ản thì không đơn giản, nói khó
cũng không khó!” Bắt chước kiểu nói ba phải, chứng tỏ việc này không ổn!
“Trộm một món đồ!”
Thứ gì mà Khôi Hương lâu lớn như vậy lại không dùng tiền mua được, phải
kiếm người đi trộm?
“Diễm tỷ nói đùa à, tôi... giống ăn trộm lắm sao?” Diệp Thiện Thiện nghĩ
bụng. Loại chuyện này tìm ăn trộm chuyên nghiệp thì xác suất thành công
cao hơn mới đúng chứ?!
Diễm tỷ lườm cô một cái, cũng không trả lời mà tiếp tục nói, “Chắc ngươi
biết Vân Ẩn điện, là một trong hai đại điện có thế lực lớn nhất Đại Kiền!”
Diệp Thiện Thiện thật tình không biết! Vì thế ngậm miệng vểnh tai lên nghe.
“Vân Ẩn điện có một tấm bản đồ, ta muốn ngươi lấy tấm bản đồ này cho
ta!”
“Bản đồ? Để ở đâu? Làm sao mà trộm?” Diệp Thiện Thiện bất giác hỏi ra
tiếng.
“Chỗ an toàn nhất có lẽ nằm ngay trong phạm vi chiếu cố của Thương
Khung, đồ chắc ở trên người hắn!” Diễm tỷ đáp.
“Thương Khung là ai?” Diệp Thiện Thiện hỏi.
Diễm tỷ đảo mắt nhìn Diệp Thiện Thiện ngờ vực, “Thương Khung là điện
chủ Vân Ẩn điện...” Vẻ mặt giống như ai cũng biết tên tuổi người nọ mới
đúng!
“Như lời Diễm tỷ vừa nói, thế lực Vân Ẩn điện rất hùng mạnh. Giờ lại để tôi
đi trộm vật tùy thân gì đó của điện chủ... có hơi... quá coi trọng tôi không?”
Là quá coi trọng cái mạng nhỏ này của cô! Diệp Thiện Thiện nghĩ bụng, để
cho người ta tế đao, người ta còn ngại cổ cô nhỏ quá, cắt không được.
“Chuyện đó ta tự có sắp đặt riêng. Gần đây đang tìm một nha đầu thông
minh, gan dạ một chút, vừa hay ngươi lại xuất hiện! Cái này là trùng hợp!
Về sau lại để ta nhìn thấy ngươi có tình có nghĩa, ta rất thích, đó là cơ
duyên! Con người ta luôn thẳng thắn. Cho ngươi hai lựa chọn, một là làm
như ta nói, hai là... vừa rồi Tô ma ma nói với ta, rất hiếm khi gặp được xử nữ
có thân hình tiêu chuẩn như ngươi, hoàn toàn có thể ở lại Nhã Các nhưng
Nhã Các đã đầy người rồi. Mới nãy Lưu Phong còn muốn giành ngươi với
ta! Hắn quản lý lầu một “Bán Thân”, hay là thanh thuần xử nữ nhà ngươi
trước tiên ở lầu một tôi luyện một chút?” Diễm tỷ cười nham hiểm!
“Đúng rồi! Quên nói cho ngươi biết, tổng quản lầu một chính là cái gã liếc
mắt đưa tình với ngươi lúc chúng ta đi qua lầu một đó.” Diễm tỷ “tử tế” mở
miệng nhắc nhở!
Liếc mắt đưa tình? Diệp Thiện Thiện nghĩ nghĩ... A!! Là cái tên lăn lộn một
vòng!! Nhớ lúc ở lầu một suýt nữa muốn giơ chân đá hắn...
“Hắn không có việc gì sẽ tiện tay chọn vài cô có chút nhan sắc để trao đổi
tình cảm.” Diễm tỷ nhấn mạnh.
“Huống hồ ngươi không đi, vậy sẽ đến phiên Hương Nhi đi.”
Diệp Thiện Thiện bất lực nghĩ, căn bản không cho người ta lựa chọn, cái này
là biến thể của việc bức bách đây! Hôm nay rơi vào tình cảnh này, chỉ có thể
đáp ứng rồi đi bước nào tính bước đó.
“Diễm tỷ có kế hoạch gì thì nói đi!” Mặt Diệp Thiện Thiện hiện ra hai chữ
“Khuất phục”!
Diễm tỷ hài lòng cười tươi, ngụ ý ta biết ngay ngươi là đứa thức thời!
“Hai ngày trước, điện chủ Vân Ẩn điện Thương Khung lần đầu tiên phái
người đến. Hắn chọn Thu Nhi đầu bảng Nhã Các.”
Cái cô Mạc Nhược Thu diêm dúa kia? Diệp Thiện Thiện nghĩ thầm, tên
Thương Khung này tinh mắt thật.
“Vân Ẩn điện rất ít qua lại với Khôi Hương lâu, sắp xếp người vào đó khó
vô cùng! Lần này mua Thu nhi là cơ hội cực tốt để trà trộn vào Vân Ẩn điện,
bỏ qua lần này chắc gì đã có lần sau. Theo quy củ của Nhã Các, đầu bảng
bán ra đều được mang theo một nha hoàn bên người, như vậy ngươi sẽ có cơ
hội đi theo Thu nhi!”
“Nhưng chị cũng có thể đi mà, cơ hội lấy đồ của chị lớn hơn tôi nhiều chứ!”
Diệp Thiện Thiện ngờ vực!
Diễm tỷ thở dài, “Ngươi nghĩ vì sao Vân Ẩn điện lại là một trong hai điện
lớn nhất Đại Kiền hả? Trong mắt Thương Khung, Thu nhi căn bản không
làm được chuyện gì. Với thân phận nha hoàn sẽ không có người chú ý đến
ngươi. Tính Thu nhi háo thắng, thích hơn thua. Ả ta nhất định sẽ dốc sức
quấn lấy Thương Khung, khiến Thương Khung tập trung chú ý đến mình.
Ngươi nhân đó mà tìm chút manh mối, sau đó báo cáo lại cho ta, ta sẽ nghĩ
biện pháp tìm người chi viện, giúp ngươi lấy bản đồ!”
“Vậy Thu nhi hoàn toàn không biết sự tình?” Diệp Thiện Thiện hỏi.
“Nếu ả biết, làm sao gạt được ánh mắt Thương Khung?” Diễm tỷ vặn lại
“Nhớ kỹ, mới vào đừng lỗ mãng làm việc, đợi tất cả yên ổn rồi mới tìm cơ
hội điều tra! Hơn nữa làm việc phải mềm mỏng, hết thảy cẩn thận! Hiểu
chưa?”
“Diễm tỷ... vì sao lại muốn trộm tấm bản đồ đó?” Diệp Thiện Thiện hỏi!
Chẳng lẽ có kho báu?
“Ngươi chỉ cần lấy đồ, tất tật những chuyện khác đều không cần dò la. Biết
nhiều không hay ho gì đâu!” Giọng Diễm tỷ kèm theo cảnh cáo, một bên lấy
từ trong tay áo ra một cái bình ngọc, trút trong bình ra một viên thuốc màu
hồng ra hiệu cho Diệp Thiện Thiện nuốt!
Diệp Thiện Thiện ngạc nhiên nhìn viên thuốc trong tay, đưa mắt hỏi dò
Diễm tỷ! Hy vọng đây là thần dược có thể khiến người ta đao thương bất
nhập.
“Đây là Đồng Hoàn, là một thứ độc dược tàng hình! Ta cũng không lừa
ngươi! Muốn ngươi ăn là để ngừa vạn nhất, ta sẽ định kỳ cho ngươi dùng
một chút thuốc giải để trì hoãn thời gian phát độc.