vẫn còn mùi rượu đây này! Nói tiếp chủ đề chính, đừng có ngắt lời đấy. Lần
này đi xa một chút, mọi người đến tận nhà hàng Xuyên Ngoại Xuyên. Chuyện kể rằng,
bên cạnh nhà hàng Xuyên Ngoại Xuyên đó có một ảnh viện áo cưới mới khai
trương.” Nói đến đây nó dừng lại, đưa tay vân vê cằm nhìn tôi cười phóng đãng,
trông bộ dạng vô cùng tiểu nhân.
Trung tâm triển lãm này chuyên môn sản sinh ra những
con người mắc bệnh nói nhiều. Tôi tiếp tục đánh du kích: “Thế thì làm sao?”
Tiểu Điền hất mặt nói: “Được rồi, cứ coi là cậu thật
không biết gì đi! Thế thì để người biết chuyện là mình nói cho kẻ không biết gì
là cậu biết mọi chuyện mà mình biết còn cậu không biết nhé! Trong khung cửa
kính to to của cái ảnh viện áo cưới đó, có bày một bức ảnh cưới cũng to to,
siêu siêu lung linh.. Chú rể trông khá quen mắt, hình như là ông chủ lớn trước
kia đầu tư nâng cấp cho trung tâm triển lãm của bọn mình, còn cô dâu thì trông
là lạ, có điều mặt mũi thấp thoáng cũng có nhiều nét giống cậu. Nhưng có điều
cậu xinh làm sao được bằng người ta! Người ta bờ vai tròn trịa trắng nõn, ngực
ngô lên ngồn ngộn, con mương nhỏ giữa ngực như ẩn như hiện làm mấy anh trai
cùng đi với bọn mình suýt chảy máu cam! Nhất là bậc tiên sinh họ Trình kia, anh
ta đứng chết trân tại chỗ mãi không nhấc chân lên được - hóa ra ngài Trình lại
thích kiểu người như cậu, tiếc cho mình xinh đẹp thế này mà chẳng còn cơ hội
rồi!... Ê Tô Nhã, sao mà cứ đần người ra thế, mình nói tiếp cho mà nghe. Sau đó
bọn mình lại gần ô cửa kính đó, ối giời đất ơi! Bên dưới ghi rõ rành rành thế
này: Chúc bạn tốt Trác Hạo và tiểu thư Tô Nhã trăm năm hạnh phúc! Tô Nhã, cậu
biết không, cảm giác đầu tiên của mình khi đó hệt như bị sét đánh trúng người!
Hóa ra lợn sề trang điểm lên cũng có thể thành heo giống cơ đấy!”
Tôi cũng cảm thấy mình như bị sét đánh khi nghe Tiểu
Điền nhắc đến Ninh Hiên, đặc biệt lúc nó nhắc đến phản ứng của hắn, tôi có cảm
giác cả trận sấm sét rền vang dội xuống đầu mình.
Nếu hắn có thể tỏ ra đoạn tình đoạn nghĩa hơn một
chút, có thể tôi đã thấy đỡ hơn. Nếu hắn đối với tôi cũng giống như tôi đối với
hắn, vẫn chưa thể dứt tình, thì sau này hắn cũng sẽ như tôi, cả đời không thể
thấy hạnh phúc.
Tôi hi vọng biết bao hắn có thể hạnh phúc.
Bao năm qua, trái tim tôi vẫn không hề thay đổi, những
lời chôn kín trong lòng tôi cũng không hề đổi thay:
Nếu như trong hai chúng ta, vẫn còn một người có thể
được hạnh phúc, Ninh Hiên, em hy vọng người đó là anh.
Nếu như trong hai chúng ta, vẫn còn một người có thể
được vui vẻ, Ninh Hiên, em hy vọng người đó là anh.
Nếu như trong hai chúng ta, vẫn còn một người có thể
yêu thêm lần nữa, Ninh Hiên, em biết người đó nhất định không phải là em.
Cả buổi chiều hôm đó, tôi ngồi một chỗ như người mất
hồn, làm gì cũng không xong. Mấy người đã đến Xuyên Ngoại Xuyên lúc trưa thay
phiên nhau kéo tới trước mặt tôi, ép tôi phải mở to đôi mắt nặng trĩu ra để
thấy họ đáng thương nhường nào. Rồi người nào người nấy cười cợt gian xảo nói
chúc mừng tôi. Tôi cố nặn một nụ cười, nói cảm ơn từng người, từng người một.
Khó khăn lắm mới được một lúc rảnh tai thì điện thoại
lại bắt đầu kêu ầm lên. Tôi bỏ điện thoại ra xem ai gọi đến, màn hình hiển thị
một hàng số lộn xộn rất quen thuộc, là cuộc gọi từ nước ngoài.
Ấn nút nghe xong, tôi vội nói: “Tiêu Tiêu bà bà, bà ở
bển vẫn khỏe chứ ạ?”
Tiêu Tiêu ở bờ bên kia đại dương cười vang: “Tô Nhã,
mình có chuyện muốn thông báo cho cậu biết! Mình sắp làm mẹ của con ông xã mình
rồi! Ha ha ha!”
Tiếng cười của Tiêu Tiêu làm tôi có chút hoang mang.
Tôi ngờ vực hỏi nó: “Tiêu Tiêu, chồng cậu có con riêng ở ngoài à?” Gặp phải
chuyện khốn nạn thế này sao nó còn cười ha hả được như vậy? Điên rồi chắc…
Tiêu Tiêu quát: “Khốn kiếp! Ý tôi nói là tôi có bầu
rồi!”
Tôi toát mồ hôi. Nhưng là toát mồ hôi thay cho Tiêu
Tiêu. Chính mình đang mang bầu thì cứ nói thẳng là “sắp làm mẹ rồi” có phải dễ
hiểu hơn không? Nói tiếng Anh lâu quá, từ ngữ dùng sai thứ tự quen rồi, chẳng
trách tư duy logic có vấn đề.
Tôi chúc mừng nó: “Tiêu Tiêu, chúc mừng cậu!”
Tiêu Tiêu nói: “Tô Nhã, từ hôm nay ông xã mình không
cho mình dùng di động nữa, anh ấy nói sợ sóng điện thoại ảnh hưởng đến em bé.
Cậu biết không, trước giờ giới nghiêm toàn diện, mình vẫn bất chấp hiểm họa hôn
nhân liều gọi điện về cho cậu đấy! Cảm động không? Chắc chắn phải cảm động! Vì
thế để mình hỏi, dạo này cậu thế nào? Mình đang hỏi chuyện tình cảm đấy.”
Bà mẹ Tiêu Tiêu vĩnh viễn vẫn cứ rối rít, nhiệt thành,
thẳng thắn và một phát trúng đích như thế. Tôi nói: “Chắc mình sắp kết hôn rồi,
với Trác Hạo.”
Từ đầu bên kia trái đất, Tiêu Tiêu “Ờ!” lên một tiếng,
rồi sau đó lại “Hả?” thêm một tiếng nữa, như thể lúc đầu còn chưa nghe thủng
câu nói của tôi, đến lúc máu lên đến não rồi mới giật mình hoảng hốt.
Tiêu Tiêu “Ờ!” “Hả?” một hồi xong nói: “Sao lại là anh
ta, thế còn Ninh… người đó đâu, cậu từ bỏ rồi à? Tô Nhã, chuyện này đã quyết
định chắc chắn chưa?”
Tôi nói: “Quyết định rồi, ảnh cưới cũng chụp rồi.”
Tiêu Tiêu im
