h lòng chia tay em! Anh thật sự
không muốn mất em! Như em đã nói rồi đấy, anh không còn trẻ trung gì nữa, đã
đến lúc anh phải kết hôn rồi. Tô Nhã, anh có thể cho em thời gian để quên cậu
ta, anh cũng thề cả đời này sẽ đối tốt với em. Vì thế, xin em hãy bằng lòng,
lấy anh nhé!”
Tôi ngây người chết lặng. Trác Hạo vừa cầu hôn tôi!
Tôi nhìn anh, ngỡ ngàng nói: “Chuyện… chuyện này quá
đột ngột! Anh… anh hãy để em suy nghĩ được không?”
Trác Hạo nhìn tôi, rất lâu sau, anh gật đầu.
Anh buông tôi ra rồi quay lại xe. Dáng vẻ có chút gì
hơi cô quạnh. Tôi bỗng mềm lòng, nghĩ tới sự quan tâm anh dành cho tôi, nghĩ
tới anh đối với tôi tốt thế nào, tất cả làm tôi không khỏi xúc động. Lại nghĩ
tới chuyện Ninh Hiên vừa nói với tôi, hắn và Ngải Phi sắp đính hôn, lòng tôi vô
cùng chua xót, vô cùng đau buồn.
Cuối cùng tất cả những cảm giác này cùng giao hòa
trong lồng ngực tôi, nhân lúc lý trí tôi chưa kịp điều khiển não bộ, chúng ép
tôi kích động mở miệng. Tôi gọi với theo bóng Trác Hạo: “Trác Hạo, em nghĩ kỹ
rồi! Em đồng ý!”
Trác Hạo vội vàng quay lại chạy ngay đến bên tôi, ngạc
nhiên, mừng rỡ ôm chầm lấy tôi, dùng sức nhấc bổng tôi lên xoay một vòng.
Hành động của anh quả thực quá bất ngờ. Bất ngờ đến
nỗi tôi bật cười khanh khách, vừa cười vừa nổi hết da gà.
Tôi nhắm mắt lại, thầm nghiêm túc nhủ với lòng: như
thế này cũng tốt. Hai cuộc hôn nhân riêng rẽ của tôi và Ninh Hiên có lẽ sẽ thực
sự cắt đứt được những vướng mắc quấn lấy cả hai bấy lâu, hoặc sẽ thực sự giải
thoát cho hai linh hồn đáng thương bị cùm chặt trong nỗi đau đớn vì tình yêu của
tôi và hắn.
Yêu nhau nhưng không thể gần nhau, có lẽ từ lâu là
định mệnh của hai chúng tôi.
Mấy hôm sau, Trác Hạo nói với tôi anh có một người bạn
thân mới mở ảnh viện áo cưới. Anh bảo: “Bạn anh vừa nghe nói anh chuẩn bị cáo
biệt độc thân, liền nhất quyết giục anh đưa em đến chỗ cậu ta chụp ảnh cưới.
Cậu ta nói dù sao chúng mình cũng sắp phải chụp, chi bằng đến chỗ cậu ta chụp
cho sớm. Cậu ta hứa sẽ phục vụ chúng mình dịch vụ tốt nhất lại còn miễn phí
toàn bộ nữa. Chỉ có thêm một đề nghị, đó là tha thiết mong được dùng ảnh của
chúng mình trưng bày trong cửa kính để làm mẫu quảng cáo!”
Tôi nghe mấy tiếng “dù sao cũng sắp phải chụp”, không
khỏi có cảm giác sợ hãi bất an. Tôi nói với Trác Hạo: “Anh làm người mẫu thì
hoàn toàn có thể nhưng em thì không được đâu, trông em chung chung mờ nhạt lắm,
sợ sẽ ảnh hưởng nghiêm trọng đến chất lượng hình ảnh. Hay bảo bạn anh tìm một
cô người mẫu nào xinh đẹp một chút chụp chung với anh, hai người chụp xong rồi
lấy ảnh đấy để trưng bày thì đẹp hơn nhiều đấy!”
Trác Hạo nghe tôi nói xong mà dở khóc dở cười. Anh nửa
giận nửa buồn cười bảo tôi: “Ảnh cưới mà lại đi tìm cô dâu khác chụp hộ được
à?” Tôi nghĩ cũng phải. Chợt nghĩ nếu như có thể tìm được người thay thế thì
chi bằng thay luôn tôi động phòng hoa chúc gì đó cho rồi…
Trác Hạo lại nói: “Vả lại, ai bảo em không xinh đẹp?
Em mà nhạt nhòa như em nói thì làm sao anh lại cam tâm tình nguyện để em trói
lại thế này được?”
Thấy độ tha thiết của Trác Hạo cao ngun ngút, tôi thầm
nghĩ bất luận có thò đầu rụt cổ gì thì sớm muộn cũng phải hứng nhát dao này
thôi, đành cắn răng gật đầu dồng ý vậy.
Đến cuối tuần, dành cả hai ngày trời để chụp ảnh, một
ngày chụp trong studio, một ngày chụp ngoại cảnh, gần như tất cả các bộ váy
cưới hạng VIP tôi đều đã mặc qua cả. Trước kia nghe người ta nói, thời gian đẹp
nhất, hạnh phúc nhất của một người con gái chính là lúc khoác lên người bộ áo
cưới vì người mình yêu. Nhưng khi bị những bộ váy cưới lộng lẫy này bao phủ,
tôi lại chẳng hề cảm thấy chút ngượng ngùng hạnh phúc khó lòng đè nén nào như
người ta nói cả. Thậm chí tôi còn cảm thấy mình dường như phải miễn cưỡng nặn
ra nụ cười hạnh phúc.
Sau hai ngày vật vã, người tôi gần như đã biến thành
một bộ khung lỏng lẻo, riêng trái tim còn mệt mỏi gấp trăm lần cơ thể. Rõ ràng
là không thích nhưng vẫn cứ phải cười sao cho thật rạng rỡ, chẳng lẽ cuộc sống
sau này của tôi sẽ là thế này ư?
Vì là chỗ quen biết nên ảnh được làm rất nhanh, mới có
ba ngày mà anh bạn chủ ảnh viện áo cưới đã gọi điện bảo chúng tôi đến lấy ảnh.
Tôi và Trác Hạo hẹn tối hôm đó sau khi tan sở sẽ cùng đi lấy.
Vừa vào làm ca chiều Tiểu Điền đã mon men đến cạnh
tôi, cười gian xảo hỏi: “Tô Nhã, bao giờ thì phát kẹo hỉ đấy?”
Tôi hết sức kinh hãi vì lần này khứu giác của nó còn
nhanh nhạy hơn cả Đào Tử. Đào Tử chưa kịp hỏi han gì thì đã bị Tiểu Điền hớt
tay trên rồi.
Mưa gió bao nhiêu năm trời đã rèn luyện toi trở thành
đội trưởng du kích xuất sắc. Lần này địch tiến thì ta phải lùi thôi: “Chả hiểu
gì cả, nói cái gì thế! Năm nào còn chưa biết được! Cậu còn sốt ruột hơn cả mình
đấy! Cảm ơn nhé!”
Tiểu Điền nhếch mép: “Tô Nhã, cậu đừng có vờ vịt. Ban
nãy quản lý mở tiệc mời khách, mấy người bọn mình phải đi theo phục vụ… Hey,
cậu nhìn cái gì, dạo này sức khỏe cậu đã khá lên đâu, cậu đi rồi lại phải uống
rượu, không cho cậu đi theo là muốn tốt cho cậu thôi. Cậu ngửi xem, trên người
mình