U Lan

U Lan

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323531

Bình chọn: 7.00/10/353 lượt.

âu nói kia nói như lời thề.

“Lan nhi, cả đời này, ta quyết không phụ ngươi.”

……

Mặt trời treo trên cao.

Hỗn độn bão táp tạo thành rất nhanh được dọn dẹp sạch sẽ, trong ngoài biệt viện gần biển trong mấy ngày đã khôi phục thanh u sạch sẽ, không

nhìn thấy chút nào cảnh tượng rối loạn.

Trong mấy ngày này, phần lớn nô bộc đều bận bịu thu thập tàn gạch

hoặc cây gãy, nhân thủ trong phòng bếp không đủ, Tiểu Châu đơn giản xung phong nhận việc, thấy người khác bận rộn, đem ba bữa cơm của Lan cô

nương cũng ôm trên người, xuống bếp nấu vài món ắn nhẹ nhàng khoan

khoái, lại để vào trong hộp sơn mài đem tới phòng Lan cô nương.

Dĩ nhiên, nàng cũng không quên nấu cho Lan cô nương cháo gà bổ thân.

Sau khi đặt thức ăn ngon xuống, nàng lại vội vã chạy về phòng bếp,

bưng cháo gà nóng hổi cẩn thận mang về. Xác định tất cả thỏa đáng, nàng

đi qua phòng khách vén lên màn che, vào phòng ngủ, đi tới bên rèm thêu

như ý che giường.

“Lan cô nương, ngài tỉnh chưa?” Tiểu Châu nhẹ giọng hỏi.

Trong màn thêu truyền đến nhẹ giọng trả lời.

“Ừ.”

“Mời đến bên bàn dùng bữa đi!”

Một mỹ nhân như hoa vén lên màn thêu, liên tục nhẹ nhàng tiêu sái đến bên cạnh bàn.

Tiểu Châu bên cạnh nhìn Lan cô nương, khí sắc kia trong trắng lộ hồng thật là tốt, cảm thấy vừa cao hứng vừa mê hoặc.

Đêm bão táp đó có vẻ hù dọa Lan cô nương, mấy ngày sau cô nương đều

nằm trên giường, giống như mệt muốn chết, mệt mỏi cơ hồ không xuống

giường được, làm cho mọi người trong biệt viện gần biển đều cực kỳ lo

lắng.

Nhưng, Lan cô nương có vẻ chỉ thân thể mệt mỏi, khí sắc, khẩu vị lại

không tệ lắm, ngay cả tâm tình cũng không kém, mấy lần dùng bữa nàng

cũng không biết nhớ tới chuyện gì, dừng đũa không nhúc nhích, gương mặt

hồng nhuận, khóe miệng còn có nụ cười ngọt ngào xấu hổ.

Tiểu Châu mấy lần hỏi tới đều không hỏi ra manh mối, chỉ thấy gương

mặt Lan cô nương cúi xuống càng lúc càng thấp, giống như ăn trộm bị bắt, mắc cỡ như muốn đào hầm chui xuống.

Vẻ mặt như vậy Tiểu Châu lúc trước chưa từng thấy qua. Trong lòng

nàng đông đoán tây nghĩ, tò mò vô cùng, còn phải len lén cấu bắp đùi

mình, giữ vững bất động thanh sắc.

Nàng theo hầu U Lan, vẫn cẩn thận ân cần như trước, ngay cả một câu cũng không hỏi nhiều.

Buổi trưa mùa hè, mặc dù mở cửa sổ, trong lầu các khó tránh khỏi còn

có chút nóng bức. Tiểu Châu cầm quạt lông ở bên cạnh bàn hầu hạ, gió mát từ từ làm cho lòng người tâm tình thoải mái.

U Lan ăn vài miếng, đôi mắt lại không tự chủ hướng ngoài cửa sổ thổi

đi. Nàng khẽ cắn môi, nghiêng đầu nghĩ một lát mới lại quay tầm mắt,

nhìn Tiểu Châu.

“Lan cô nương có chuyện gì phân phó?” Tiểu Châu phản ứng cực nhanh.

“Ta muốn —— “

“Vâng?” Nàng đợi.

Một lúc này cũng đủ để cháo gà đều nguội lạnh.

Chần chờ một hồi lâu, U Lan mở miệng.”Có chút chuyện muốn phiền toái ngươi.”

“Lan cô nương khách khí, ngài chỉ cần nói ta đều làm theo.” Tiểu Châu mỉm cười trả lời, tay trái lại đang ở trong quần dùng sức trộm nhéo bắp đùi mình.

Nhịn xuống a nhịn xuống, ngàn vạn nhịn xuống, đừng ở lúc này lúc đặt câu hỏi!

Hoàn hảo, thái độ của nàng xem ra không có nửa điểm bất thường, hoàn

toàn đã lừa được Lan cô nương. Chỉ nghe thấy âm thanh thanh thúy, mềm

mại lại nói: “Nhờ ngươi bữa tối thay ta chuẩn bị một phần ăn khác.”

“Vậy thì lại làm mấy loại thức ăn nhẹ Lan cô nương thích?”

“Không, ” nàng vội vàng lắc đầu.”Không phải.”

“Vâng, vậy, giống như nữ đầu bếp chuẩn bị lúc trước, chuẩn bị một

phần thịt cùng rau xanh khác, đưa tới cùng bữa tối của ngài.” Tiểu Châu

nói.

U Lan nhợt nhạt cười một tiếng.

“Liền làm như thế.”

Mặc dù tay trái dưới váy đã đem bắp đùi nắm đến độ thâm tím, Tiểu

Châu vẫn mỉm cười, nhịn đau, khắc chế tò mò, làm bộ như không có chuyện

gì xảy ra đáp: “Dạ.”

…….

Ánh trăng ôn nhu.

Khi canh hai, thân ảnh xinh xắn xách hộp sơn mài khẽ bước ra khỏi lầu các.

Bóng đêm nồng đậm, nàng lại sớm đã quen với đường nhỏ, chọn lấy một

đường nô bộc tuần tra ban đêm sẽ không đi qua, ở trong bóng cây che chở

chỉ chốc lát sau đã ra khỏi biệt viện gần biển.

Ngoài viện, có một đường mòn không người biết, trực tiếp đi qua bãi cát trên bờ biển.

Dưới ánh trăng, nàng đi thật vội vã, khẩn cấp, má phấn bởi vì đi bộ

hiện lên sắc hồng nhàn nhạt, ngay cả trên trán cũng rỉ ra chút mồ hôi

mỏng.

Đi qua bãi đá lớn gần biển, chỉ thấy bờ cát nơi này lại càng mềm nhỏ

trắng nõn. Hai đầu đoạn bờ cát này đều có đá lớn cách trở, chẳng những

cản trở tầm mắt, cũng dễ dàng làm cho người ta lãng quên, trở thành điểm mù duy nhất của biệt viện phòng giữ nghiêm ngặt.

Trong bãi đá, có hang tự nhiên.

Vượt qua bãi đá, U Lan đã là thở hồng hộc. Nàng dừng bước, phủ lấy bộ ngực, nuốt xuống thở dốc dồn dập mới lại lần nữa cất bước, nhanh chóng

muốn bước vào hang, đi gặp nam nhân chiếm cứ lòng của nàng, thân thể của nàng, thần hồn của nàng ——

“Lan cô nương!”

Bỗng dưng, phía sau lưng truyền đến giọng nói.

Một tiếng gọi nhẹ như thế, nhưng lại làm cho U Lan sợ đến hồn phi

phách tán, nàng cả người chấn động, hộp sơn mài trong tay cũng rớt, thức ăn ngon miệng đông lăn tây lă


Duck hunt