biết gì, chỉ có một mình bệ hạ mang lòng ngờ vực, luôn âm thầm quan sát hành động của muội, ta ngẫm lại đã thấy sợ."

Ta xấu hổ cười cười: "Nhưng lần này xem như thanh danh muội bị hạ thấp rồi, tính kế với cả một Lâm Tri quận vương mới mười tuổi."

Uyển Nhi tự rót chén trà, ngồi xuống, nghiêm túc nói: "Như vậy mới tốt. Trong cung này có ai không tính kế ? Để cho bệ hạ thấy được muội tính kế, người mới có thể yên tâm, không nhìn ra mới là điều người kiêng kị nhất", nàng uống một ngụm trà, thở dài: "Nếu Vĩnh Bình quận vương có một hai điểm sai lầm thì tốt rồi, cũng sẽ không trở thành cái bia cho cả trăm mũi tên ngắm vào."

Ta bị câu này làm cho toàn thân lạnh lẽo, không trả lời.

Thái tử trưởng tử vốn là cái đích cho mọi người chỉ trích, nếu sai đó là chết, không sai cũng là cất giấu dã tâm.

"Thật có lỗi", ta nắm tay nàng, "Việc này liên lụy đến tỷ."

"Ta thuận miệng oán giận vài câu, muội không cần tưởng thật", Uyển Nhi thổi lá trà trong chén, cười nói: "Mới vừa rồi bệ hạ quả thực rất giận dữ, mắng ta cứ