Lúc Bạch Trạm Nam từ công ty đi ra, người tài xế đang ngồi trong xe ngủ gật, xem ra thực sự đã làm phiền tới anh
ta, dù có người đứng trước cửa xe một lúc lâu mà vẫn không phát hiện ra. Gió đêm hơi lạnh, khắp nơi đều tràn ngập hơi thở cuối thu, anh cúi đầu
nhìn đồng hồ, kim đồng hồ đã chỉ đến 2h sáng.
Cửa xe “bang” một tiếng đóng lại, lái xe giật mình, phút chốc mở mắt ra, trong con ngươi còn đọng lại chút ngu ngốc, như chim sợ cành cong* chào hỏi: “Tiên sinh—“
(*: Thành ngữ “Chim sợ cành cong” chỉ con chim sợ hãi khi nhìn thấy cung tên, còn dùng để chỉ về người từng
bị hù dọa, chỉ cần nghe thấy tiếng động nhỏ cũng cảm thấy kinh sợ)
Bạch Trạm Nam hơi nhắm mắt, cũng không để ý, một tay tháo cà vạt tùy tiện ném sang một bên: “Lái xe.”
Lái xe nhìn anh từ trong gương một lúc, mới do dự thăm dò hỏi: “Đi, Lâm tiểu thư?”
Lúc này Bạch Trạm Nam mới mở mắt ra, so
với vừa rồi mặt anh nhăn lại không ít. Lái xe nghĩ, bản thân lại không
cẩn thận chuốc họa, ông chủ mà không vui thì chính mình cũng theo đó mà
gặp họa!
Biết thế đã không nhắc tới Lâm tiểu thư…..
Lái xe lén lút nghĩ mà sợ, lại nghe thấy Bạch Trạm Nam lạnh như băng phun ra một câu: “Tới chỗ cô ấy.”
Lái xe vội vàng khởi động, một khắc cũng
không chậm trễ, trong lòng âm thầm than thở một hơi, xem ra sau này vẫn
nên ít nhắc tới vị tiểu thư kia thì hơn, mỗi lần nhắc tới cô ấy, bộ dạng Bạch Trạm Nam đều như muốn ăn thịt người.
Xe đậu trước cổng lộ uyển, Bạch Trạm Nam
lại im lặng ngồi trong xe không nhúc nhích, ngay cả bảo vệ đang trực
cũng nhô đầu ra cúi chào: “Bạch tiên sinh, không vào sao?”
Lái xe nhìn sắc mặt anh ẩn trong ánh đèn
lúc sáng lúc tối cảm thấy sau lưng phát lạnh, sợ ông chủ lại thay đổi ý
định sẽ quay lại gây sức ép với mình, liền dựng thẳng thắt lưng, không
sợ chết nhắc nhở: “Hôm nay ngày mười sáu”
Quả nhiên lời vừa ra khỏi miệng, sắc mặt
Bạch Trạm Nam càng khó coi, nhưng không còn do dự xuống xe, lại còn nóng nảy thấp giọng khiển trách một câu: “Tôi biết, nhiều chuyện.”
Lái xe nhìn bóng dáng ông chủ biến mất ở
hành lang, không khỏi lấy tay lau trán. Từ lúc gặp gỡ Lâm tiểu thư tới
giờ, tính tình Bạch tiên sinh thực sự càng ngày càng không tốt, anh ta
quả thực xui xẻo tới cực điểm.
Mở mật mã khóa vào nhà, Bạch Trạm Nam
liếc mắt một cái liền nhìn đến tủ giày, một đôi giày lỗi thời, dưới chân còn có một đôi giày đá bóng cực bẩn, dính đầy bùn đất,….Anh đứng ở đó, âm tình bất định*, suy nghĩ, ngón tay mở ra khép lại vài lần cuối cùng chán nản buông ra. (*: tâm tình không ổn định)
Cửa phòng ngủ còn chưa khép lại, ánh sáng đèn như ẩn như hiện trong bóng đêm tối tăm yên tĩnh tỏa ra mấy phần ấm
áp. Bạch Trạm Nam đi tới phòng bên cạnh thay quần áo rửa mặt, sắp xếp
xong xuôi mọi thứ mới đẩy cửa đi vào.
Người trên giường chỉ để lộ ra cái đầu
đen nhánh, lúc Bạch Trạm Nam xốc chăn lên, đối phương men theo hương vị
của anh mà bắt đầu chủ động trườn đến.
Bạch Trạm Nam cúi đầu nhìn cô, vừa lúc đụng phải hai con mắt trong suốt mơ màng nửa nhắm nửa mở.
Cô giống như đang mơ lại giống như đang tỉnh táo, nhỏ giọng lầm bầm mấy lời vô nghĩa, “Anh đã trở lại—-.”
Bạc Trạm Nam không nói lời nào, chỉ ôm
lấy cơ thể mềm mại của cô đến trước người mình, ôm vào lòng, cơ thể
trước ngực hình như không hài lòng với phản ứng của anh, thò tay sờ sờ
hai má anh, cảm giác được độ ấm mới tiếp tục nhắm mắt lại.
Đáy lòng
Bạch Trạm Nam tự dưng dâng lên một chút ấm ức, trong ngực phập phồng
kịch liệt, vài lần, lúc sau anh cố nén lại, nhắm mắt chuẩn bị ngủ.
Người bên cạnh hô hấp dần dần nhẹ nhàng,
ngược lại với bộ dạng ngủ ngon an ổn của cô, trong đầu Bạch Trạm Nam lại càng lúc càng tỉnh táo, hoàn toàn không buồn ngủ, không biết vì sao
bỗng nhiên nhớ tới khoảnh khắc lần đầu tiên gặp nha đầu này.
***
Cô tên là Lâm Tương, đại tiểu thư nhà họ
Lâm, lại nói tiếp, Lâm gia cũng là một đại gia tộc đứng đầu có tiếng,
cho nên lần đầu tiên Bạch Trạm Nam gặp cô liền nhận ra, chẳng qua bị
hành động của Lâm Tương làm cho hoảng sợ.
Bởi vì vị đại tiểu thư này, lần đầu gặp anh không hề rụt rè mà đòi bao dưỡng anh.
Loại chuyện như bao dưỡng, đối với những
người như Bạch Trạm Nam mà nói đó là việc luẩn quẩn rất bình thường,
nhưng mà, bị một cô gái bao dưỡng, hơn nữa nếu anh nhớ không lầm, năm
nay Lâm đại tiểu thư còn đang học đại học, tuổi còn nhỏ mà đã học cái
trò này?”
Tuy rằng cô gái trước mắt, khuôn mặt xinh đẹp, dáng người…nhìn ra cũng không tệ. Nhưng mà lòng tự trọng mạnh mẽ
của đàn ông vẫn khiến Bạch Trạm Nam lí trí trịnh trọng từ chối: “Xin
lỗi, không có hứng thú.”
Có lẽ do trang phục của anh đêm đó khiến
cô hiểu lầm, cũng có thể do anh vừa mới đến thành phố này, đối với điều
kiện của anh, đối phương còn chưa hiểu rõ? Bạch Trạm Nam nhìn cô gái
đang chằm chằm nhìn mình, lại có thể lo lắng thay cho cô suy nghĩ không
ít lí do.
Nếu đổi lại là người khác, dám nói những lời này với anh thì đã sớm bị giở trò.
Đêm đó bạn bè ở Giang thị tẩy trần đón gió* cho anh, mặc dù anh mới đến Giang thị phát triển sự nghiệp, nhưng thật
ra đã kết giao bạn b