ng hơn, vòng tay
càng lúc càng xiết chặt, có gì đó trong mắt hắn vừa tan nát, “Ta muốn ngươi
sống, sống thật tốt”
“Vậy nên ngươi sẽ thả ta đi, đúng không?
Ngươi sẽ giúp ta thuyết phục Vũ Nhân, để hắn cũng buông tha ta, đúng không?”
“Tiểu Nhạc Nhi… ”
Đêm buông xuống, Vũ Nhân đến đây, hắn trước
sau vẫn không nói một lời, chỉ là yên lặng ngồi một bên nhìn ta. Ta ăn cơm, hắn
nhìn. Ta đọc sách, hắn nhìn. Ta đánh đàn, hắn nhìn. Ta tắm rửa, hắn nhìn. Cuối
cùng ta thay quần áo nằm xuống giường, hắn cũng ngồi xuống cạnh giường nhìn.
Chờ khi ta tỉnh lại, hắn vẫn đang nhìn. Hắn thay ta chải đầu, thay ta vẽ mi, tự
mình đem trâm ngọc cài lên tóc của ta. Sau đó, hắn lôi kéo ta đến xem mặt trời
mọc ở đằng đông. Hắn muốn nói lại thôi, muốn nói lại thôi.
Vũ Nhân đi rồi, ta phát hiện trên bàn có
một chiếc hộp. Trong hộp có thật nhiều ngân phiếu, đều là thứ nhân gian thường
dùng, trên mặt ngân phiếu không có kí hiệu hoàng gia. Trên xấp ngân phiếu còn
có một khối kim bài nặng trịch khắc bốn chữ: Như Trẫm Cung Thân. Cầm kim bài
trên tay, một làn sóng ấm áp vỗ nhẹ toàn thân. Ta nhìn thật lâu, cuối cùng đem
tấm kim bài kia lặng lẽ chôn dưới tàng cây trong hậu viện. Bọn họ đã mang kim
bài đến cho ta rời đi, trong lòng rốt cục đã thoải mái hơn một chút.
Ta là nữ quan của tiên hoàng, chỉ cần ta
còn ở lại trong triều liền đại biểu cho ý chí của thiên hoàng. Huống hồ trong
tay ta còn nắm giữ thế lực của Ung Vương, những thứ này mặc dù ta không để ý
những sẽ có người để ý. Vũ Nhân cùng Tam Thiếu, bất luận kẻ nào thú ta đều
khiến bên còn lại lâm vào bất an. Vậy nên bọn họ mới mặc kệ lễ pháp bắt ta dọn
vào Hoàng Hậu Điện, cũng xem như một loại bồi thường. Vốn dĩ ta có thể sống như
vậy đến già, chỉ là không được a, song vương cầm quyền nhất định sẽ có lúc
chênh lệch thế lực cao thấp. Đến lúc đó, mặc kệ ta có nguyện ý hay không cũng
sẽ bị đám triều thần dìm xuống nước, bọn họ sẽ không thể ngăn cản.
Ta thay quần áo bình thường rồi đem ngân
phiếu cất trong lòng. Ta mỉm cười tự giễu, đã qua lâu như vậy mà ta vẫn chưa
hết giận đâu. Ta đem vô số trang sức ngân lượng đi theo, chỉ cần không có huy
hiệu hoàng gia liền bị ta thu hết vào bao. Tất cả đã chuẩn bị thỏa đáng, nhìn
xem bên ngoài đã là đêm vắng không người. Ta tận lực né tránh thái giám cùng
cung nữ gác cửa cung. Vài thị vệ vừa vác đao vừa đứng nơi đó rất uy phong. Ta
rẽ vào một góc âm u chờ đợi. Quả nhiên không lâu sau có một thái giám bước qua
gọi bọn hắn, bọn thị vệ cùng thái giám nói thì thầm vài câu liền rời đi, cửa
cung trở nên không người gác.
Bất chấp hoảng loạn trong lòng, ta tiến lên
chạy nhanh ra khỏi cửa cung, cảm giác được phía sau vẫn có gì đó đuổi theo
mình. Ta chạy một hơi đi rất xa, chờ khi đứng lại thở hồng hộc thì ta phát hiện
bản thân đang dừng ở một ngã tư đường. Hai bên đường có sáng có tối. Ta còn
chưa trấn tĩnh lại thì phát hiện ở cuối đường có một tiểu đội binh lính tuần thành
đang hướng lại đây. Hiện tại đang là quốc tang, cả nước giới nghiêm, nhìn bọn
họ vác đao hướng tới, ta vừa lui ra phía sau vài bước vừa lo lắng nếu bây giờ
bỏ chạy thì có bao nhiêu khả năng trốn thoát? Bọn họ sắp đến trước mặt ta người
đi đầu bỗng nhiên nhìn về phía khác rồi mở miệng gật đầu một cách cổ quái. Sau
đó hắn vọt lên trước đội ngũ vung tay lên, “Các huynh, còn có vài con phố chưa
tuần tra, nhanh chân lên”, cả đội liền theo hắn vác đao rẽ hướng khác.
Lạch cạch, cách đó không xa có một cánh cửa
mở ra. Chưởng quầy giả vờ giơ đèn lồng lên nhìn trái nhìn phải, sau khi phát
hiện ra ta liền cầm đuốc chạy đến đây, “Cô nương, đêm đã khuya, bây giờ hãy tạm
thời trọ lại đây đi, chờ đến sáng mai rời thành cũng không muộn”
Ta không lo lắng trong lòng hắn có quỷ. Vũ
Nhân, còn có Tam Thiếu, nợ các ngươi, ta vẫn chỉ có thể nợ các ngươi.
Sáng sớm hôm sau, ta ngồi trên xe ngựa của
chủ quán chạy đến cửa thành. Cách một tấm rèm xe, ta trông thấy Hắc Tử cùng một
tiểu nhị đang đứng trước cửa mời chào khách. Thường Nghĩa im lặng đứng khoanh
tay ôm ngực phía sau Hắc Tử không xa. Xe đi qua cửa thành. Một nam nhân trung
niên đi đến bên cạnh Thường Nghĩa nói gì đó, hắn nhất thời cau mày rồi ra dấu
với Hắc Tử trước khi bước đi, phương hướng hắn đang đi tới chính là hoàng cung.
“Thường Nghĩa, căn cứ theo địa chỉ này thay
ta chuẩn bị lối ra. Một tháng sau, nửa đêm, đến đón ta rời cung”
Ta không thấy bóng dáng của Thường Nghĩa,
hy vọng hắn sẽ không trách ta, hy vọng hắn cũng có thể sống vì chính mình. Ta
không muốn làm công cụ của người khác, ta cũng không muốn người khác lại trở
thành một công cụ của ai đó.
Xe ngựa đi thật xa, ven đường rõ ràng vừa
xuất hiện Diên Tử đang ngồi trong kiệu. Hiển nhiên hắn đã đợi rất lâu, ta thấy
xe ngựa cứ lên xuống liên tục. Một thiếu phụ xinh đẹp hiền ngoan nâng tay che
miệng cầu xin hắn điều gì, có lẽ đó là tân phu nhân của hắn a, có lẽ… có lẽ
không phải, rốt cuộc chẳng quan hệ gì với ta.
Ung Vương tại vì được mười chín năm. Tả hữu
nhiếp chính vương vì tranh giành đế vị mà cuối cùng xảy ra nội chiến. Phon
