Ung Vương Liệt Tình

Ung Vương Liệt Tình

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327870

Bình chọn: 9.00/10/787 lượt.

ất trẻ, mới mấy ngàn tuổi mà thôi, đối với sinh mạng dài lâu của yêu tinh thì đó không tính là gì, cho nên sao phải vì một tiểu ác ma mà làm ảnh hưởng tới cuộc sống tốt đẹp của hắn chứ?

Hai người không ai nói ra cho nên về sau mới xảy ra tình huống xấu.

*****************************************************

” Ngày mai sẽ đến Xà sơn, nếu Xà quân đại nhân bọn họ không có ở đó hoặc là Bảo Bảo tiểu chủ bọn họ…thì phải làm sao bây giờ?”

Qua biển này là đến địa phận Xà sơn của Như Mặc, đối với nhân loại thì cần phải đi thuyền trên biển khoảng mười ngày nhưng đối với Ảnh Nhiên và Tuyết Ưng thì chỉ cần giang cánh bay một lát là tới, nhưng chính vì khoảng cách gần như vậy mới làm cho Ảnh Nhiên lo lắng.

Cảm giác như trận chiến ở Tước Hoàng sơn chỉ mới diễn ra hôm qua, nhưng nhoáng một cái cũng đã trải qua rất nhiều ngày mà mấy ngày nay, nàng với Tuyết Ưng một đường thong thả tiêu sái, hạnh phúc, vui vẻ, đã hoàn toàn quên mất Bảo Bảo tiểu chủ và Hồ vương đại nhân, không biết bọn họ có bình an hay không, cho tới khi gần đến nơi mới cảm thấy lo lắng, khẩn trương, không thể không thừa nhận Bảo Bảo tiểu chủ và Hồ vương đại nhân có thể xảy ra chuyện, như vậy đối với những người ở lại tuyệt đối là thương tổn sâu sắc.

” Sẽ không, Ảnh Nhiên ngươi không nên suy nghĩ bậy bạ, chúng ta tuy rơi xuống nhưng ngươi đừng quên lúc đó còn có Thanh Long Thần Quân và Chu Tước Thần Quân ở đó, hơn nữa Thanh Liên và tiểu ma nữ cũng không phải là kẻ bạc mệnh, tu luyện nhiều năm cũng chưa từng làm chuyện gì ác, Như Mặc lại lợi hại như vậy, nhất định sẽ cứu được bọn họ

Tuyết Ưng thực ra trong lòng cũng rất lo lắng, tình huống khi đó thế nào hắn cũng hiểu rõ, Như Mặc thậm chí đã hiện nguyên hình chỉ để thu thập những mảnh nguyên thần của Vân Thư, lúc đó ai còn tâm trạng và sức lực đâu để nghĩ tới chuyện cứu tiểu ma nữ chứ, sợ là…

Hắn không dám tưởng tượng tiếp, nghĩ đến việc tới Xà sơn không biết sẽ gặp phải tình huống gì thì trong lòng cũng thấy bất an nhưng ngoài miệng vẫn an ủi Ảnh Nhiên.

“Tuyết Ưng, ngươi còn không biết, Bảo Bảo tiểu chủ đã cứu mạng ta, ta đã đem ngạch phát đưa cho nàng, nếu nàng còn…thì không lẽ nào trong thời gian dài như vậy cũng không liên lạc với ta, điều này chẳng phải là Bảo Bảo tiểu chủ…” nói đến đây thì Ảnh Nhiên không kiềm được nghẹn ngào, nước mắt rơi ra.

Tuyết Ưng nghe những lời này thì cũng xúc động không kém, ngạch phát của hắn cũng đã đưa cho tiểu ác ma, nhưng nhiều ngày qua hắn cũng không nhận được tín hiệu liên lạc của Bắc Dao Mặc Mặc, chẳng lẽ Vân Thư không thể cứu được nên tiểu ác ma vì nghĩ quẩn mà cũng đi theo hắn.

Nghĩ đến tình huống đó Tuyết Ưng như không đợi được nữa liền đứng dậy “ Ảnh Nhiên, chúng ta không cần đợi trời sáng nữa, bây giờ đi Xà sơn sao?”

“Tuyết Ưng, ngươi nghĩ ra chuyện gì phải không? có phải bọn họ thực sự đã xảy ra chuyện?” Ảnh Nhiên thấy hắn đột ngột đứng lên thì lập tức lau nước mắt, đứng lên theo.

Ngạch phát của ta cũng đã sớm đưa cho tiểu ác ma Mặc Mặc, nhưng đã nhiều ngày qua cả hai chúng ta đều không nhận được tín hiệu liên lạc của bọn họ, chuyện này rất không hợp lý, nếu bọn họ thoát hiểm thì nhất định sẽ đi tìm chúng ta, mặc kệ chúng ta sống chết thế nào, cho dù hai tiểu ác ma này vô lương tâm thì thì nhất định Như Mặc và Thanh Liên sẽ không như vậy, nhưng hai chúng ta không nhận được chút tin tức gì, điều này có vẻ như là hai người, không, cả Vân Thư và Thanh Liên nữa, đã xảy ra chuyện. Chết tiệt, chúng ta phải mau đi Xà sơn thôi”

Tuyết Ưng càng nói càng gấp mà Ảnh Nhiên càng nghe lại càng khủng hoảng “Tuyết Ưng, ngạch phát của ngươi giao cho Mặc Mặc tiểu chủ? Chúng ta còn chờ giờ nữa, đi mau đi”

Nói xong, Ảnh Nhiên thậm chí không đợi Tuyết Ưng mà lập tức chuyển động, chớp mắt đã biến mất, Tuyết Ưng cũng vội vàng đuổi theo, đến giữa không trung, hai người hóa thành hình ưng thật lớn, giang cánh bay đi.

Mà lúc này, bên trong tẩm cung ở phía nam của Xà sơn tràn ngập xuân tình chi hươn, trong phạm vi hai mươi dặm chung quanh tẩm cung lại không nhìn thấy bóng dáng một người hay một yêu tinh trưởng thành nào, bởi vì không ai có thể kháng cự được mùi hương thúc tình mãnh liệt này cho nên tất cả trốn được đều trốn thật xa, miễn cho bị lây nhiễm hơi thở tình dục mãnh liệt của Hồ vương đại nhân và nữ vương đại nhân mà đổ máu cả đêm, kẻ may mắn còn có cơ hội nhờ đại phu trong tộc xem bệnh mà giữ được cái mạng nhỏ, người đạo hạnh thấp thì chỉ có thể cam chịu bị phu máu mũi cả đêm cho đến chết.

Cho nên cả Xà cung to lớn như vậy đến đêm thì một cái bóng cũng không thấy.

Mà Tuyết Ưng và Ảnh Nhiên vội vãi vượt biển đến đây thì nơi đầu tiên hạ cánh lại chính là Dao Quang tiểu trúc của Bắc Dao Quang và Như Mặc, nhưng không thấy một ai, tuy rằng căn phòng được quét dọn sạch sẽ nhưng cũng nhìn ra được là đã lâu không có ai ở.

” Chết tiệt, quả nhiên đã xảy ra chuyện! Ngay cả Như Mặc và Bắc Dao Quang cũng không có ở đây” Tuyết Ưng sắc mặt đại biến, làn da vốn trắng nõn giờ lại không có chút huyết sắc.

Ảnh Nhiên nhìn thấy bộ dáng của hắn thì trong lòng cũng gấp đến mức muốn nổ


Insane