ai người đến truyền lời ?" Phụ vương đứng dậy, hai người khách khí vài câu, mới đều tự ngồi xuống, Hạ Chí đã bế Vĩnh Huệ đi đến cạnh ta.
Lý Long Cơ liếc mắt đánh giá ta một cái, dịu dàng nói: "Sắc mặt vẫn không tốt lên được, nàng chưa uống thuốc sao?" Ta đáp vâng, nâng chén uống trà, cố ý tránh nói chuyện với hắn. Hắn cũng không hỏi lại, lại quay đầu trò chuyện cùng phụ vương, đại khái đều là chúc mừng Địch Nhân Kiệt khải hoàn trờ về, Đột Quyết đại bại.
Qua một lát, phụ vương ôm Vĩnh Huệ đi, hắn quét mắt đồ ăn trên bàn, nói: "Hai người chưa ăn hết, ta cũng đang đói bụng, Hạ Chí, mang một bộ bát đũa mới đến đây." Hạ Chí hành lễ lui ra, ta vội gọi nàng lại, nói với Lý Long Cơ: "Đây là cơm thừa canh lạnh, làm sao có thể cho ngươi ăn, nếu ngươi muốn ăn gì, bảo hạ nhân đổi đồ ăn mới đi."
Hắn kinh ngạc nhìn ta, qua một hồi lâu mới nói: "Nàng rốt cục đã chịu nói chuyện với ta." Ta phân phó Hạ Chí dọn đồ ăn thừa, lại dặn nàng mang lên vài món Lý Long Cơ thường ngày thích ăn, đợi nàng ra cửa, mới nhìn Lý Long Cơ: "Trong thành Lạc Dương từ lâu có tin đồn là ngươi làm tất cả vì nụ cười hồng nhan, nếu ta không ra vẻ cầm sắt hài hoà, chẳng phải uổng phí tâm tư của ngươi."
Hắn đưa tay cầm đũa ngọc, gảy gảy miếng cá. Ta ngắm khuôn mặt nhìn nghiêng của hắn, từng bóng dáng liên tiếp hiện ra trước mắt, một hài đồng bảy tám tuổi, thiếu niên mười hai mười ba tuổi, cho tới bây giờ đã trở thành một nam nhân thân hình thon dài, mặt mày nội liễm. Hắn hoàn toàn thay đổi, mưu quyền tính kế chưa bao giờ có nửa điểm giấu diếm, từ đầu đến cuối đều thẳng thắn, bao gồm tâm tư hắn đối với đế vị.
Ta mở miệng: "Nếu ngươi muốn làm Thái Tông hoàng đế, ta sẽ giúp ngươi, nhưng ta sẽ không là Văn Đức hoàng hậu, đương nhiên, cũng sẽ không là Hoàng tổ mẫu." Hắn bình tĩnh nhìn ta: "Vĩnh An, nàng đang nói cái gì?" Ta kiên định nhìn hắn, nói: "Trừ phi giành được đế vị, nếu không bất luận kẻ nào ngồi trên vị trí kia, các ngươi đều gặp nguy hiểm. Cho nên nếu ngươi có tâm, mặc dù ta không làm được bày mưu nghĩ kế, may ra có thể dệt hoa trên gấm."
Mắt hắn mở to trong suốt, rạng rỡ sáng rọi: "Nàng nguyện ý ở lại bên ta, phải không?"
Ta gật gật đầu: "Đúng". Hắn đối diện với ta thật lâu sau mới nói: "Nếu nàng không muốn ——" . Ta xen lời hắn: "An bài ta cho gặp Thọ Xuân quận vương một lần, ta có lời nói cùng hắn." Hắn hoạt kê nhìn ta, qua một lát mới cười khổ: "Kỳ thật nàng không cần thông qua ta, nói cho Hạ Chí, nàng tự nhiên sẽ an bài cho nàng."
Ta ngẩn người, hắn lại nói: "Hạ Chí là người của đại ca, hắn sắp đặt ở cạnh nàng tất nhiên sẽ nói cho ta biết, cũng là được ta ngầm đồng ý. Hạ Chí rất thông minh, lại là tâm phúc đại ca, nếu gặp việc nguy hiểm đến tánh mạng, nàng ta sẽ đến giúp nàng", hắn gắp miếng cá, bỏ vào miệng nhai kĩ, sau một lúc lâu mới phun xương ra, nói: "Vĩnh An, mấy năm nay trong tối trong sáng, nàng cùng đại ca gặp mặt, ta chưa từng ngăn trở qua."
Ta lảng tránh tầm mắt của hắn, nhìn bọn hạ thay đồ ăn, không nói nữa.
Chỗ gặp mặt vốn là ở ngoài phủ, ta cự tuyệt, bảo ở thư phòng Lý Long Cơ là tốt rồi.
Khi ta bước vào, trong phòng chỉ có một mình Lý Thành Khí đang đứng cạnh cửa sổ, ánh nắng xuyên thấu qua ô vuông cửa sổ, chiếu thành từng vệt sáng chằng chịt trên người hắn.
Ta đứng yên ngay cửa, thoáng như trở về lần ngẫu ngộ năm đó ở Đại Minh cung. Nếu không có một lần tìm cuốn Lạc Tân Vương kia, ta sẽ không vào phòng Nghi Đô gặp được hắn, tất nhiên sẽ cũng không bởi vì Uyển Nhi đột nhiên tới, mà cùng hắn đi chung một đường đến ngày hôm nay.
Hắn nghe thấy tiếng động, quay đầu nhìn ta, nở nụ cười, nhẹ nhàng hỏi ta: "Thân mình tốt rồi chứ ?" Ta gật gật đầu, đi đến cạnh hắn: "Không sai biệt lắm, có Thẩm Thu ra tay, sợ là người chết cũng có thể cứu trở về." Hắn bật cười: "Thẩm Thu hay than thở nàng nói năng không tốt với hắn, hôm nay nghe ra là hắn hiểu lầm rồi, không ngờ nàng đối với hắn lại có tin tưởng như thế."
Ta mỉm cười: "Thẩm Thu ngay cả người mổ bụng moi tim có thể cứu trở về, ta làm thế nào lại không tin tưởng y thuật của hắn. Ta chỉ nghĩ từ trước đến nay hắn thích cãi nhau, ai dè sau lưng lại nói ta như thế." Hắn lắc đầu thở dài: "Hắn là tính tình như vậy, không phải rất chân thật sao."
Nhắc tới biến cố năm đó, đêm hôm ấy vẫn rõ ràng như thế.
Nhìn người trên giường máu chảy đầm đìa, hai tay Thẩm Thu cũng dính đầy máu tươi đem ngũ tạng trở về vị trí cũ, khâu miệng vết thương lại, ta chỉ có thể đứng bên cạnh Hoàng tổ mẫu, lo lắng chờ đợi. Cho tới nay, ta làm gì cũng đều là ôm hi vọng, cùng đợi một ngày kia được ở cùng Lý Thành Khí, dù khó khăn trùng điệp cũng muốn kề vai sát cánh bên hắn, ta không thể lại làm một người bất lực nữa.
Ta ngẩng đầu nhìn Thành Khí, nói: "Thành hôn cùng Nguyên thị ba năm, trong phủ cơ thiếp cũng có không ít, vẫn chưa có con, Hoàng tổ mẫu có từng hỏi qua chàng?" Hắn nhìn ta, lại nhìn ra ngoài cửa sổ, qua một lát mới trả lời: "Có hỏi qua, nhưng không nói nhiều lắm, ta là trưởng tử Tương vương, nếu không có gì cũng chưa phải chuyện xấu."
Hiện tại không phải là chuyện xấu, ai có thể đoán được